Hoàng Ngọc An – Bài của nick ảo Lê văn Kiểm do Cuong Pham chuyển

Hoàng Ngọc An trả lời Cuong Pham [phamcuong@…net]

khi ông này liên tục gửi bài của fans Viêt Tân đến HNA

Thưa ông Cương Pham

1-Ông là người đầu tiên, tự ý, gửi bài của nick Nguyễn Đình Trường ( Nguyễn Thanh Tú đang trở thành con rối cho ai) vào group TNKH.

2-Tôi trả lời: không đồng ý với bài của Trường. Sẽ viết sau. Sẽ gửi cho group. Lý do: tôi có hẳn 1 blog, về thời sự, và tôi không gửi cho group này vì đa số thich vui chơi/tuổi già. Nay, ông gửi thì tôi sẽ gửi bài trả lời của tôi.

3-Sau đó, nick Trần Văn Minh viết “Bầy trò phỏng vấn để tấn công và vu cáo”.Tôi không muốn làm phiền group nên không gửi nhưng fw cho riêng ông.

4-Sau đó, tôi viết bài “Nhận xét về hai fans Việt Tân, Nguyễn Đình Trọng-Trần Văn Minh”. Tôi gửi rộng rãi cho toàn thể các lists của tôi.

5-Ngày 23/2, tôi có thấy bài “Nguyễn Đình Thắng –Việt tân” của nick Lê Văn Kiểm. Tôi bật cười vì vẫn trò nick nặc danh và vu cáo. Fans VT, không dám đứng trên đôi chân của mình ( người thật) để lý luận vì không đủ trình độ, lý lẽ. Do đó, phải mượn nick ảo, để chụp mũ, vu cáo. Tôi là người thật, không ngu dại gì, lại cứ mất thì giờ đi trả lời hết nick ảo này đến nick ảo khác, với chụp mũ, vu cáo.

6-Không ngờ, ông tưởng tôi không biết, ông lại fw rác rưởi đến tôi.

7-Thưa ông Cương, trong bài “ Nhận xét về hai fans Việt Tân, Nguyễn Đình Trọng-Trần Văn Minh”, tôi viết ở kết như thế này: Còn những vị, vì lý do nào đó (có cộng tác với VT/báo NV/ RFA/SBTN, có người quen là cộng tác viên, hay thiếu tài liệu nên tin tức mù mờ) thì cố gắng đọc bài của các fans VT kỹ hơn để nếu đó là mail vu cáo, chụp mũ, lý luận dở hơi thì nên bỏ vào thùng rác. Quý vị đừng nên chuyển đi vì điều đó chứng tỏ trình độ nhân thức của quý vị kém vì không biết mail vu cáo. Ngoài ra, khi chuyển tiếp mail nặc danh vu cáo là chính quý vị cũng đã vi phạm luật pháp Hoa Kỳ và cả luật đạo đức của con người.

Câu kết đó là nhắm vào ông và vài ông khác. Lý do: quý vị, không nhận thức được, những mails nặc danh, chụp mũ, vu cáo hay mạ lị đời tư của MỘT NGƯỜI THẬT nào đó, là rác rưởi. Thay vì vứt rác đi, quý vị lại “hồ hởi, phấn khởi, hân hoan” fw cho bạn bè. Dường như giáo dục của hai nền cộng hoà mà chúng ta được hấp thụ, không dạy chúng ta làm điều này, phải không thưa ô Cương?

8-Tôi hơi tò mò. Lý do nào khiến ông quan tâm đến chuyện của Việt Tân? Ông là bạn CVA của Hoàng Cơ Định? Ông là bà con, thân hữu, thông gia? Hay ông là đảng viên VT? Dù sao, không quan trọng điều tôi tò mò đâu. Thú thật, tôi cũng không nhớ kỹ, ông là ai. Tôi chỉ nhớ có một vị, trong group TNKH, bảo trợ cho vụ sách thơ của ô Tâm và kỳ đó, chúng tôi gồm Trinh, An, và tôi phản đối vì bài thơ ca tụng nữ vc trong sách ô Tâm.

9-Vì ông là người tiếp tục fw bài từ fans VT đến cá nhân tôi , nên trước khi mất thì giờ với những kẻ hèn (vì nick nặc danh), tôi xin phép hỏi ông:

9.1- Ông “tâm đắc” cái gì nhất, trong bài của nick Kiểm?

