Chùa Giác Hoàng-Hai bài của Sơn Tùng và Nguyễn Quốc Khải- S ep 2016

LGT: Vụ kiện ở Chùa Giác Hoàng-Dc đã được toà xử xong vào tháng 9/2016. Chúng tôi đăng cả hai bài ( Sơn Tùng-Nguyễn Quốc Khải) và không ý kiến.

Hoàng Ngọc An

9/2016

BÀI SỐ MỘT CỦA SƠN TÙNG

Vụ tranh chấp tại Chùa Giác Hoàng kết thúc

Phật tử đánh Phật giáo thì ai chết đây?”

Vụ tranh chấp tại Chùa Giác Hoàng ở Hoa-Thịnh-Đốn đã kết thúc về mặt pháp l‎ý ngày 31.8.2016 khi Thẩm phán Ronna Lee Beck đọc bản phán quyết xử cho bên nguyên đơn thắng kiện và nói rằng phía bị đơn gồm có Pháp sư Giác Đức, ông Nguyễn Ngọc Linh, ông Nguyễn Ngọc Bích (đã qua đời) đã không còn ở trong Ban Quản trị của Chùa Giác Hoàng (tức Buddish Congregational Church of America), và Tỳ kheo Chân Thức (Đào Văn Tư) phải rời khỏi Chùa.

Về mặt pháp l‎ý, vụ tranh tụng này được xem như chấm dứt vì phía bị đơn không kháng cáo, nhưng những tranh giành đấu đá dưới mái Chùa Giác Hoàng trong gần một năm qua đã để lại những vấn đề mà chuyện thắng thua ở tòa án không thể giải quyết.

Khi Ban Quản trị “không muốn làm to chuyện”

Sự bình yên của ngôi Chùa Giác Hoàng bắt đầu xáo trộn sau khi Hòa Thượng Thích Tâm Thọ qua đời ngày 11.11.2015 sau bốn năm trụ trì tại đây và người được Thầy đề cử kế nhiệm là Tỳ kheo Chân Thức nhưng không được Ban Quản Trị Chùa do ông Đỗ Đình Lộc làm chủ tịch chấp thuận, lấy lý do Thầy Chân Thức mới xuất gia chưa đủ thâm niên để làm trụ trì.

Quyết định này của Ban Quản trị đã bị đa số Phật tử, trong đó có ông Nguyễn Ngọc Bích, một người có chân trong Ban Quản trị từ ngày thành lập Chùa năm 1976, chống lại vì cho rằng Hòa Thượng Tâm Thọ, trước khi qua đời đã để di ngôn “truyền thừa” theo tập tục lâu đời của Phật giáo Việt Nam cho Thầy Chân Thức, và Thầy Chân Thức trong thời gian tu học (2 năm tại Chùa Viên Quang, S. Carolina, 1 năm tại Chùa Giác Hoàng) và phụ giúp Thầy Trụ trì Tâm Thọ trong việc Phật sự đã không phạm lỗi lầm gì để phải bị trục xuất khỏi Chùa, hơn nữa trong lịch sử Phật giáo Việt Nam đã có nhiều tiền lệ về thời gian tu học để trở thành sư trụ trì một ngôi chùa..

Va chạm bắt đầu xảy ra giữa Ban Quản trị và nhóm Phật tử hậu thuẫn Tỳ Kheo Chân Thức, và người bên ngoài chỉ biết đến sự tranh chấp này khi một youtube do ông Vũ Đoàn thực hiện, cắt đầu bỏ đuôi và phát tán rộng rãi trên mạng điện tử cho thấy cảnh giành giựt micro giữa ông Nguyễn Ngọc Bích và người làm MC trong ngày cúng giỗ thứ tư Hòa Thượng Thanh Đạm tại chánh điện Chùa Giác Hoàng, sau đó là hình ảnh ông Bích tay cầm micro, mồm lặp đi lặp lại câu: “chúng con xin sám hối, chúng con xin sám hối…”

Người xem đã không biết chuyện gì đang thực sự xảy ra tại Chùa Giác Hoàng. Chúng tôi đã quyết định tìm hiểu sự thật và người đầu tiên chúng tôi muốn gặp không ai khác hơn là ông Vũ Đoàn. Chúng tôi đã nhờ người liên lạc với ông Đoàn để xin một cuộc phỏng vấn thì bị từ chối với lý‎ do “không muốn làm to chuuyện”.

“Không muốn làm to chuyện”? Vậy thì ông Vũ Đoàn đã thực hiện cái youtube để làm gì? Và sau đó còn thuê luật sư nạp đơn kiện tại Superior Court ở Washington, D.C. để xin trục xuất Tì kheo Chân Thức và mấy người khác ra khỏi chùa. Nói một đàng, làm một ngả. Phật đâu có dạy như vậy?

