Nhân Vật Cộng Đồng- Bùi Bảo Trúc

Chuỗi mails về vụ ô Bùi Bảo Trúc viết bài chỉ trích Hội Ái Hữu CNS Trưng Vương

1-Ông Trúc viết bài chỉ trích Hội Trưng Vương

2-Hoàng Lan Chi góp ý

3-Ô Nguyễn Trọng Dzũng, một cựu dân CVA, không dính líu họ hàng gì Trúc, cho biết khi ông chuyển bài Trúc thì bài của Trúc không có tựa như thế.Chỉ khi ông LDS chuyển tiếp theo, mới xuất hiện cái tựa “Hỗn hổn hỗn..”

4-HLC cũng lịch sự fw mail đính chính của ô Dzũng cho nhóm của LAN CHI, đồng thời phân tích rằng dù không có tựa đó thì nội dung bài của ô Trúc cũng đáng trách vì 1,2,3,4.

5-Khi nhận mail từ HLC do một cô GL chuyển, ông Ninh Lê gửi mail nhận xét về bài ô Trúc.

Xin xem từ dưới lên.

Hoàng Lan Chi

 

5- From: NinhThuy Le
Sent: Friday, March 14, 2014 9:02 PM
To:
Subject: Fwd: Fw: Một cách forward email gây hiểu nhầm vô cùng tai hại ! vụ bài viết của ô Bùi Bảo Trúc

Kính gửi  Hoàng Lan Chi,

Tôi xin góp ý về bài viêt́ của ông Bùi Bảo Trúc về việc  hai vị cựu giáo sư dời chỗ để dành ghế cho các vị dân cử trong ngày Hội của Trưng Vương.

Tôi nghĩ đó là chuyện thường tình̀, chứ không có gì là “bậy”, là “hỗn”, là “sai quấy”, là “không thể tha thứ”, ṿ.v… như dọng điệu của BBTrúc. Lý do :

1- Trước tiên, Ban tổ chức đã mời hai vị cựu giáo sư vào hàng ghế đầu là đã thể hiện sự kính-trọng đối với hai Vị rồi. Nhưng vì Ban tổ chức sơ-suất đã không dành đủ chỗ cho quan khách chính quyền nên cuối cùng buộc lòng phải mời hai vị  dời chỗ. Sự sơ-sót này là thường tình, không có gì phải trách. Ta cần phải thông cảm những sơ-sót nhỏ-nhặt và nghĩ tới việc lớn là khuyế́n-khich́ cuộc hội hè họ đang làm là làm rạng danh cho đồng bào, cho nòi giống. Cổ nhân có câu “Ma chê, cưới trách”, nếu có chủ tâm xoi-móc thì hầu như đám đình nào cũng có những kẽ hở để bới ra cả.

2- Việc dời chỗ hai vị cựu giáo sư là bất khả kháng, vì không thể để các vị Đại biểu ngồi hàng ghế sau !  Hơn nữa, hai vị cựu giáo sư là người nhà, là bậc Cha/Mẹ của gia-đình Trưng Vương, thì đâu có nề-hà gì việc các con cháu mình dành chỗ ngồì cho quan khách. Bằng chứng là BBTruc vẫn ngồi chỗ đ́ó vì người ta biết phải giữ lễ đối với  khách. Bằng chứng nữa là hai  vị giáo sư có buồn phiền gì đâu, vẫn vui-vẻ đến phút chót và còn tặng tiền lớn cho Hội nữa, vì hai vị đã tỏ ra mình là người nhà rồi.  Như vậy là BBTruc đã vẽ ra cái “nhục” này để khoác lên cho hai vị  và đã gây tai-tiếng cho Trưng Vương.