9.2-Theo ông, nick Kiểm sai hay đúng khi viết các điều sau đây:

9.2.1-Vậy tiền thuế của người dân bị BPSOS xài không bằng chứng tới $700,000 đô la.

9.2.2-chính ông đã bị chính phủ “phanh phui” nhiều lần, chưa kể đến biết bao nạn nhân của ông không có hoàn cảnh tài chánh để đưa ông ra hầu tòa, bao nhiêu công nhân, nạn nhân buôn người, nhà đấu tranh lỡ bước, sa chân vào … tay Thắng, đang bị bỏ rơi, khốn đốn, than khóc tại các quốc gia đệ tam hoặc bị đuổi trở về Việt Nam.

9.2.3-Tiền đâu để ông chi cho các hoạt động chính trị, xây dựng tư thế “lãnh tụ” của ông trong mấy năm qua? có phải ông trích từ những nguồn fund từ thiện của chính phủ Hoa Kỳ cho Liên Minh Chính Trị của ông?

9.2.4-Ông đã bị chính phủ liên bang Hoa Kỳ điều tra và đánh dấu hỏi vào $700,000 Mỹ Kim chi tiêu từ quỹ giúp đỡ các nạn nhân buôn người. Cuộc điều tra cho thấy ông không có bằng chứng cho các chi tiêu, có những nạn nhân “ma” do ông nặn ra (trong khi những nạn nhân thật đang vất vưởng ở những ổ buôn người).

9.2.5- Gần 2 triệu Mỹ Kim từ Quỹ Liên Bang Hoa Kỳ đưa Boat People SOS để cứu các nạn nhân buôn người mà ông Thắng còn gian lận.

9.2.6-Có chăng là ông chi tiền cho những người vốn ghét Việt Tân để xúi họ lên tiếng tố cáo bậy,

9.2.7-Sao ý đồ này của HBH lại giống hệt Phạm Hoàng Tùng, kẻ mới đây đã viết 3 bản “cáo trạng” thậm thượt tố tội VT và cũng sẵn sàng đến USA để làm nhân chứng. Phải chăng những người này đã được ông Thắng hứa hẹn đưa sang Mỹ cư trú sau khi họ đáp ứng âm mưu của Thắng.

Thưa ông Cuong Pham,

Nếu ông cho là nick Kiểm viết đúng, xin trưng bằng cớ. ( Một bằng cớ thôi cũng được: vì sao Nguyễn Đình Thắng gian lận tiền 700,000 MK mà chính phủ Hoa Kỳ vẫn để Thắng ung dung, không gô vào tù?) Nếu ông cho là sai, lần sau hãy vứt những rác rưởi này, đừng fw đến, làm phiền tôi.

10-Toàn bộ vụ Thỉnh Nguyện Thư 2012,đã được lưu trữ ở dưới đây với đủ bằng cớ. Fans VT như nick Kiểm chỉ là nhắm mắt bênh bừa. Còn ông, thưa ô Cuong Pham, ông hãy ráng dành thì giờ đọc một sô bài tiêu biểu có chứng cớ ( vd những câu phát biểu của Trúc Hồ, Đỗ Phủ, Nam Lộc; ) để ông không rơi vào tình trạng thiếu thông tin nên nhận định sai: Hoàng Ngọc An – Tóm tắt tài liệu về vụ Thỉnh Nguyện Thư năm 2012

Tôi chờ ông trả lời trong 3 ngày. Nếu ông trả lời tôi thoả đáng vì sao ông chuyển rác rưởi đến tôi thì tôi sẽ giúp ông bằng cách sau: sẽ vạch ra cho ông thấy, fans VT đã vu cáo cái gì, put word cái gì, đổ bùn sang ao cái gì, lý luận sai cái gì.