Sau phiên tòa đầu tiên ngày 29.12.2015, vụ tranh chấp nội bộ tại Chùa Giác Hoàng đã thực sự trở thành “to chuyện”. Tuần báo Đời Nay đăng bài về vụ này trên trang nhất chiếm 6 cột báo với nhiều hình ảnh và những cuộc phỏng vấn bên bị đơn. Không người nào bên phía nguyên đơn bằng lòng cho phỏng vấn. Thật là khó hiểu. Không muốn làm “to chuyện”, hay sợ gặp báo chí sẽ không thể trả lời những câu hỏi để phanh phui sự thật? Nắm lẽ phải trong tay thì sợ gì báo chí? Phật dạy “vô úy” mà.

“Công l‎ý” của một bản án

Từ phiên tòa thứ nhất ngày 29.12.2015 tới phiên tòa cuối cùng ngày 31.8.2016, vừa đúng 8 tháng. Trong thời gian này, tại Chùa Giác Hoàng đã xảy ra những xáo trộn trái ngược với giáo lý‎ nhà Phật do ai gây ra thì Phật tử đi chùa đều biết, và ngoài tòa án nhiều thủ tục pháp lý đã được thi hành để giúp tòa phân xử một vụ tranh tụng không đơn giản về chuyện nội bộ của một ngôi chùa đáng lẽ không nên có nếu những kẻ chủ động thật sự là vì Phật pháp.

Qua những thủ tục này, nhất là những cuộc đối chất trước tòa (testimony), Thẩm phán Ronna Lee Beck đã sớm nhận ra bản chất của vụ tranh tụng, và có lẽ không bao giờ nghĩ đến yếu tố chính trị trong vụ này nên đã coi đây chỉ là sự tranh cãi, xung đột giữa những người quen biết nhau đã lâu trong Chùa, do đó bà đã khuyên hai bên nên ngồi lại với nhau để hòa giải vấn đề của mình hơn là để người ngoài phân xử. Bà Beck đã nói như vậy trước khi chấm dứt phiên tòa ngày 26.4.2016 để sau đó hai bên gặp nhau trong phiên hòa giải được ấn định vào ngày 5.5.2016.

Có lẽ bà thẩm phán da trắng (không hiểu nhiều về văn hóa Việt Nam cũng như tập tục chùa chiền) đã thực tâm muốn có một cuộc hòa giải giữa đôi bên khi nhìn những cụ già trên dưới 90 tuổi, kể cả các nhà sư, kéo nhau ra “hầu tòa”, có người đi không vững, nói chẳng ra hơi, ngồi hàng giờ để trả lời những chất vấn của luật sư, trong một vụ kiện mà được hay thua đối với họ nào còn có ý nghĩa gì.

Những người ở phía bị đơn cũng như đông đảo Phật tử ra tòa hậu thuẫn Thầy cũng đều mong muốn có một sự tương nhượng và hòa giải theo tinh thần Phật giáo để chấm dứt vụ tranh chấp và trả lại sự yên tĩnh cho ngôi Chùa Giác Hoàng. Nhưng, ước vọng của mọi người đã tan vỡ ngay phút khởi đầu của cuộc điều đình vì thái độ cứng rắn của phía nguyên đơn.

Không biết giữa các nhà sư bị “Phật tử” kiện và bà Thẩm phán Ronna Beck, ai thất vọng hơn ai, nhưng Bà Beck đã phải làm công việc mà bà không muốn: ra một phán quyết về vụ tranh chấp tại Chùa Giác Hoàng.

Trong suốt 8 tháng, bà Beck đã đọc hàng ngàn trang giấy trong hồ sơ về vụ Chùa Giác Hoàng, đã nghe các cuộc đối chất trước tòa trong hai tuần lễ, đã biết Pháp sư Giác Đức là người đã tạo dựng ra ngôi Chùa Giác Hoàng, đã nhìn thấy đông đảo Phật tử có mặt trong mỗi phiên tòa để ủng hộ các nhà sư, nhưng bà cũng biết phe bị đơn không có những giấy tờ chứng minh họ vẫn sinh hoạt trong Ban Quản trị những năm sau này. Khi làm phán quyết một thẩm phán không thể căn cứ vào cái gì khác, ngoài luật pháp và hồ sơ có trong tay. Đó là lý do vì sao có bản án ngày 31.8.2016. Có thể đó là một phán quyết trái với ý muốn của bà nhưng bà đã không thể làm khác.

Kẻ thắng, người thua

Kẻ thắng trong bản án ngày 31.8.2016 là ông Đỗ Đình Lộc, 92 tuổi, đi một bước phải có người dìu, trí nhớ suy kém nặng, khai trước tòa (29.12.2015) không biết ông Nguyễn Ngọc Bích là ai dù hai người cùng có tên trong Ban Quản trị Chùa Giác Hoàng từ ngày đầu (1976). Ông Lộc được cho là chủ tịch Ban Quản trị hiện nay, nhưng ai là người thực sự ở sau lưng ông ta để quyết định mọi việc? Trong một “deposition” do LS Damon Bernstein thực hiện, ông Lộc xác nhận rằng ông đã ký vào một tờ thông báo vì con ông bảo ông ký. Cũng người con này (Hiệp), dù không có nhiệm vụ gì trong Chùa, đã có mặt tại buổi hòa giải bất thành ngày 5.5.2016 và là người đã đưa ra ‎ý kiến quyết định.

