Vũ Linh- Trump làm việc bạt mạng hay Dân chủ đang bị mắc bẫy của Trump? Feb 14, 2017

LGT: tôi đồng ý nhiều với tác giả Vũ Linh. Ngay từ ngày 6 tháng 2, tôi đã viết “Trump vẫn đạt mục đích cho dù thắng hay thua ở Tối Cao Pháp Viện”. Bài của Vũ Lnh: 1) Nói chính xác, tính phe đảng của truyền thông dòng chính. Họ, không cãi được vì chứng cớ ( vụ Obama- 7 quốc gia Hồi Giáo). 2) Không chính xác lắm ( ý kiến cá nhân tôi) khi Vũ Linh viết: Trump không đi mà chạy bạt mạng). Tôi cho rằng, chính sách, kể cả hình thức tiếp tục twitter, “ignore” sự mỉa mai, la ó của “media thổ tả”, của Trump: đều đã được soạn kế hoạch sẵn. Trump, đã dự dịnh ứng cử TT từ chục năm trước, viết sách về mối nguy hiểm từ Trung cộng v.v. thì có lẽ Trump đã có kế hoạch sẵn ( tôi cho là từ dàn tham mưu đặc biệt của Trump, nhất là hai vợ chồng Ivanka). 3) Nhưng đoạn cuối, Vũ Linh, lại thừa nhận cái “chính sách deal” của Trump và kết luận ( toàn bộ có vẻ như một cái bẫy cho Dân Chủ) ( Ý kiến cái bẫy của Trump, đã được nick J Phan gửi mấy hôm trước). 4) Những phân tích của Vũ Linh về ( tối cao pháp viện, về nhân viên Tòa Bạch Ốc tồi): đúng

Tóm lại: nhóm dân chủ xấu, “media thổ tả” , đang bị Trump “xỏ mũi”. Trump chạy hướng nào: họ cong đuôi chạy theo hướng đó và gân cổ chỉ trích, kể cả khi Trump đưa tay xì mũi. Họ, đã bị biến thành “đám người hề” trước mắt toàn dân. Trong khi đó, nhóm Dân chủ tốt ( như BRYAN DEAN WRIGHT), media độc lập, người ủng hộ Trump vì ( Muốn Make America Great Again), bình thản xem. Chỉ khi đám “phe ta” làm bậy quá đáng ( vd vụ hai bà luật sư, mượn cớ giúp cộng đồng, gặp gỡ cộng đồng, tuần rồi, ở NAM CA, đã đưa nhiều tin không đúng, gây hoang mang. ) thì những người tỉnh táo, vd như cá nhân tôi, lên tiếng chỉ trích ngay tức khắc, để giải độc dư luận. Qua đó, dân chúng càng nhìn thấy rõ hơn, sự tồi tệ của fans dân chủ. Đám này, KHÔNG CÒN LƯƠNG TRI. Và phải chăng, CÓ THẬT, một âm mưu phá đổ Trump, đang được điều hành bởi Obama?

Hoàng Lan Chi

2/2017

*********

Vũ Linh- TT Trump Làm Việc Như Thế Nào

14/02/201700:00:00(Xem: 1561)

…phe ta quậy tung như thể TT Trump sắp gửi tướng Lương Xuân Việt qua
đánh Úc…

Cho đến nay, TT Trump là tổng thống đã gây ra tranh cãi nhiều nhất
cũng như bị chống đối nhiều nhất trong lịch sử Mỹ. Cũng chẳng có gì
đáng ngạc nhiên. Trong bài về cuộc bầu cử năm con khỉ trên báo Xuân
Việt Báo, viết từ trước bầu cử, kẻ này đã viết rõ ràng:

“… Hệ quả tất yếu là bất kể ai đắc cử, bà Hillary hay ông Trump cũng
vậy, chỉ một ngày sau khi đắc cử đã thành tổng thống tân cử bị ghét
nhất lịch sử, rồi sau khi tuyên thệ nhậm chức là bảo đảm sẽ lãnh mề
đay vàng… tổng thống bị ghét nhất lịch sử Mỹ ngay lập tức.”

Khi bài này được viết, TT Trump đã làm việc được đúng 3 tuần. Quá sớm
để có một nhận định đúng đắn, nhưng quá đủ để rất nhiều người có lý do
đả kích ông như là đại họa lớn nhất của nhân loại, hay hoan hô ông như
cứu tinh dân tộc Mỹ.