Kế đến là những biện bác mà BBTrúc đưa ra đôí với các vị dân cử cũng chả trúng vào đâu. Thí dụ : BBTruc nói “họ đại diện khu vực, không phải cấp Tiểu Bang”. Xin thưa: đã là đại diện thì ở cấp nào cũng là người thay mặt Dân. Nếu họ không xứng thì mời họ tới làm gi?  BBTruc nói: ” tuổi tác họ chưa bằng con cháu của hai Vị…” Xin thưa : Họ được mời tới không phải vì tuôỉ̉-tác, mà vì Chức nghiệp. BBTruc nói: “Họ cần phiế́u của ta hơn ta cần họ…”  Xin thưa: Đồng ý là họ cần ta khi bầu cử. Họ đã được ta bầu lên thì bây giờ họ là người của ta. Ta trọng họ tức là ta trọng ta ! Về những  khiếm-khuyết gi của họ, nếu có, thì BBTruc cứ nói với họ chứ không thể đem ra để suy bì trong cách đối xử.

Ngoài ra, BBTruc đã  có thâm ý (hay ác ý) dùng tiếng “Đuổi”, khi nói:  “đuổi  hai cô giáo…”  ?  (làm gì có chuyện động trời là cô nữ sinh đuổi hai cô giáo !) và  BBTruc đã bất nhẫn  đến nỗi “nói thẳng vào mặt” bà nữ tiếp viên trước đám đông ! Đây mới là hành-vi vô lễ “không thể tha-thứ” .

Theo tôi , khi có chuyện bất bình thì nên gặp trực tiếp để giải toả trong tinh-thần xây-dựng. Đưa lên “mạng” để rêu-rao những sơ-sót nhỏ-nhặt như thế này để làm gì ? Người ta không bị xấu, mà chính kẻ rêu-rao mang xấu trước!

Trên đây là thiển kiến của tôi. Mong được góp ý của độc giả.

Cám ơn Hoàng Lan Chi.

Ninh Lê

Ngươì lính VNCH

 
4-From: LanChi
To: LanChi

Sent: Thursday, March 13, 2014 12:04 AM
Subject: FW: Một cách forward email gây hiểu nhầm vô cùng tai hại ! vụ bài viết của ô Bùi Bảo Trúc

 

 

 

Thưa anh Nguyễn Trọng Dzũng

 

Cảm ơn mail anh đã cho biết: Bài của ô Bùi Bảo Trúc không có tựa đề “HỖN, HỖN, HỖN QUÁ ĐI THÔI !!!!!!!!!!!!!!!!!” mà do một cá nhân nào đó khi fw đã sửa hay thêm tựa vào. Thật đáng trách.

Ngoài ra anh đoán rằng HLC bị “shock” vì cái tựa toàn chữ HỖN in hoa và một lô chấm than.

 

Thưa anh Dzũng,

 

1-Đúng là HLC rất “shock” với tựa đề trên. Tựa đề đó gây cho netters cảm tưởng ô Bùi Bảo Trúc đang chống nạnh xỉa xói mắng mỏ cựu nữ sinh Trưng Vương chỉ vì một lỗi không lớn lắm. HLC cảm thấy cần lên tiếng để bảo vệ các nữ sinh nói chung, nữ sinh Trưng Vương nói riêng không bị người khác mắng như mắng con cái trong nhà.

2-Nay, không phải ông Bùi Bảo Trúc đặt tựa đó thì HLC có nhiệm vụ gửi cho khắp mọi người (đã đọc thư trước của HLC) biết. Cũng trân trọng yêu cầu quý vị, lần sau nếu có fw mails, xin đừng tự ý đặt tựa gây nhầm lẫn như thế.

3- Ý kiến của HLC: bài viết của ô Bùi Bảo Trúc, với “không tựa” ( hay tựa gì? HLC không biết?) thì nội dung của ô Trúc có những câu sau đây:

 

Nhưng chúng ta thì đã có thời, thời tuổi trẻ đi học của chúng ta, chúng ta đã rất cần các thầy cô của chúng ta. Vậy thì có cần phải quá nịnh bợ những người ấy một cách không cần thiết và quay sang vô lễ với các cựu giáo sư có tuổi của mình như cô cựu nữ sinh kia không?
Tôi nghĩ là không.
Nếu cần phải yêu cầu dời chỗ thì chính tôi mới là người mà bà cựu nữ sinh kia phải chiếu cố. Chứ đuổi hai cô giáo cũ của trường đi ngồi chỗ khác thì vừa bậy vừa hỗn. Không thể tha được.(ngưng trích Bùi Bảo Trúc)

 

Cá nhân HLC nghĩ rằng:

 

1-Việc phê phán thái độ, tư cách của các vị dân cử: HLC xin đồng ý. Nhưng cũng nên phê bình nhẹ nhàng chứ không chỉ trích nặng nề.