Chào ông

Hoàng Ngọc An

Feb 25, 2016

Dưới thư này là một số links liên quan và bài của Lê Văn Kiểm do ông FW tới tôi

****************************

Các links liên quan:

§ Hoàng Ngọc An -Nhận xét bài “Bày trò phỏng vấn để tấn công và vu cáo” của Trần Văn Minh (VT-Nguyễn Đình Thắng)

§ Hoàng Ngọc An nhận xét bài của nick Nguyễn Đình Trọng ‘ Nguyễn Thanh Tú đang trở thành con rối cho ai’

§ Tuần báo TMMĐ PV Ts Nguyễn Đình Thắng về 2 việc liên quan đến V iệt Tân

§ Tố cáo Việt Tân và RFA từ Nguyễn Thanh Tú (USA) và Hu ỳnh Bá Hải (Norway) qua thư gửi DB Sanchez và GĐ RFA ( Libby Liu)

****************

Bài của nick ảo Trần Văn Kiểm do ông Cuong Pham fw đến tôi

Lê văn Kiểm

Nguyễn Đình Thắng và Việt Tân

Nhân vụ phim “Terror in Little Saigon”, ông Nguyễn Đình Thắng đã xuất hiện trên Tuần báo Thương Mại Miền Đông Virginia qua hai bài phỏng vấn với người ký tên là Trần Mạnh Vũ.

Nội dung của hai bài phỏng vấn này đều dựa trên cùng một cáo buộc không khác gì CSVN rằng: “Việt Tân là khủng bố”. Người đọc đã thấy ông Thắng và tờ báo này tung hứng rất nhịp nhàng để tấn công một tổ chức mà từ lâu ông ta đã coi là một đối thủ “không đội trời chung” vì dám “nổi” hơn ông.

TM Vũ ngay từ phần mào đầu cho buổi “phỏng vấn” đã dùng những chữ rất tiêu cực như “cuống cuồng, lôi kéo cộng đồng, cướp credit, mập mờ gây ảnh hưởng, mafia …” để chỉ Việt Tân.Điều này cho thấy tâm địa của anh ký “giả” không nén nổi thành kiến khiến hình ảnh khách quan cần có của một phóng viên đã trở nên tiều tụy một cách thảm hại.

Với những câu hỏi “cò mồi” của TMMĐ, ông Thắng đã đưa ra những quan điểm và luận cứ mà người đọc thấy ngay là ông Thắng cố tình đầu độc dư luận để hiểu sai lầm về một lực lượng đấu tranh đang làm cho Cộng sản Việt Nam lo ngại.

Không biết dựa vào đâu mà ông Thắng lại cáo buộc rằng: Chủ trương của một đảng chính trị (Việt Tân) là cài cắm hay mua chuộc người để lũng đoạn các định chế Hoa Kỳ.

Nguyễn Đình Thắng đã viết: Bà Sanchez và Libby Liu với đài RFA đã “cấu kết” với “ngoại bang” và “khủng bố”. Phải đòi hỏichính quyền Hoa Kỳ điều tra. Trong phòng của vị Dân Biểu

(được người Việt cả trong lẫn ngoài nước yêu mến, và cũng là người bị cộng sản VN cho đứng đầu danh sách đen gồm những chính giới Hoa Kỳ chỉ trích vi phạm nhân quyền mạnh mẽ tại VN)có người ‘nằm vùng’ và tiết lộ thông tin cá nhân của các nhà đấu tranh(???).

Ông Thắng thoải mái vi phạm văn hóa và luật pháp của một quốc gia văn minh mà ông rất tận lực … xin tiền. Chẳng lẽ ông ngu ngơ không biết nguyên tắc “vô tội cho đến khi bị luật pháp chứng minh là có tội”?

Chính việc ông cứ xưng xưng kết tội người khác, nhất là những tội nặng như khủng bố, giết người mà không có bằng chứng, thì rõ ràng là ông đang mang trọng tội vu khống, mạ lị; lại còn ma mãnh gói ghém tâm địa của mình trong những lý luận pháp lý và đạo đức trơn tru, nghe không khác gì bọn ma đầu “đỏ” đang chà đạp lẽ phải trong nước.

Thắng còn viết như sau: Còn bà Libby Liu, Tổng Giám Độc Đài RFA … rồi cũng phải trả lời. Rất rõ ràng là RFA có hợp tác chính thức và công khai với đảng chính trị ấy… Dù các cáo buộc còn phải được điều tra, sự cẩn trọng tối thiểu đòi hỏi RFA phải tránh xa những điều tiếng sẽ gây tác hại đến uy tín và chức năng do Quốc Hội giao phó.