Những kẻ thắng khác là các ông Vũ Đoàn, Nguyễn Đức Côn, Vũ Đình Long.

Người thua là Pháp sư Giác Đức, 82 tuổi, người đã tạo dựng ra ngôi Chùa Giác Hoàng năm 1976 nhưng không giữ làm của riêng và đã lập ra Hội “Buddish Congregational Church of America” (BCCA), đã tự tay viết ra “Articles of Incorporation” và “Bylaws” – hai văn kiện lập quy để điều hành Chùa, năm 1981 lập gia đình và dời đi Boston để phục hồi một ngành tu khác nhưng vẫn giữ lại chức “Chairman of the Board of Directors”, tức Ban Quản Trị Chùa Giác Hoàng.

Những người thua khác là các ông Nguyễn Ngọc Bích, Nguyễn Ngọc Linh.

Nhưng đây chỉ là chuyện thắng thua trước tòa được phân xử dựa trên chứng từ (exhibits) mà bản án không nói lên được những gì đã thực sự xảy ra tại ngôi Chùa Giác Hoàng trong những năm gần đây từ ngày Hòa thượng Tâm Thọ làm trụ trì.

Như lịch sử của nó, Chùa Giác Hoàng do những người tị nạn đầu tiên tại Vùng Hoa-Thịnh-Đốn lập ra và là một “ngôi Chùa Quốc Gia” với lá cờ vàng ba sọc đỏ treo trên cột cao trước sân chùa nhưng Thầy Tâm Thọ đã bị người trong Ban Quản trị của ông Đỗ Đình Lộc chỉ trích là “đem chính trị vào chùa” khi Thầy đi dự lễ thượng kỳ tại Khu Eden hay tham gia vào các sinh hoạt trong Cộng Đồng, và ai đó đã có những chuẩn bị cho một hành động trong khi những người đã tạo lập ra Chùa và Phật tử thì vẫn bình tâm lui tới Chùa sinh hoạt như trong 40 năm qua.

Ngày 11.11.2015 Hòa thượng Tâm Thọ viên tịch, Ban Quản trị của ông Đỗ Đình Lộc không chấp thuận Tỳ kheo Chân Thức lên thay thế. Lý do “không đủ thâm niên” không thuyết phục được đông đảo Phật tử trong Chùa. Người ta tự hỏi vậy động cơ thực sự là cái gì? Phải chăng vì Thầy Chân Thức cũng là một “ông sư quốc gia” như người tiền nhiệm. Và sóng gió, xáo trộn, tranh chấp đã xảy ra.

Người quốc gia, nói chung, có một lỗi lầm: thiếu cảnh giác, nên đã bị bất ngờ, và đã thua trước tòa, dù ông Damon Bernstein là một luật sư giỏi và tận tâm.

Trong phiên tòa ngày 26.4.2016, Pháp sư Giác Đức không cầm được lòng đã bật khóc và nói lớn: “Không làm chùa cũng khổ mà làm chùa cũng khổ. Phật tử đánh Phật giáo thì ai chết đây?” Đôi mắt đẫm lệ của ông hướng thẳng về phía những người kiện đòi trục xuất ông ra khỏi Ban Quản trị chùa. Có lẽ ông đang tự hỏi tại sao những người con Phật này lại đối xử với mình tệ bạc như vậy. Những gì họ đang có hiện nay là do mình tạo ra, không nhớ ơn thì thôi, sao nỡ muối mặt mà lôi mình ra đây để chà đạp?

Trong một điện thư gửi cho đồng đạo kêu gọi dự kiến phiên tòa ngày 31.8.2016, Phật tử Từ Khải viết: “Giờ đây, đối với tất cả Phật tử chân chánh chúng ta, ‘Được, Mất’, ‘Thắng, Thua’ không còn là vấn đề nữa! Vì người con Phật một khi đã phát tâm tu hành thì chúng ta không còn ‘Chấp Trước’, thưa Quý Đạo Hữu. Chấp cái này là ‘Ta’, cái này là ‘của Ta’… Vì thấy ra, tất cả đều là ‘huyễn’. Tất cả đều không có thật! ! Người ta ‘lôi’ mình ra toà và mình bị bắt buộc phải đi ‘hầu’ toà. Thế thôi.” Đây là giờ của sự thật. Ai vì đạo pháp, ai vì tham, sân, si mà làm những điều đen tối.

Sau khi Thẩm Phán Ronna Beck đọc xong bản án, cả tòa im lặng, bên thắng cũng như bên bại không bộc lộ một xúc cảm nào, tuy nhiều Phật tử đã bị “choáng” trước phán quyết bất ngờ. LS Bernstein bước tới trước LS Vassar nói nhỏ “congratulation”, nhưng không bắt tay.