2-Việc phê phán Hội Ái Hữu Cựu NS Trưng Vương là

Vậy thì có cần phải quá nịnh bợ những người ấy một cách không cần thiết và quay sang vô lễ với các cựu giáo sư có tuổi của mình như cô cựu nữ sinh kia không?

HayChứ đuổi hai cô giáo cũ của trường đi ngồi chỗ khác thì vừa bậy vừa hỗn. Không thể tha được.

 

HLC cho rằng cũng không đúng với tư cách của: một  người đàn ông trượng phu gốc VNCH đứng tuổi nói với người phụ nữ ngang hàng hay nhỏ hơn cũng gốc VNCH, một cựu dân CVA nói với cựu dân Trưng Vương. Sau nữa ông Bùi Bảo Trúc cũng không nên tự cho mình cái quyền công khai mắng cựu nữ sinh giữa công cộng là “vừa bậy vừa hỗn, không thể tha được”.

 

Câu nói đứng đắn nhất mà ông Trúc nên sử dụng trong trường hợp này là “Chúng tôi mong rằng trong tương lai Hội Ái Hữu CNS Trưng Vương hãy chú ý đến vấn đề sắp chỗ ngồi hơn để tránh tình trạng tương tự xảy ra.” Thay vì  “ hỗn, bậy, không tha được”.

 

Hoặc, hay hơn nữa để HLC được cảm kích cám ơn ông là:  ông không kể quá chi tiết và nêu đích danh mà chỉ nói chung chung “Tôi đi dự một buôi tiệc và môt điều đáng tiếc đã xảy ra: hai vị giáo sư trọng tuổi được mời vào hàng ghế đầu, sau đó lại bị một thành viên khác mời đổi chỗ.” Sau đó, ông Trúc hãy khai triển ý tưởng về các vị dân cử và hãy đề nghị (lịch sự, ôn hoà) về thái độ/cách xử sự nên có của các hội đoàn đối với các dân cử.

 

Trên đây chỉ là ý kiến cá nhân Hoàng Lan Chi.

 

Trân trọng,

 

Hoàng Lan Chi

 

 

 

3-From: Nguyen Trong Dzung

Sent: Wednesday, March 12, 2014 11:10 PM
To: ‘hoanglanchi’
Cc: Nguyen Trong Dzung
Subject: Một cách forward email gây hiểu nhầm vô cùng tai hại !

Thân gửi  Hoàng Lan Chi,

Từ trưa hôm qua tôi có chút việc bận không check mail kỹ lưỡng nên không thấy vụ HLC lên tiếng về bài viết của ông Bùi Bảo Trúc. Hôm nay đọc thư riêng của HLC tôi mới “bật ngửa” vì đã có một sự hiểu lầm gây ra từ cách forward email không trung thực.

 

Sáng ngày 6/3/2014 như thường lệ, tôi nhận được email của anh Bùi Bảo Sơn giới thiệu những bài mới trong mục “Thư gửi bạn ta” của ông Bùi Bảo Trúc. Ông Bùi Bảo Trúc viết mục này dưới hình thức “Thư” (Thư gửi bạn ta) KHÔNG ĐẶT TỰA ĐỀ gì cả. Đọc xong “Thư ngày 3/3/2014” của ông, tôi đã giới thiệu cho bạn bè trong nhóm CVA59 bằng một email gửi đi lúc 10:24 AM ngày thứ Năm 6 th. 3. Trong thư giới thiệu, tôi viết

Thân chuyển đến các bạn một bài trong loạt bài “Thư gửi bạn ta” của ông Bùi Bảo Trúc. Ngoài hành động rất đáng trách của một cá nhân trong ban tổ chức, tôi rất tán đồng với tác giả về thái độ cần có, cho đúng và đủ, đối với các vị dân cử.