Ông Thắng muốn mọi người phải tránh xa đảng Việt Tân – giống hệt ý đồ cô lập VT của bọn bắc bộ phủ. Có phải ông hằn học vì thấy người ta hay hơn, nổi tiếng hơn, mạnh hơn, tốt đẹp hơn không? Phải chăng ông ghét RFA vì đã không thèm đoái hoài tới ông, mà lại cứ “thân mật” với đảng Việt Tân? Mà đâu phải chỉ mình RFA, ở ngay tỉnh nhà WDC, có mấy ai ưa ông? ai cũng né xa vì ông quá nhiều tật xấu khiến người ta vừa ghét, vừa sợ, vừa khinh bỉ.

Ông Thắng cao giọng soi sáng bằng những kết tội “chắc nịch”, không cần biết những cáo buộc trong thư của Huỳnh Bá Hải và Nguyễn Thanh Tú có bằng chứng hay không: Bà Sanchez bắt buộc phải trả lời (Hải và Tú). Bà ta không có chọn lựa nào khác … Bị chính đối thủ tranh cử điều tra vì dính líu đến một tổ chức bị tình nghi khủng bố có thể giết chết sự nghiệp chính trị của Bà Sanchez.

Nếu có đủ dữ kiện để điều tra, chắc chắn bà đối thủ Kamala Harris đã chộp lấy cơ hội bằng vàng này mà không cần ông tiến sĩ chỉ bảo. Tiếc thay cho đến nay, bà bộ trưởng tư pháp của tiểu bang California vẫn không hề có động thái hay tuyên bố gì về việc điều tra như ông Thắng mong mỏi và đe dọa.

Nực cười là khi Nguyễn Thanh Tú tố cáo “sự ‘giao du mật thiết’ giữa Nguyễn văn Khanh, phụ trách phần Việt Ngữ của RFA, với VT và râu ria như VOICE, SBTN, VATV”, ôngThắng đã không ngần ngại vỗ tay cổ võ cho đó là bằng chứng (sic) của sự thao túng, khuất tất giữa các tổ chức này.

Trong thế giới tự do, ai cấm được người tử tế giao du mật thiết với người tử tế, nhất lại là những cơ quan truyền thông quan tâm đến những vấn đề áp bức tại Việt Nam, quan tâm đến nhân quyền và tự do, dân chủ.

Chắc chắn, những cơ quan chọn lên tiếng cho lẽ phải sẽ phải hỗ trợ những tổ chức đấu tranh chân chính, những tiếng nói lương tâm, mà Việt Tân là một trong những tổ chức đó – đã và đang có những hoạt động khiến độc tài cộng sản e sợ nhất. Tổ chức và cá nhân nào có nhiều thành quả và tư cách đàng hoàng thì đương nhiên sẽ được nhiều người hợp tác, hỗ trợ và được các cơ quan truyền thông đứng đắn tiếp cận.

Chưa hề thấy những phát biểu nào của Việt Tân, RFA, SBTN, VOICE chỉ trích Nguyễn Đình Thắng, nhưng người ta thấy ông Thắng đã không từ một “cơ hội” nào để “mượn gió bẻ măng”, để tấn công người khác và tự “nâng bi” và còn lên mặt “dạy dỗ” quần chúng.

Ngay cả khi bộ mặt “chôm credit nham nhở” của ông không còn che dấu được nữa trong vụ gởi Thỉnh Nguyện Thư lên Tổng Thống Obama năm 2012, SBTN cũng không hề lên tiếng vạch mặt chỉ tên ông dù họ dư khả năng, chỉ vì không muốn tạo ra một không khí tiêu cực cho cuộc đấu tranh chung. Nhưng ông Thắng thì không. Ông chơi trò bôi bẩn SBTN và lôi cả VT vào vòng chiến kiểu “vừa đánh trống, vừa ăn cướp”.