Rõ nét hơn cả là không khí chiến tranh cực nóng giữa TT Trump và phe
đối lập là phe cấp tiến gồm có đảng DC, cử tri của bà Hillary, và…
truyền thông dòng chính luôn (muốn viết TTDC cho đỡ tốn công đánh máy
bằng hai ngón tay, nhưng bị độc giả khiếu nại, đành phải chịu!).

Đúng ra, ghép truyền thông, bất kể dòng chính hay dòng phụ, vào khối
đối lập nghe hơi quá đáng. Truyền thông trên nguyên tắc phải đóng vai
trò tứ quyền, đứng ngoài tam quyền là Hành Pháp, Lập Pháp, và Tư Pháp,
để báo cáo lại cho dân những việc làm của tam quyền, để người dân có
đủ hiểu biết thực thi quyền làm chủ của mình mỗi khi đi bầu bán. Nhưng
thực tế của vài năm qua, nhất là của vài tháng qua đã cho thấy truyền
thông dòng chính đã từ bỏ vai trò thông tin trung lập từ lâu rồi, để
biến thành những “chiến sĩ bảo vệ thành trì cấp tiến” bằng mọi giá.

Tất cả các quyết định của TT Trump, nhất là quyết định hoãn cấp chiếu
khán vào Mỹ 90 ngày cho công dân từ một số nước Trung Đông để tăng
cường biện pháp thanh lọc, đã bị bóp méo để đánh tơi bời lá thu, cho
dù những xứ này đều đã được TT Obama xếp loại vào khối những xứ cần
quan tâm vì đe dọa khủng bố, và cho dù khi TT Obama xếp loại và tăng
cường biện pháp thanh lọc thì “phe ta” nín thinh, không có ông thống
đốc DC nào thưa kiện, không báo nào tung tin lên trang nhất, không có
đài TV nào có phóng sự đặc biệt, không ai coi đó là kỳ thị gì hết. Nếu
đó không phải là phe đảng thì khi nào mới là phe đảng?

Bây giờ “phe ta” lại thêm cách phá mới, từ nhân viên Nhà Nước do TT
Obama để lại, chưa kịp thay thế.

TT Trump nói chuyện điện thoại với quốc trưởng các nước khác. Những
câu chuyện thân thiện vui vẻ thì không ai biết, nhưng những câu chuyện
kém vui, như tranh cãi về chuyện nào đó, như đối thoại với TT Mễ hay
thủ tướng Úc, thì ngay hôm sau, CNN nhận được nguyên văn biên bản toàn
bộ cuộc nói chuyện để mau mắn phổ biến cho công chúng, gây bối rối cho
TT Trump ngay. Có nghiã là các viên chức Tòa Bạch Ốc chưa bị tân TT
Trump thuyên chuyển đã xì hết biên bản cuộc nói chuyện cho truyền
thông đói tin để đánh ông. Nói lên rõ ràng tư cách đáng ngờ của những
viên chức DC: đảng quan trọng hơn quốc gia, đánh Trump là ưu tiên số
một bất cần hậu quả. Đằng nào thì họ cũng sắp mất job hết rồi, đánh
cho bõ ghét.

Ở đây, có chuyện lạ đáng biết. Úc có chính sách mang các dân tỵ nạn
Hồi từ Bangladesh và Miến Điện [dân Hồi, gọi là Rohingya, sống tại
Miến Điện bị chính quyền Miến “áp bức”] chạy trốn bằng thuyền qua Úc,
bị bắt ngoài khơi Úc, mang nhốt vĩnh viễn tại vài đảo của Úc, không
cho vào đất Úc [không biết truyền thông bên Úc có tố thủ tướng Úc kỳ
thị Hồi giáo không?]. Trước khi mãn nhiệm, TT Obama nói chuyện với thủ
tướng Úc, và nhận đâu hơn 1200 người vào Mỹ. Một trong những hành động
bám víu giờ chót. TT Trump thấy chuyện lạ, bàn thảo với thủ tướng Úc.
Hai bên cãi nhau. TT Trump tìm cách không nhận đám tỵ nạn này. Úc phản
đối, cho là Mỹ đã có cam kết của TT Obama. Cuộc nói chuyện bị xì ra.
Truyền thông dòng chính làm rùm beng “TT Trump sỉ vả thủ tướng Úc!!!”.
Chẳng ai rõ hai bên nói với nhau những gì, chỉ biết sau đó thủ tướng
Úc nói “không có cãi nhau gì hết, chỉ là thảo luận thêm vài chi tiết,
TT Trump tôn trọng quyết định của vị tiền nhiệm”, và TT Trump “cám ơn
thủ tướng Úc đã làm sáng tỏ vấn đề, và xác nhận Mỹ sẽ nhận đám dân
đó”. Chỉ có vậy, nhưng phe ta quậy tung như thể TT Trump sắp gửi tướng
Lương Xuân Việt qua đánh Úc vậy.