Đọc nguyên bản tại http://www.tgbt.4t.com/

NT Dzũng

và tôi đặt subject email là “Một hành động đáng trách và một thái độ cần có”, ý tôi muốn nói đến thái độ cần có của những người  Tổ chức đối với các vị dân cử trong những buồi sinh hoạt ái hữu là những sinh hoạt mà tại đó các vị dân cử chỉ là khách mời như TẤT CẢ mọi khách mời khác.

5 phút sau (10:29 AM cùng ngày 6/3/2014) anh Lê Duy San foward thư của tôi đi khắp các diễn đàn mà anh thường liên lạc. Khi forward anh San không cho ý kiến gì thêm, ngoại trừ subject email của tôi là “Một hành động đáng trách và một thái độ cần có” được anh thay đồi hoàn toàn thành “HỖN, HỖN, HỖN QUÁ ĐI THÔI !!!!!!!!!!!!!!!!!” tất cả đều viết chữ in hoa và tận cùng bằng 17 dấu chấm than.

 

Hôm nay đọc thư HLC tôi thấy bên dưới, có đoạn mail chép lại Thư gửi bạn ta ngày 3/3/2014 với tựa đề viết bằng màu đỏ lập lại đúng như câu viết trên subject email của anh San nhưng lại viết ngay dưới tên ông Bùi Bảo Trúc, hình dưới đây

 

 

khiến cho người đọc tưởng rằng mấy chữ “HỖN, HỖN, HỐN QUÁ ĐI THÔI !!!!!!!!!!!!!!!!!” là của tác giả Bùi Bảo Trúc đặt làm tựa bài viết. Hiều nhầm bắt đầu từ đây.

Thật là đáng tiếc ! và cũng thật là tai hại cái lối forward email không trung thực !! (3 dấu chấm than)

 

Tôi vừa đọc lại toàn bài của ông BB Trúc, thấy ông chỉ dùng duy nhất MỘT LẦN và MỘT CHỮ “hỗn” (không viết hoa) ở câu kết luận mà thôi. Đọc thư của HLC tôi có cảm tưởng là HLC đã bị shocked vì cái tựa “3 chữ HỖN viết hoa và 17 dấu chấm than” nên tôi muốn nói cho rõ, rằng : Ông BB Trúc không đặt tựa cho bài viết. Cái tựa bài gồm 3 chữ HỖN viết hoa và 17 dấu chấm than do một người nào đó đã thêm vào bên dưới tên ông (như hình trên). Nguyên gốc thì cái tựa đó chỉ là Email Subject của anh Lê Duy San khi anh chuyển bài viết.

Tóm lại : từ một bài viết không có tựa, sau 2 lần forward, đã trở thành 1 bài viết có tựa , một cái tựa làm “chói tai” người đọc, gây thành ác cảm với tác giả bài viết.

 

Tôn trọng lời yêu cầu của HLC chỉ viết thư riêng, tôi cũng chỉ gửi riêng giải thích này cho HLC mà thôi. Nhưng nếu có thể được, tôi muốn HLC chuyển thư của tôi tới những người HLC đã gửi thư riêng và đặc biệt là tới vị nào đã chuyển cho HLC bài viết, với dòng chữ màu đỏ như hình tôi chụp lại trên đây và anh Lê Duy San. Hoặc nếu HLC muốn chấm dứt chuyện này ở đây thì tôi mong khi nào có dịp, HLC nêu ra để lưu ý mọi người khi forward mail nên tôn trọng nguyên bản.

NT Dzũng

 

 

2-From: hoanglanchi [mailto:hoanglanchi@gmail.com]
Sent:
Tuesday, March 11, 2014 5:34 PM
To: hoanglanchi
Subject: FW: Hoàng Lan Chi nhận xét về bài “Hỗn hỗn hỗn quá đi thôi” của ô Bùi Bảo Trúc

California ngày 11 tháng 3, 2014

 

Quý Anh Chị,

 

Mấy hôm trước bận nên HLC chỉ gửi bài “Hỗn hỗn hỗn quá đi thôi” của ông Bùi Bảo Trúc và không đưa ý kiến gì. Thoạt đầu, HLC không đoán được trường nào vì đọc nhanh, cứ tưởng câu ông Trúc viết là “Trung Vuong”, (nghĩa là chỉ không bỏ dấu) về sau mới biết hội viết sai “Truong” thay vì Trung. Nghĩa là sự việc xảy ra là ở tiệc của Hội Ái Hữu trường Trưng Vương.