Tuân lệnh tòa, Tỳ kheo Chân Thức sẽ phải rời Chùa Giác Hoàng, trễ lắm là sau ngày 12.9.2016 để bàn giao tiền bạc và những tài sản của chùa mà ông còn giữ, nếu có. Người thay thế thì đã được Ban Quản Trị của ông Đỗ Đình Lộc cử tới từ mấy tháng trước trong khi vụ kiện chưa chấm dứt và Thầy Chân Thức còn đang ở trong Chùa. Một bậc chân tu không thể nhận lời tới một ngôi chùa đang trong tình trạng tranh chấp như vậy.

Tuy bản án không liên hệ tới quyền sở hữu Chùa Giác Hoàng, Ban Quản trị của ông Đỗ Đình Lộc sẽ độc chiếm chùa, đa số Phật tử sẽ bỏ đi, tìm một trong nhiều ngôi chùa khác trong vùng Hoa Thịnh Đốn để cúng Phật. Những người gây ra vụ này đã thắng ở tòa nhưng thua trong lòng Phật tử.

Tiền thù lao luật sư của bên thắng kiện thì đã có “tiền chùa”, còn bên thua thì những người trong cuộc sẽ phải dàn xếp với luật sư để thanh toán – một số tiền không nhỏ.

Như chúng tôi đã viết về vụ này trong một bài trước, “khi có một bản án có thể làm thay đổi hoàn toàn bộ mặt cũng như linh hồn của ‘ngôi chùa Quốc gia’ Giác Hoàng.” Thay đổi đầu tiên là Ban Quản trị hiện nay đã đặt ngôi Chùa Giác Hoàng trực thuộc “Giáo hội Phật giáo Việt Nam trên Thế giới”

(World Vietnamese Buddhist Order) do cố Hòa Thượng Tâm Châu lập ra, trái ngược ýmuốn của Pháp sư Giác Đức lúc đầu là giữ ngôi Chùa Giác Hoàng độc lập, không đặt dưới sự chi phối của bất cứ tổ chức nào ở hải ngoại nên đã lập ra BCCA để quản trị Chùa, phải chăng đã tiên đoán trong tương lai VC có thể xâm nhập các tổ chức Phật giáo ở hải ngoại.

Sự thay đổi tại ngôi chùa Giác Hoàng sẽ còn đi tới đâu?

Que sera, sera? Biết ra sao ngày sau?

Virginia ngày 3 tháng 9, 2016.

BÀI SỐ HAI CỦA NGUYỄN QUỐC KHẢI

Chùa Giác Hoàng tai qua nạn khỏi

Nguyễn Quốc Khải

Nhà báo độc lập

18-09-2016

Như đã thông báo cách đây hơn 2 tuần, phán quyết ngày 31-8-2016 của Bà Chánh Án Ronna Beck thuộc District of Columbia Superior Court đã chấm dứt vụ kiện tụng về chùa Giác Hoàng tại thủ đô Hoa Thịnh Đốn, Hoa Kỳ. Theo lệnh của Tòa, chiều thứ Sáu, 16-09-2016, vừa qua Ô. Đào Văn Tư, pháp danh Chân Thức, đã ra khỏi chùa Giác Hoàng. Sau hơn 9 tháng tranh tụng, sự bình an đã trở lại với ngôi chùa này, một ngôi chùa đầu tiên của người Việt ở Hoa Kỳ sau 1975. Chúng tôi cũng mới nhận được biên bản gồm đầy đủ chi tiết của phiên tòa này. Bài tường thuật sau đây phần lớn dựa vào biên bản này. Đây là một tài liệu công cộng.

Nguyên do của sự tranh tụng

Theo biên bản 31-8-2016 của Tòa, đúng như chúng tôi đã trình bầy trong bài báo ngày 19-05-2016 với tựa đề “Vấn đề tiếm danh trong vụ tranh chấp tại chùa Giác Hoàng,” việc các ông Nguyễn Ngọc Bích, Nguyễn Ngọc Linh, và Giác Đức thành lập một Hội Đồng Quản Trị thứ hai vào ngày 16-11-2015 gồm thêm ba ông Nguyễn Đức Đạt, Trương Quang Đại, và Phó Hồng Hà là nguyên do gây ra vụ kiện tụng.

Hình bên cạnh là đơn (số GN-2) nộp cho chính quyền District of Columbia vào ngày 30-10-2015 để khai báo thành phần HĐQT của nhóm Nguyễn Ngọc Bích (danh từ của Tòa). Đây chính là thủ phạm gây nên vụ kiện. Trên đơn này có câu (chữ trắng trên nền đen): “Nếu ông/bà ký vào mẫu đơn này, ông/bà đồng ý rằng bất cứ ai khai gian dối có thể bị trừng trị theo luật hình sự với tiền phạt lên tới $1,000, giam tù lên tới 180 ngày, hoặc cả hai.”

Bà Ronna Beck nhận định trong biên bản rằng:

“Hội Đồng Quản Trị của bên nguyên đơn nhân danh chùa [Giác Hoàng] đã đưa đơn kiện để xin Tòa xác nhận HĐQT của họ là hợp pháp và ngăn cấm HĐQT của ô. Bích. Cũng chính Hội Đồng Quản Trị của bên nguyên đơn xin Tòa xử vụ chủ nhà và người thuê là Ô. Đào [văn Tư] tức Thích Chân Thức.”