Câu chuyện nói lên một điểm, là quyết định lạ lùng của TT Obama: tại
sao Mỹ lại phải nhận dân tỵ nạn bất hợp pháp mà Úc xua đuổi? Không
biết dân Úc và báo Úc có sỉ vả Trump kỳ thị, ra sắc lệnh cấm dân tỵ
nạn không nhỉ? TT Trump cho đây là quyết định “ngu xuẩn” của TT Obama.

Không may cho “phe ta” là họ lại đụng ngay một thứ Trương Phi không
biết e lệ hay run sợ là gì, thẳng tay trả đòn, cũng bất cần hậu quả
luôn. TT Trump không ngại dùng các phương tiện truyền thông đi thẳng
vào quần chúng để bày tỏ phản ứng ngay.

Nhiều người cho rằng tổng thống mà tối ngày đấm đá qua Twitter coi bộ
không tư cách chút nào. Có thể, nhưng cái cách đi thẳng vào quần chúng
đã chứng tỏ rất hiệu nghiệm đưa ông đến thắng cử, tại sao bây giờ lại
không tiếp tục sử dụng?

Bỏ qua chuyện đấm đá phe cánh, ta nhìn qua các quyết định để xem TT
Trump là người như thế nào.

Trước hết, nói về cách làm việc: ông tổng thống này không… đi, mà là
chạy bạt mạng. Chỉ trong hai tuần đầu, ông đã ra gần hai chục pháp
lệnh và cả chục ký chú. Từ rút ra khỏi TPP đến chuẩn bị xây tường tại
biên giới Mễ, cứu xét việc liên bang cắt tiền trợ cấp cho các khu bảo
vệ di dân lậu (sanctuary areas), nghiên cứu thu hồi hay sửa đổi
Obamacare, đóng băng số lượng công chức, cứu xét thu hồi luật tài
chánh Dodd-Frank, nghiên cứu cắt giảm thủ tục hành chánh, đề cử cả mấy
chục nhân viên nội các và ban tham mưu, thẩm phán Tối Cao Pháp Viện,
quyết định về di dân,… Chưa kể nói chuyện điện thoại với cả chục
quốc trưởng, tiếp kiến thủ tướng Anh, Nhật, Canada,… Nhân viên chính
quyền mới làm việc muốn tắt thở. Phe đối lập đánh không xuể.

Phải nhìn nhận, đây là điều có thể đáng mừng vì ít ra ông tổng thống
này có vẻ sẽ làm việc nhiều hơn là “mượn” tiền thuế của dân đi tắm
biển Hawaii hay đi đánh gôn ở Massachusetts. Nhưng việc ông tổng thống
này chạy như bay cũng đáng lo ngại. Chuyện quốc sự trọng đại có hậu
quả lớn mà ông lấy quyết định quá nhanh, có thể đưa đến tình trạng
thiếu cân nhắc chín chắn, quyết định bốc đồng. Có khi sẽ rất nguy
hiểm. Tổng thống bấm twitter nhanh không sao, cùng lắm bấm bậy, bị
chửi, xin lỗi là huề. Nhưng bấm nút hộp mã số bom nguyên tử quá vội
thì nguy to cho cả thế giới, trong đó có cả những người ủng hộ ông
đấy.

Nhiều lần TT Trump đã bị bắt buộc phải de lui vì quyết định của ông
trên thực tế không thực hiện được, hay vì bị chống đối quá mạnh.