 

HLC có chút ý kiến sau, vị nào đồng ý với HLC thì xin cứ bày tỏ nhé:

 

1) Chu Văn An, Petrus Ký, Trưng Vương và Gia Long là 4 trường nam nữ danh tiếng của VNCH. Nhiều nhân tài phục vụ  đất nước đã xuất thân từ những ngôi trường này. Mọi người nói chung và các cựu học sinh nói riêng có nghĩa vụ bảo vệ danh tiếng của những gì tốt đẹp thuộc miền Nam trước kia.

 

2) Sự việc được nhà báo Bùi Bảo Trúc mô tả:  2 vị cựu giáo sư Trưng Vương trọng tuổi được một vị cựu nữ sinh đưa vào hàng ghế đầu, sau đó một cựu nữ sinh khác lại mời hai bà dời chỗ. Sau buổi lễ, ông BBT đã “Mãi sau buổi lễ, tại một tiệm ăn, khi ngồi ăn với một số bạn bè, tôi mới nói lên được (thẳng vào mặt của bà ta) việc làm sai quấy của bà ta, việc làm mà tôi chắc chắn bất cứ ai nghe qua cũng thấy rất khó chịu.” (câu văn được gạch dưới bởi HLC)

 

3) Nhà báo BBT viết bài có tựa đề rất kêu “Hỗn hỗn hỗn“. Trong đó ông chỉ trích : 1) Thái độ của cựu nữ sinh đã dời chỗ hai cựu giáo sư ( 410 words) 2) Chỉ trích thái độ, phục sức của các vị “dân cử” ( 437 words). 3) Kết luận của ông BBT: 135 words.

 

4) HLC nhận xét rằng:

 

Sơ suất của chị cựu nữ sinh có thể là không cố ý vì chị không biết đó là cựu giáo sư. (HLC đoán chứ không biết sự thực). Các nữ sinh có thể không nhớ được hết mặt các giáo sư cũ. Sơ suất này đã được ông BBT “nói thẳng vào mặt bà ta việc làm sai quấy”. (nguyên văn câu viết của ô Bùi Bảo Trúc). Lẽ ra, sau khi nói thẳng vào mặt “đương sự” thì ông BBT có thể ngưng sự việc ở đó hoặc góp ý nhẹ nhàng với Ban Tổ Chức. Đây là trường Trưng Vương, một ngôi trường mà trường Chu Văn An của ông Trúc vẫn được coi là “bồ tèo” vào thuở trước 1975. Sự việc ông ký giả Bùi Bảo Trúc viết bài “Hỗn hỗn hỗn quá đi thôi” và câu kết luận “Chứ đuổi hai cô giáo cũ của trường đi ngồi chỗ khác thì vừa bậy vừa hỗn. Không thể tha được” khiến HLC giật mình. HLC có cảm tưởng đây là một bà cụ “răng đen khăn mỏ quạ” nanh nọc đang chống nạnh xỉa xói cựu nữ sinh “Hỗn, hỗn, không tha thứ được”. HLC trộm nghĩ sự việc sơ suất của chị cựu nữ sinh Trưng Vương có đáng để ông Bùi Bảo Trúc, con trai một nhà giáo đáng kính, (nghĩa là ông BBT được hưởng sự giáo dục của VNCH và của cả cha là nhà giáo. HLC rất kính trọng thân phụ ông BBT.) mắng mỏ trước công luận như thế không nhỉ? Chả hiểu ở nhà, con gái ông Bùi Bảo Trúc có bị ông xỉa xói “ Không thể tha được” bao nhiêu lần cho những việc sơ suất không trầm trọng?! HLC sẽ cảm kích ông Trúc hơn nhiều nếu như ông góp ý nhẹ nhàng với Ban Tổ Chức, không viết bài ầm ỹ trên truyền thông (khiến người đọc có cảm tưởng phải chăng ông thiếu đề tài?!) và viết một bài riêng góp ý về tư cách, thái độ xử sự của các vị dân cử.