Hội Đồng Quản Trị thay đổi theo thời gian

Trong biên bản 30-08-2016, Bà Chánh Án Ronna Beck nhận xét như trong bài báo 19-05-2016 rằng:

“Theo các bị đơn, [từ ngày thành lập] cho đến 2015, HĐQT chỉ gồm có những sáng lập viên. Nhưng nhiều chứng cớ quan trọng cho thấy rằng HĐQT thay đổi theo thời gian và vào 2015 nhóm bị đơn tự cho là họ có quyền bổ nhiệm thêm người vào HĐQT nhưng chính họ không còn ở trong HĐQT nữa.”

“Những lời khai của Ô. Bích và Giác Đức hỗ trợ sự thật rằng những người khác được thêm vào HĐQT qua nhiều năm.”

“Thí dụ, Ô. Bích khai rằng ông tham dự buổi họp của HĐQT vào ngày 06-09-1981, thành viên mới được thêm vào HĐQ được nêu rõ tên là Ô. [Tăng Xuân] An và Ô. [Trương Cam] Khải. Ông Bích cũng khai rằng trong buổi họp HĐQT mới những thành viên được nêu tên gồm Hòa Thượng [Thích Tâm] Châu, Hòa Thượng [Thích Thanh] Đạm, Ô. Nguyễn Văn Bích, Thích Nữ Giác Nghiêm.”

“Một thí dụ khác, Giác Đức khai rằng tại buổi họp của HĐQT vào 17-03-1979, Ô. Vũ Ngọc Trinh được mời tham gia HĐQT và Ô. Trinh tham gia HĐQT sau khi Giác Đức dọn lên Massachusetts.”

Hội Đồng Quản Trị của Ô. Nguyễn Ngọc Bích có hợp pháp hay không?

Chúng ta sẽ lần lượt phân tách vai trò của ba thành viên chính trong “Hội Đồng Nguyễn Ngọc Bích” (Bich Board: từ của Tòa): Giác Đức, Nguyễn Ngọc Linh, và Nguyễn Ngọc Bích.

Trường hợp Ô. Giác Đức

Bà Chánh Án Ronna Beck lên án nặng nề Ô. Giác Đức. Trong suốt phiên họp 31-08-2016, Bà Beck chỉ đề cập đến ông này bằng tên mà không kèm với chức vị. Bà Ronna Beck phán rằng:

“Đối với Giác Đức, trong nhiều lãnh vực, tôi không tìm thấy ông ta là một nhân chứng đáng tin cậy. Theo quan điểm của tôi, sự thiên lệch của ông để làm lợi cho lập trường của bên bị đơn đã ảnh hưởng đến lời khai của ông, bóp méo những lời khai này bất kể đến sự thật cơ bản.”

(With respect to Giac Duc in many respects I do not find him to be a credible witness. In my view his bias in favor of the defendants’ position had a major impact on the testimony he gave, causing the testimony to be distorted, sometimes without regard to the underlying fatcs.)

Bà Beck nhận định rằng không có sự tranh cãi về việc Giác Đức từ chức chủ tịch [Ủy Ban Điều Hành] của HĐQT vào tháng 2, 1980 khi ông muốn lập gia đình và thành lập một dòng tu Phật Giáo mới tại Massachusetts, khác với Công Đồng Phật Giáo tại Mỹ [Buddhist Congregational Church of America – BCCA], chấp nhận tu sĩ có gia đình. Vấn đề gây tranh cãi là Ô. Giác Đức có từ chức hoàn toàn ra khỏi HĐQT hay không. Như tôi sẽ thảo luận, cuộc bầu cử HĐQT vào tháng 9, 1981 làm cho sự phán quyết này không còn cần thiết.

“Theo biên bản của những buổi họp của HĐQT, Ô. Bích, Ô. Linh và Giác Đức không còn là thành viên của HĐQT nữa sau ngày 06-09-1981. Không có một tài liệu nào thấy được trước khi Sư Trụ Trì [Thích Thanh] Đạm qua đời chứng minh khác đi. Những phúc trình hàng năm hỗ trợ sự thật rằng có những thay đổi trong HĐQT và Ô. Bích, Ô. Linh, và Giác Đức không ở trong HĐQT vào năm 2015.”

“Biên bản của buổi họp [HĐQT] vào ngày 05-05-1985 cho thấy cuộc bầu cử sau nhiệm kỳ bốn năm 1981 – 1984, cho nhiệm kỳ 1985-1989. Một lần nữa biên bản cho thấy thành viên sáng lập duy nhất còn lại ở trong HĐQT là Hòa Thượng [Thích Thanh] Đạm.”

Trường hợp Ô. Nguyễn Ngọc Bích

Về Ô. Bích Bà Chánh Án nhận định như sau: “Tài liệu chứng tỏ rằng Ô. Bích đã bị loại khỏi HĐQT với tư cách là thư ký. Điều này giải thích lý do tại sao ông lại tự nhận là nguyên thư ký (former secretary) và than phiền về việc bị loại ra khỏi HĐQT. Sự việc này được thảo luận tại buổi họp của HĐQT vào ngày 06-09-1981. Cũng trong buổi họp này HĐQT được tổ chức lại.”