Việc de lui đối với mấy tổng thống khác có thể là chuyện mất mặt, mất
uy tín, nhưng với ông Trump này thì mang ý nghiã rất khác. Có thể là
do cố tình. Ta đừng nên quên ông Trump là một nhà kinh doanh. Có thể
làm chính trị đối với ông cũng chẳng khác nào đi… buôn bán. Ra giá
cao rồi ngả giá xuống thấp? Như ông muốn bán món hàng 10 đô, thì ra
giá 20 đô, kỳ kèo qua lại, giá cuối được định ở mức 11-12 đô, thế là
ông vẫn được giá cao hơn ông muốn. Còn hơn là muốn giá 10 đô, ra giá
10 đô, kỳ kèo xuống còn 8 đô, thế là lỗ ngay 2 đô. Người ta đoán với
TT Obama thì khác xa, ông muốn 10 đô, ra giá 5 đô, rồi bán 2 đô, thế
là vui rồi. Không tin cứ xem cuộc thương lượng trao đổi 5 tù nhân lãnh
đạo Taliban với một anh lính đào ngũ bị Taliban bắt.

TT Trump rất nhiều lần đã bị trách đi quá xa. Nhưng hình như đó chính
là mô thức hành động của ông. Ông cố tình đi thật xa, rồi de lui khi
cần, để thử xem mình có thể đi được tới bao xa.

Như chuyện xây bức tường biên giới Mễ. Ông hùng hổ tuyên bố bắt Mể trả
tiền bằng cách tăng thuế hàng nhập của Mễ lên 20%. Rồi sau đó, lại nói
đó có thể là một trong những cách tài trợ mà ông đang nghiên cứu, có
thể thuế thấp hơn, hay có cách khác. Rõ ràng là ông đã tung ra giá cao
nhất. Giá cuối cùng ra sao, chưa ai biết.

Hay qua vụ pháp lệnh tạm cấm di dân. Ông tung ra lệnh khắt khe nhất,
bị chống đối kịch liệt, bây giờ cò cưa, chưa ai biết cuối cùng sẽ ra
sao.

Thuần tuý trên phương diện luật pháp, kẻ này không phải là luật sư,
chẳng thể hồ đồ nói bừa bên nào hợp pháp. Nhưng lại thấy bất thình
lình có nhiều người tuy tiếng Anh chưa thông nhưng đã thành siêu
chuyên gia luật, thao thao đả kích TT Trump vi phạm Hiến Pháp, vượt
quá quyền hạn của tổng thống. Chắc trước khi đả kích cũng có đọc vội
lại Cẩm Nang Nhập Quốc Tịch Mỹ nên hiểu rất rõ khúc mắc này, hiểu hơn
cả các siêu luật gia cố vấn cho TT Trump.

Dù mù tịt về luật, nhưng ngay từ đầu, kẻ này nhìn vào các vị thẩm phán
thì có thể đoán ngay TT Trump thua là cái chắc. Tại toà Seattle, ông
chánh án James Robart trước đây là luật sư chuyên tình nguyện xét xử
các vụ tỵ nạn miễn phí –pro bono- vì ủng hộ họ. Lên đến cấp tòa phá
án, thì tòa phá án khu vực 9 District này nổi tiếng là toà cấp tiến
nhất trong hệ thống tòa phá án Mỹ, trụ sở tại San Francisco, là nơi bà
Hillary đã thu được 86% phiếu so với 9% của ông Trump. Trong khu vực
tòa phá án này có tất cả các tiểu bang cấp tiến miền Tây đã bỏ phiếu
cho bà Hillary: Washington State, Oregon, Cali, New Mexico, Nevada.
Bây giờ cho dù lên đến Tối Cao Pháp Viện, thì kẻ này cũng tiên đoán TT
Trump cũng vẫn thua vì ít nhất đã có 4 thẩm phán cấp tiến tại đây.
Cùng lắm thì sẽ chỉ đạt được số phiếu 4-4, và như vậy quyết định của
tòa cấp dưới vẫn có hiệu lực. Theo báo chí, TT Trump có ba bốn biện
pháp có thể làm, kẻ này cũng chỉ biết vậy, miễn bàn thêm.

“Phe ta” khi quyết định thưa TT Trump đã lựa chọn tiểu bang
Washington, chính vì ông quan tòa Robart này cho dù Washington State
chỉ có lác đác vài ngàn người Hồi giáo và biện pháp của TT Trump chẳng
ảnh hưởng một ly ông cụ nào đến tiểu bang này hết. Và TT Trump cũng đã
biết trước sẽ thua rồi, nên mới đả kích quan tòa ngay từ khi chưa có
quyết định của tòa phá án.