 

Lẽ ra HLC cũng không định viết bài này nhưng e ngại trong tương lai, lại đến phiên Gia Long của HLC, lỡ  sơ suất điều nhỏ gì đó và lại bị ngài nhà báo mắng mỏ trước công luận như cha mắng con thế kia thì tội cho trường mình quá. Ngoài ra, HLC cũng muốn nhân dịp này kính xin quý ông hay có thái độ phán xét người khác hãy vui lòng cân nhắc trước khi hạ bút.

 

Hoàng Lan Chi

(Gia Long 60-67)

3/2014
*************************************************

 

1- Bùi Bảo Trúc

 

HỖN, HỖN, HỖN QUÁ ĐI THÔI !!!!!!!!!!!!!!!!!

Bạn ta,

Mới đây, tại buổi sinh hoạt của hội cựu nữ sinh một trường trung học nọ, tôi được xếp cho ngồi cạnh hai cựu giáo sư của trường. Đang sung sướng và hân hạnh được gặp hai nhà giáo khả kính, ôn lại một số chuyện cũ của thời đi học, thì niềm vui của tôi bị cắt đứt ngang. Một phụ nữ mà tôi nghĩ là một cựu nữ sinh của trường đến tận nơi, yêu cầu hai vị giáo sư này chuyển xuống ngồi ở một hàng ghế dưới để dành các ghế hàng đầu cho những người khách khác chưa tới. Tuy không biết những người khách chưa tới là ai nhưng tôi chắc không phải là ông bà Obama. Dẫu thế, tôi vẫn thấy rất khó chịu. Hai vị cựu giáo sư này không tự ý chiếm lấy hai chỗ của hàng ghế đầu. Cả hai được một cựu nữ sinh khác dẫn đến tận nơi mời ngồi xuống ghế, để rồi mấy phút sau, hai cụ bị bà cựu nữ sinh yêu cầu đổi xuống hàng ghế dưới, nhường chỗ cho người khác. Tôi bị cản ngay lúc ấy nên đã không nói được vài ba lời phải quấy với người đàn bà ấy. Mãi sau buổi lễ, tại một tiệm ăn, khi ngồi ăn với một số bạn bè, tôi mới nói lên được (thẳng vào mặt của bà ta) việc làm sai quấy của bà ta, việc làm mà tôi chắc chắn bất cứ ai nghe qua cũng thấy rất khó chịu.
Trước hết, hai vị cựu giáo sư đã không tự ý ngồi xuống ở hàng ghế đầu, mà hai cụ đều đã được ban tổ chức đưa tới tận nơi. Nếu có lầm lẫn trong việc xếp chỗ (đưa hai cụ lên ngồi hàng ghế đầu) thì việc yêu cầu hai cụ đổi chỗ cũng đã là việc rất không nên. Đằng này, hai cụ rất xứng đáng được mời ngồi ở hàng ghế đầu. Hai cụ đều là những người có tuổi. Đã chắc gì những người khách chưa tới đó đáng được nể trọng hơn hai cụ về tuổi tác?
Hai cụ không thể bị đối xử như vậy. Hai cụ phải được dành cho những cách đối xử trân trọng hơn những người khách chưa tới. Giản dị là vì hai cụ đều là những người từng dậy ở cái trường có tổ chức cựu nữ sinh ấy.
Sau ít phút thì những người khách mời được dành cho hàng ghế đầu cũng lục tục kéo tới. Buổi lễ bắt đầu sau đó, và những người khách đó liền cười nói trò chuyện với nhau thoải mái bất kể nỗ lực thông dịch sang tiếng Anh của ban tổ chức. Tôi nhìn sang thì thấy mấy khuôn mặt đã gặp vài ba lần ở mấy buổi sinh hoạt khác. Họ là những đại diện của mấy khu vực thuộc địa phương, chứ chưa phải là cỡ tiểu bang, và lại càng không phải là cấp liên bang. Những người ấy, có người tuổi tác có thể chưa bằng con cái của hai vị cựu giáo sư. Những đóng góp của họ cho ngôi trường trung học cũ ở Việt Nam phải nói ngay là không có gì. Vậy mà họ được dành cho cách đối xử trịnh trọng hơn là cách đối xử mà người cựu nữ sinh kia dành cho hai cựu giáo sư. Bậy hết chỗ nói.