Bà Ronna Beck nhận xét tiếp như sau: “Lần cuối Ô. Bích được liệt kê trong phúc trình hàng năm vào tháng 2, 1981. Điều này phù hợp với sự kiện Ô. Bích bị loại ra khỏi HĐQT với tư cách là thư ký của HĐQT và không được bầu lại vào tháng 9, 1981.”

Theo lời khai của Ô. Bích, người tham dự buổi họp 06-09-1981, biên bản của buổi họp này chính xác. Trong lần lấy khẩu cung (deposition) cuối cùng kéo dài hơn 5 giờ vào ngày 26-02-2016 tại văn phòng của LS Damon Bernstein, Ô. Bích lúng túng khị bị LS Vassar yêu cầu dịch chữ “nguyên” sang tiếng Anh nhiều lần. Khi thì Ô. Bích dịch chữ nguyên là “original” khi thì dịch thành “former”. LS Vassar hỏi chữ “former” có nghĩa là gì, Ô. Bích chỉ trả lời loanh quanh. Chúng ta còn nhớ trong một số thư (hình bên cạnh) gửi Hòa Thượng Thích Tâm Châu và Cụ Đỗ Đình Lộc vào 2011 và 2012, Ô. Bích ký tên với danh nghĩa là sáng lập viên và nguyên Tổng Thư Ký của HĐQT chùa Giác Hoàng. Tức là Ô. Bích thừa nhận mình không còn là tổng thư ký của chùa Giác Hoàng nữa. Điều này khó có thể chối cãi được.

Trường hợp Nguyễn Ngọc Linh

Về Ô. Linh Bà Chánh Án Ronna Beck nhận định như sau: “Không có sự tranh cãi về trường hợp Ô. Linh nộp đơn xin từ chức vào 1978 liên quan đến việc ông dọn về Texas. Việc từ chức của ông được ghi nhận trong buổi họp ngày 17-03-1979. Biên bản của buổi họp viết rõ rằng Ô. Vũ Phan đề nghị một phó chủ tịch của HĐQT được chọn để thay thế Ô. Linh. Đề nghị này được mọi người đồng ý hoãn cứu xét đến buổi họp kế tiếp.”

Bà nói tiếp: “Tôi muốn nói rằng việc bầu một phó chủ tịch được hoãn lại, chứ không phải việc Ô. Linh từ chức có gì đáng ngờ vực. Không có một tài liệu nào chứng tỏ rằng việc từ chức không được chấp nhận và việc ông tiếp tục ở trong HĐQT. Ngoài ra Ô. Linh không bao giờ được liệt kê là một thành viên (director or officer) của HĐQT trong những phúc trình hàng năm và bản phúc trình đầu tiên được thực sự đệ trình vào 1981.”

Theo nhận xét của Bà Chánh Án Ronna Beck, Ô. Linh đã tách rời ra khỏi công việc của Công Đồng Phật Giáo tại Hoa Kỳ hoặc trí nhớ của ông không còn đáng tin cậy nữa như trường hợp ông trả lời câu hỏi về thành phần HĐQT vào 1981. Ông không còn nhớ Hòa Thượng Thích Thanh Đạm còn sống hay đã chết vào thời điểm đó. Thật sự Hòa Thượng Thích Thanh Đạm mới qua đời vào năm 2011.

Họp HĐQT hay tiệc sinh nhật

Ba ô. Nguyễn Ngọc Bích, Nguyễn Ngọc Linh, và Giác Đức khai rằng họ vẫn tiếp tục là thành viên của HĐQT từ 1981 đến nay. Bằng cớ là họ đã họp HĐQT hàng năm. Dù mỗi người ở mỗi nơi nhưng đã trở về gặp gỡ thường xuyên nhân dịp Giáng Sinh 25/12 và cũng là sinh nhật của thân mẫu của hai ông Nguyễn Ngọc Bích và Nguyễn Ngọc Linh. Địa điểm họp HĐQT của các ông này là tư gia của Ô. Bích tại Virginia nơi thân mẫu của hai ông cư ngụ. Buổi họp này bớt dần đi sau khi thân mẫu của hai ông qua đời vào năm 1995. Qua lời khai của các nhân chứng, những buổi họp trên đây không có biên bản và Cụ Đỗ Đình Lộc, một sáng lập viên và một thành viên HĐQT từ ngày thành lập chùa không được mời tới.

Bà Chánh Án Ronna Beck cho rằng đây chỉ là những buổi hội họp riêng tư của một số bạn bè cũ để ăn mừng sinh nhật của thân mẫu của hai ông Bích và Linh. Ngoài ra như đã nói ở trên, theo Bà Chánh Án, sau 1981 cả ba vị này đã không còn ở trong HĐQT nữa. Bà Ronna Beck kết luận: “Gọi những cuộc hội hè này là cuộc họp của HĐQT chỉ là cố gắng quá trễ của một số sáng lập viên muốn dành lại quyền kiểm soát việc điều hành Công Đồng Phật Giáo tại Mỹ (BCCA) mà thôi.”