Vụ này chẳng đơn giản. Một quan tòa tại Boston phán quyết khác hẳn
quan toà Seattle, chấp nhận quyết định của TT Trump. Nghiã là sao? Tóm
lại là Yes hay No?

Những người nào ăn mừng việc TT Trump thua kiện nên cẩn thận. Cuộc
chiến chỉ mới bắt đầu.

Cho dù tòa án ngăn được lệnh tạm cấm của TT Trump, thì ông và phe CH
trong quốc hội có thể sẽ cho ra nhanh hơn những luật mới ngăn ngừa
khủng bố hoàn toàn hợp hiến. Hay ngược lại, cũng có thể chẳng làm gì
nữa vì đã đạt được ý nguyện.

Có được luật mới khắt khe hơn là ông thắng. Không có được thì pháp
lệnh của ông đã là cái áo giáp thủ thân tuyệt hảo, đỡ đạn cho ông nếu
có khủng bố đánh vì khi đó, chẳng ai có thể đổ lỗi cho ông ta là đã
không bảo vệ nước Mỹ. Trái lại, đó sẽ là lúc ông chiả tay vào truyền
thông dòng chính, đám dân biểu tình, các dân biểu, nghị sĩ DC, và các
quan toà: “Ơ hay, các vị trói tay tôi không cho tôi cấm cửa mấy tay
khủng bố này, bây giờ khiếu nại gì nữa?” Khi đó sẽ là lúc “phe ta”
giảng giải rằng thì là mà, tự bào chữa mệt nghỉ. Nếu vụ khủng bố tấn
công đó xẩy ra gần ngày bầu cử 2018 hay 2020 thì DC sẽ thấy hậu quả
ngay.

Toàn bộ câu chuyện có vẻ như cái bẫy của TT Trump cài ra cho khối cấp tiến.

Dù sao thì phe chống đối đã không lương thiện khi cố tình tố TT Trump
kỳ thị cấm cửa di dân Hồi, rồi la hoảng chuyện TT Trump có thể trục
xuất cả dân tỵ nạn Việt để hù dọa thiên hạ. Cả hai tin đều là … fake
news.

Bây giờ ta nhìn qua việc bổ nhiệm thẩm phán Tối Cao Pháp Viện. Đây là
việc cực kỳ hệ trọng vì các vị này đều được bổ nhiệm vĩnh viễn tới
chết hay tới khi tự ý từ chức.

TCPV trước đây tương đối cân bằng với 4 vị cấp tiến, 4 vị bảo thủ và 1
vị lửng lơ cá vàng: 4-4-1. Năm ngoái, vài tháng trước ngày bầu cử thì
một vị bảo thủ bất ngờ qua đời. TCPV nghiêng ngay qua phe cấp tiến:
4-3-1. TT Obama đề cử một ông cấp tiến, hy vọng cán cân nghiêng qua
cấp tiến thêm nữa: 5-3-1. Thượng nghị sĩ Mitch McDonnell, với tư cách
lãnh đạo khối đa số CH, nhất định không mang việc phê chuẩn vào nghị
trình để lấy quyết định. Ông lập luận bổ nhiệm thẩm phán mới, vài
tháng trước bầu cử là không công bằng với tân tổng thống bất kể là bà
Hillary hay ông Trump, đặt vị này trước chuyện đã rồi. Dĩ nhiên là
đằng sau lý luận này, cũng có lý do thầm kín hy vọng ông Trump thắng
và một thẩm phán bảo thủ sẽ lọt vào TCPV.

Bây giờ ông Trump thắng, đề cử ông Neil Gorsuch.

Ông này được ngay toàn thể khối bảo thủ và CH hoan nghênh cả hai tay.
Ông Gorsuch sẽ tái lập cân bằng 4-4-1. Chẳng những vậy, ông này lại
còn là trẻ nhất, 49 tuổi, bảo đảm sẽ ngồi trong TCPV ít ra 30 năm.