Một câu hỏi khôi hài của TMMĐ: “sự kiện vài người trong giới truyền thông, cụ thể bà Libby Liu và ô Nguyễn Văn Khanh ngồi cạnh hay tham gia buổi họp trong đó có VT, có là một bằng chứng để buộc tội rằng họ đã bị Việt Tân ‘ảnh hưởng’?” đã được Nguyễn Đình Thắng với khả năng xảo ngôn và giả dạng thông thái về luật pháp cũng như cơ chế Hoa Kỳ cố vấn như sau:

RFA phải điều tra những nghi vấn có căn cứ. Nếu RFA không điều tra hay điều tra không thoả đáng thì BBG có trách nhiệm điều tra để trình lại cho Quốc Hội Hoa Kỳ. Nếu vẫn không hài lòng, Quốc Hội có thể triệu tập BBG ra trước Quốc Hội để trả lời các nghi vấn.

Ông Thắng cứ như từ trong rừng mới ra nên mới dám chơi trò “dạy khôn” những người đầy uy tín trong guồng máy chính phủ Hoa Kỳ như bà Libby Liu và Dân Biểu Loretta Sanchez. Chắc chắn họ thông hiểu luật pháp và có tư cách hơn ông nhiều. Lý luận 3 xu của ông chỉ có thể tung hỏa mù mà thôi.

Ông Thắng lại a dua khiNguyễn Thanh Tú vô bằng cớ cáo buộc là ông Giám đốc Nguyễn Khanh của đài RFA đã nhận tiền thù lao của Việt Tân, nhưng ngay sau đó đã phải hô hoán “ới bà con, ai có bằng chứng thì đưa tui để tui thưa chúng nó”. Đây là kiểu viết ngậm máu phun người, là phỉ báng, mạ lị, đáng bị lôi ra tòa. Nhưng Thắng lại a tòng: “đấy là đặt nghi vấn để rồi yêu cầu điều tra.” Nếu ai đó ra đường la lớn là “Ông Nguyễn Đình Thắng ăn cắp” mà không trưng bằng chứng thì quan tòa cũng phải mở cuộc điều tra hay sao?

Nguyễn Đình Thắng còn xúi bà con đi kiện RFA: “Nếu nghi ngờ là có điều khuất tất trong việc sử dụng ngân sách liên bang, chúng ta có trách nhiệm và thẩm quyền đòi hỏi cuộc điều tranhằm bảo đảm nguyên tắc minh bạch trong chính quyền và trong xã hội, và bảo đảm tiền thuế của người dân Hoa Kỳ không bị lạm dụng.”

Vậy tiền thuế của người dân bị BPSOS xài không bằng chứng tới $700,000 đô la thì sao? Và cứ hễ nghi ngờ ai rồi đâm đơn tố cáo, dù không có chứng cớ, thì chính quyền cũng phải mở cuộc điều tra hay sao? Như vậy có phải là phí phạm tiền của công quỹ hay không? Có chính quyền đàng hoàng nào mà làm chuyện bá láp như vậy không?

Những lời đạo đức giả của ông tiến sĩ chỉ mang tính đánh lạc hướng, hầu dư luận quên mất chính ông đã bị chính phủ “phanh phui” nhiều lần, chưa kể đến biết bao nạn nhân của ông không có hoàn cảnh tài chánh để đưa ông ra hầu tòa, bao nhiêu công nhân, nạn nhân buôn người, nhà đấu tranh lỡ bước, sa chân vào … tay Thắng, đang bị bỏ rơi, khốn đốn, than khóc tại các quốc gia đệ tam hoặc bị đuổi trở về Việt Nam.

Nói về “conflict of interest”, xin ông tiến sĩ tự hỏi lại mình. Tiền đâu để ông chi cho các hoạt động chính trị, xây dựng tư thế “lãnh tụ” của ông trong mấy năm qua? có phải ông trích từ những nguồn fund từ thiện của chính phủ Hoa Kỳ cho Liên Minh Chính Trị của ông?

Ông đã bị chính phủ liên bang Hoa Kỳ điều tra và đánh dấu hỏi vào $700,000 Mỹ Kim chi tiêu từ quỹ giúp đỡ các nạn nhân buôn người. Cuộc điều tra cho thấy ông không có bằng chứng cho các chi tiêu, có những nạn nhân “ma” do ông nặn ra (trong khi những nạn nhân thật đang vất vưởng ở những ổ buôn người).

Vậy mà ông Thắng gian manh nói là đã cứu giúp “nhiều đảng viên và cảm tình viên của đảng chính trị này khi họ bị tù tội hoặc phải chạy sang Thái Lan tị nạn và bị đảng của họ bỏ rơi”.