(Calling these [birthday gatherings] board meetings is an after the fact attempt by the founders to gain control of the governance of the BCCA.)

Về câu chuyện họp mặt Giáng Sinh trên đây, chúng tôi thấy ba ông Nguyễn Ngọc Bích, Nguyễn Ngọc Linh, và Giác Đức quả thật là những người can đảm, coi thường Bà Chánh Án Ronna Beck và xem tòa án Mỹ không khác gì một gánh xiệc.

Hội Đồng Quản Trị của bên nguyên đơn có hợp pháp hay không?

Những phúc trình chùa Giác Hoàng nộp hàng năm cho chính quyền District of Columbia là những tài liêu quan trọng giúp cho thấy ai là ở trong HĐQT. Hòa Thượng Thích Thanh Đạm là người soạn những phúc trình này trong vài thập niên.

Ô. Vũ Đoàn khai rằng ông được bầu vào HĐQT tại một buổi họp vào năm 1985 mà ông được tham dự. Bằng chứng số 25 của bên nguyên đơn chứng thực điều này. Ông từ chức HĐQT vào năm 1997 vì lý do sức khỏe rồi lại được chọn vào HĐQT vào 2012. Bà Chánh Án Ronna Beck nói rằng bà tin cậy vào lời khai của Ô. Đoàn.

Về trường hợp của Bà Lê Tuyết Hạnh, Bà Chánh Án Ronna Beck nhận định rằng không ai thắc mắc về việc Bà Tuyết được bầu vào HĐQT vào 1981 và 1985. Một điều rõ ràng là Bà Tuyết đã đóng một vai trò quan trọng của một phụ tá thư ký trong hơn một thập niên. Bà Chánh Án nói tiếp rằng Bà Tuyết không lưu tâm về chức vụ mà chỉ muốn phục vụ cộng đồng. Những lời khai của Bà Tuyết không có gì đặc biệt quan trọng trong vụ kiện này.

Phúc trình 2010 cho thấy Hòa Thượng Thích Tâm Châu, Ô. Đỗ Đình Lộc, và Ô. Vũ Ngọc Trinh là thành viên của HĐQT. Với sự trợ giúp của một cố vấn pháp luật, tại buổi họp vào ngày 17-12-2011, ba vị này bầu chọn thêm một số người vào HĐQT để có đủ năm thành viên theo sự đòi hỏi của nội quy. Hai người mới gia nhập HĐQT là Ô. Vũ Đình Long và Sư Bà Thích Nữ Đàm Viên. Vào một buổi họp đặc biệt của HĐQT vào 2012 với tất cả năm vị trên có mặt, bốn thành viên mới được mời vào HĐQT: Các ông Nguyễn Đức Côn, Vũ Thế Bảo, Nguyễn Như Khuê, và Lâm Tú Phương.

Bà Chánh Án nhận xét rằng vào năm 2011, Ô. Nguyễn Ngọc Bích biết rõ về phúc trình 2010 với ba thành viên Hòa Thượng Thích Tâm Châu, Ô. Đỗ Đình Lộc, và Ô. Vũ Ngọc Trinh. Ô. Bích cũng biết rõ về việc HĐQT có thêm Sư Bà Thích Nữ Đàm Viên và Ô. Vũ Đình Long vào 2011. Theo Bà Chánh Án Beck, nếu Ô. Bích và các bị đơn khác không hay biết về sự thay đổi nhân sự của HĐQT, điều này chứng tỏ họ không còn ràng buộc với công việc của BCCA.

Vào ngày 25-01-2012, HĐQT của bên nguyên đơn nộp cho chính quyền District of Columbia phúc trình 2011 với năm thành viên tính đến ngày 17-12-2016. Nhóm Nguyễn Ngọc Bích đã không nộp một phúc trình tương tự nào cả. Ba năm đã trôi qua khi bên bị đơn nộp hồ sơ kiện lại vào ngày 28-12-2015. Hậu quả là bất cứ một thử thách nào đối với phúc trình 25-01-2012 là đã quá hạn.

Phán quyết

Dựa vào những bằng chứng kể trên, Bà Chánh Án Ronna Beck đã phán quyết như sau:

1. Hồ sơ kiện lại (defendants’ counterclaim) của bên bị đơn bị từ chối.

2. HĐQT của bên nguyên đơn được thừa nhận là HĐQT hợp pháp của Công Đồng Phật Giáo tại Hoa Kỳ (BCCA).

3. Bên nguyên đơn rõ ràng được quyền hành động trong vụ tranh chấp chủ nhà – người thuê nhà để yêu cầu Ô. Đào Văn Tư còn gọi là Thích Chân Thức chấm dứt cư ngụ tại chùa Giác Hoàng.