Khối cấp tiến lo sót vó. TCPV có ba vị thẩm phán đã qua tuổi bát tuần,
kể cả cái ông lửng lơ cá vàng. Ông Trump ngồi 4 năm trong Toà Bạch Ốc
có nhiều triển vọng sẽ bổ nhiệm thêm 2 hay 3 vị thẩm phán nữa, và cán
cân sẽ chuyển qua phiá bảo thủ, 5-4, hay 6-3, hay thậm chí 7-2 luôn
không chừng. Với tỷ lệ áp đảo như vậy, tất cả các luật cấp tiến đều có
thể bị thu hồi hết, như Obamacare, hôn nhân đồng tính, phá thai, luật
bình đẳng cơ hội affirmative action,… Mà toàn là những thẩm phán
mới, trẻ, sẽ ngồi tại TCPV mấy chục năm nữa. Đó là hệ quả quan trọng
nhất, có tác dụng qua cả thế hệ tới của cuộc bầu cử tổng thống vừa
qua.

Mà kinh hãi hơn cả, là phe DC nếu không chiếm lại được Thượng Viện thì
sẽ chỉ bó tay ngồi nhìn, không cản được.

DC có hy vọng chiếm đa số lại tại Thượng Viện vào cuộc bầu tới, năm
2018 không? Dĩ nhiên mọi chuyện sẽ tùy thuộc TT Trump làm việc ra sao
trong hai năm tới. Nếu quá bết, bị chống đối quá mạnh thì DC có hy
vọng chiếm lại đa số. Nhưng bình thường thì hơi khó, nhất là khi năm
2018, 23 thượng nghị sĩ DC sẽ phải ra tranh cử lại, trong đó có 10 vị
trong các tiểu bang đã bầu cho ông Trump. Bên CH, chỉ có 8 nghị sĩ
phải ra tranh cử lại, tất cả đều tại những tiểu bang đã bầu cho ông
Trump, tương đối an toàn. Các chuyên gia ước lượng DC có thể sẽ mất
một chục ghế, đưa đến thế đa số tuyệt đối trên 60 cho CH, làm sao có
chuyện DC chiếm lại đa số?

Qua cách đối xử với đối lập DC, với truyền thông dòng chính, và với
khối dân chống đối, rõ ràng là TT Trump chẳng có một cố gắng nào để
xoa dịu chống đối gì hết. Trái lại, tìm mọi cách để khiêu khích họ
thêm, khiến họ chống đối mạnh hơn nữa, dồn họ vào chân tường chống đối
để lộ mặt là một khối quá khích cực đoan chỉ biết nhắm mắt đánh phá,
không hơn không kém. Cả nước sẽ thấy tổng thống làm việc và đối lập
đập phá.

Nhiều người nghi ngờ cách hành xử này. Nhưng họ quên là ông Trump này,
trước sau vẫn như một, từ ngày ông ra tranh cử trong nội bộ đảng CH
cho đến nay, chẳng hề thay đổi chút nào hết. Ông chuyên môn khiêu
khích, chọc giận thiên hạ. Mỗi lần có chuyện, cả nước lại lớn tiếng
“xong rồi, ông Trump tiêu đời rồi”. Để rồi mỗi lần lại thấy hậu thuẫn
của ông tăng lên thêm.

Trong kỹ thuật quản lý kinh doanh, có một trường phái gọi là “quản lý
bằng xung đột” –management by conflict-, tức là quản lý qua việc tạo
xung đột tứ tung, xung đột ban quản trị với nhân viên, ngay cả nhân
viên với nhân viên, công ty với người ngoài,… Kết quả thường là nhất
chín nhì bù. Ứng viên Trump áp dụng chiêu này, đại thắng trong cuộc
bầu cử. Nhưng bây giờ, tổng thống Trump áp dụng, chưa ai biết kết quả
sẽ như thế nào. Một là TT Trump sẽ là một trong những tổng thống vĩ
đại nhất của Mỹ, hai là ông sẽ bị đàn hạch mất job, đi vào lịch sử,
làm bạn với TT Nixon.

Nếu thực sự đây là sách lược của TT Trump mà phe đối lập không nhìn
thấy hay không hiểu để mà thay đổi sách lược đối phó, cứ vùi đầu vào
chống đối vô điều kiện, thì chỉ sợ là họ sẽ mắc bẫy của ông Trump và
tự hủy diệt thôi. (12-02-17)

Vũ Linh

.


__,_._,___

Advertisements
This entry was posted in Thời Sự. Bookmark the permalink.