Gần 2 triệu Mỹ Kim từ Quỹ Liên Bang Hoa Kỳ đưa Boat People SOS để cứu các nạn nhân buôn người mà ông Thắng còn gian lận, thì tiền của, công sức ở đâu để ông dành cho những đảng viên hay cộng tác viên của một tổ chức mà ông ghét cay ghét đắng? Có chăng là ông chi tiền cho những người vốn ghét Việt Tân để xúi họ lên tiếng tố cáo bậy, như Huỳnh Bá Hải.

Bản hài kịch vụng về mà ông Thắng dựng lên cho HBH thủ diễn thuộc loại cười ra nước mắt. Đây là đoạn tố cáo khôi hài của HBH:

Sau đó tôi nhờ cô ta (Lilly) chuyển cho bà (Sanchez) một bức thư nhờ can thiệp … Trong email này có nhiều bí mật cá nhân của tôi … Không biết bà có nhận cái thư của tôi hay không. Nhưng ngay lập tức các lãnh đạo của Việt Tân là ông Lý Thái Hùng đã email chửi rủa tôi rất nhiều, chính ông Hùng cũng đe dọa tôi. Sau này tôi biết cô Lilly Nguyễn là đảng viên của Việt Tân thì chắc chắn cô ta chính là người đã đưa cái thư cá nhân của tôi gởi riêng cho bà để đưa cho ông Lý Thái Hùng.

Chính HBH không biết là lá thư có tới tay văn phòng của bà Dân biểu Sanchez hay không, nhưng lại khẳng định “chắc chắn” là cô Lilly Nguyễn, một đảng viên của VT, đã đưa thư này cho ông Lý Thái Hùng?

Nếu HBH không dây mơ rễ má gì tới đảng VT, và cũng chỉ nhờ bà Sanchez can thiệp để xin tị nạn thì cắc cớ gì lại bị lãnh đạo VT chửi? Hai sự việc hoàn toàn không ăn nhập gì với nhau, mà ráp lại như một câu chuyện trinh thám cực kỳ vô duyên và phi lý.

Phải chăng, ông HBH được xúi là hãy tố cáo VT để VT bị điều tra, và HBH sẽ được đưa sang Mỹ làm nhân chứng, như câu tình nguyện của HBH: Tôi sẵn sàng đến USA để tố cáo hành vi tội ác (tội ác gì?) của cô Lilly Nguyễn”.

Sao ý đồ này của HBH lại giống hệt Phạm Hoàng Tùng, kẻ mới đây đã viết 3 bản “cáo trạng” thậm thượt tố tội VT và cũng sẵn sàng đến USA để làm nhân chứng. Phải chăng những người này đã được ông Thắng hứa hẹn đưa sang Mỹ cư trú sau khi họ đáp ứng âm mưu của Thắng.

Xin kết luận bằng chính nhận xét ông Thắng đã dạy khôn bà con là “Không phải ai cũng có cả lương tâm lẫn bản lãnh”. Đúng vậy, nhưng chính Nguyễn Đình Thắng thì không có cả lương tâm lẫn bản lãnh để sống cho lương thiện, và dám đối mặt với sự thật, với những người mà ông “đâm sau lưng chiến sĩ”.

Đã có bao giờ ông dám gặp mặt anh Trúc Hồ để trần tình và xin lỗi hay chưa? Đã có bao giờ ông nói chuyện thẳng với đảng Việt Tân để tìm hiểu về họ hay chỉ đốc xúi những kẻ khác hầu thêu dệt lên những điều xằng bậy với mục tiêu trở thành “lãnh tụ” đấu tranh của Việt Nam?

Thiết tưởng đã đến lúc ông Thắng nên sám hối và ngừng ngay những trò quậy phá bẩn thỉu và hạ cấp của ông.

This email has been sent from a virus-free computer protected by Avast.
www.avast.com
Advertisements
This entry was posted in Thời Sự. Bookmark the permalink.

2 Responses to Hoàng Ngọc An – Bài của nick ảo Lê văn Kiểm do Cuong Pham chuyển

  1. Pingback: Tài Liệu về VT-Định và Nguyễn Thanh Tú- 2016 |

  2. Pingback: Các bài hậu Terror |

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s