Phán quyết của Tòa bao hàm một ý nghĩa rằng nhóm Nguyễn Ngọc Bích khai gian trong mẫu đơn GN-2 trình District of Columbia vào cuối năm 2015 và sẽ phải chịu hình phạt theo điều luật số DCOC § 22-2405.

Bà Ronna Beck nói rằng bà không giữ vai trò tìm giải pháp tốt nhất cho chùa hoặc bênh vực số đông hoặc thiên về số người có cảm tình với những sáng lập viên. Bà nói thêm rằng bà có trách nhiệm áp dụng luật và đây là những quyết định bà đã làm theo khả năng tốt nhất của bà.

Bà Ronna Beck ca ngợi người Việt tị nạn là những người can đảm, đến Hoa Kỳ thường không biết tiếng Anh, hầu như không có một tài nguyên nào, và phải tự kiếm sống. Bà hi vọng rằng những người được hỗ trợ bởi phán quyết của Tòa sẽ tìm cách hòa hợp và hàn gắn lại cộng đồng.

Nhờ Bà Beck thúc đẩy cho nên vụ tranh tụng này đã được giải quyết nhanh chóng. Thay vì vài năm nó chỉ kéo dài 9 tháng.

Kết luận

Chúng tôi thiết nghĩ Bà Chánh Án Ronna Beck đã phán quyết một cách công bằng và minh bạch trong vụ tranh chấp tại chùa Giác Hoàng. Những chứng cớ được trình bầy trong vụ án này quả thực quá rõ ràng nhưng một số những người trong cuộc mù quáng không thấy: Cả ba Ô. Nguyễn Ngọc Bích, Nguyễn Ngọc Linh, và Giác Đức đã ra khỏi HĐQT vào năm 1981, nhưng họ vẫn quả quyết là thành viên của Họ ĐQT liên tục tù 1981 đến nay mà không thể đưa ra bằng cớ thuyết phục nào.

Khoảng 35 năm trước đây chùa Giác Hoàng mang nợ. Ngày nay chùa đã trở thành khang trang vững vàng nhờ bao nhiêu người đóng góp. Nhưng chính vì thế mà ngôi chùa này đã trở thành một báu vật để người ta giành giật một cách không thương tiếc. Việc Ô. Nguyễn Ngọc Bích nhân danh tổng thư ký của HĐQT ma để mời các ông Nguyễn Đức Đạt, Trương Quang Đại, và Phó Hồng Hà gia nhập, khiến ba ông này bị vạ lây và trở thành nạn nhân của sự gian dối. Những người này có quyền đòi gia đình Ô. Nguyễn Ngọc Bích trang trải mọi phí tổn pháp lý trong vụ án này và một lời xin lỗi.

Chúng ta mừng là nay chùa Giác Hoàng đã tai qua nạn khỏi. Chúng ta buồn là chùa Giác Hoàng, Phật Giáo, và khối người Việt tại Hoa Kỳ nói riêng và ở hải ngoại nói chung đã bị lây tiếng xấu do sự tham lam và ngu muội của một vài người gây ra. Về vật chất đôi bên phải trả một giá đắt. Tổng số chi phí của vụ kiện tụng này ước tính có thể lên đến $300,000 cộng thêm một sinh mạng. Chính vì chi phí quá cao và bằng chứng khá rõ ràng, chúng tôi tin rằng bên bị đơn sẽ không có khả năng và lẽ phải để chống án, nhất là nhân vật chính đã nằm xuống.

Tóm lại, (1) bên nguyên đơn đã buộc phải kiện nhóm Nguyễn Ngọc Bích để xin Tòa xác nhận tính cách chính danh của HĐQT của chùa Giác Hoàng, (2) Nhóm Nguyễn Ngọc Bích kiện lại nhưng đã thảm bại vì lập trường thiếu căn bản pháp lý; (3) Phật Giáo và khối người Việt hải ngoại thua đậm.

Đã lâu lắm hôm nay tôi mới có dịp trở lại thăm Chùa Giác Hoàng khi cơn hoạn nạn của chùa đã qua. Một bà cụ già ra ôm lấy vai tôi và dúi cho tôi một chiếc bánh trung thu. Bà cụ nói cụ rất mừng mọi việc đã qua. Cụ đã lo lắng mấy tháng nay, vì nếu chùa bị bán đi, cụ không biết phải mang tro của thân nhân đi đâu bây giờ. Chứ cụ chẳng theo phe nào cả. Một thanh niên gặp tôi ở trước cổng chùa hỏi có phải tôi tên Khải hay không. Tôi trả lời phải nhưng không phải là T. Khải. Anh thanh niên nói: “Em là Hiển. Em mong viết báo được như anh để trả lời mấy anh nhà báo vô trách nhiệm, viết bậy bạ về chùa Giác Hoàng làm em tức điên lên được.”

Nguyễn Quốc Khải

Advertisements
This entry was posted in Thời Sự. Bookmark the permalink.

One Response to Chùa Giác Hoàng-Hai bài của Sơn Tùng và Nguyễn Quốc Khải- S ep 2016

  1. Pingback: Links các vụ chung chung ở blog CHÚNG TÔI MUỐN TỰ DO- 2016 |

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s