Kế đến, những người này được mời lên nói dăm ba câu và tặng cho hội cựu nữ sinh mấy tấm bằng khen (tiền chế) mà bất cứ một tổ chức nào mời họ đến, họ đều in ra để tặng cho có lệ. Có một tấm tưởng lục tặng cho hội thì in sai cả tên trường, thành trườngTRUONG VUONG. Làm việc như thế thì họ coi ngôi trường của hội có ra cái gì đâu, mà họ lại vẫn được trọng vọng hơn là hai cụ giáo cũ của trường? Một phụ nữ dân cử khác thì trọ trẹ vài câu tiếng Việt đánh dấu sai bét, đọc sai lên sai xuống rồi quay ra cười ngặt nghẽo mãi. Hai người phụ nữ được mời lên sân khấu thì phục sức như vừa đi chợ về. Đôi ba câu phát biểu không sửa soạn trước cùng với lối ăn mặc như vừa kể có phải là thái độ trân trọng đối với ngày hội của trường và cần được đối xử tử tế hơn là cách đối xử dành cho hai cựu giáo sư của trường không?
Tất cả, sau khi xuất hiện cho có lệ thì bỏ về ngay, trong khi đó, hai cô giáo cũ của trường thì ngồi lại đến tận phút chót và lại còn có quà bằng hiện kim không nhỏ cho quĩ hoạt động của trường. Trong khi đó, quà của những ông bà dân cử cho hội chỉ là mấy tờ tưởng lục gọi là ghi nhận việc làm của hội. Rồi liền tất tả biến ngay.
Như vậy, ai là người nên được đối xử tử tế hơn trong dịp này?
Nên nhớ những người đại diện đó cần chúng ta hơn là chúng ta cần họ. Họ cần phiếu của chúng ta. Nếu chúng ta không đi bầu, không bỏ phiếu cho họ thì họ không thể ngồi vào được những chiếc ghế dân cử đó. Bởi thế, không cần dành cho họ những đối xử đặc biệt nào, nhất là không được coi họ cao hơn là những cựu giáo sư của trường.
Thỉnh thoảng đi ngoài đường tôi nhìn thấy những chiếc bumper sticker dán trên cản của những chiếc xe chạy trên đường. Người hút thuốc, chống lại những luật chống hút thuốc thì khẳng định: I SMOKE AND I VOTE. Người chống phá thai thì I AM PRO LIFE AND I VOTE, người ủng hộ quyền sở hữu súng thì I HAVE GUNS AND I VOTE…
Tất cả những cái bumper sticker đó, tuy nghe thì hài hước, nhưng lại chính là những lời hăm dọa nhắm vào các ứng cử viên: chúng tôi có lá phiếu nên các ông các bà phải biết điều với chúng tôi…
Như vậy thì ai cần ai?
Họ mới là người cần và đến với chúng ta là vì họ cần lá phiếu của chúng ta. Nhưng chúng ta thì đã có thời, thời tuổi trẻ đi học của chúng ta, chúng ta đã rất cần các thầy cô của chúng ta. Vậy thì có cần phải quá nịnh bợ những người ấy một cách không cần thiết và quay sang vô lễ với các cựu giáo sư có tuổi của mình như cô cựu nữ sinh kia không?
Tôi nghĩ là không.
Nếu cần phải yêu cầu dời chỗ thì chính tôi mới là người mà bà cựu nữ sinh kia phải chiếu cố. Chứ đuổi hai cô giáo cũ của trường đi ngồi chỗ khác thì vừa bậy vừa hỗn. Không thể tha được./

 

 

This entry was posted in Nhân Vật Cộng Đồng. Bookmark the permalink.

1 Response to Nhân Vật Cộng Đồng- Bùi Bảo Trúc

  1. Pingback: Nhân Vật Cộng Đồng | Chúng Tôi Muốn Tự Do

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s