Thư Ngỏ

Blog Chúng Tôi Muốn Tự Do đã được lưu trữ.

Đây là blog thứ hai với tên Chúng Tôi Muốn Tự Do số 2.

Hoàng Ngọc An

Posted in Linh Tinh

Trump tuyên chiến với “liberal media”- Nov 26, 2016

LGT: bài của Liz Peek. ( từ Bacaytruc).Tôi cho rằng đây là bài viết hay. Liz trình bày một diện mạo mới của Trump: tiếp tục cuộc cách mạng văn hóa trong thời đại twiter và @. Đó là Trump tiếp tục loại bỏ sự thao túng của “liberal media”. Trump đã tỏ thiện chí với New York Times nhưng họ vẫn “chứng nào tật nấy”. Trump đã không họp báo, loại bỏ liberal media và tự ông xuất hiện trên youtube. Kiểu nói chuyện bình dị là một nét cách mạng khác của Trump. Liz viết, từ nay các phóng viên sẽ không được mời đến Tòa Bạch Ốc thì cũng đúng. Cá nhân Hoàng Lan Chi hoàn toàn ủng hộ nếu Trump loại bỏ hoàn toàn hệ thống truyền thông “thổ tả” trong nhiệm kỳ của ông. Sẽ còn rất nhiều truyền thông độc lập khác hỗ trợ cho chanel youtube của Trump. Tuy vậy, Liz đã hy vọng Trump sẽ kéo được nhóm truyền thông “liberal” trở về tư thế phải có ( khách quan, trung lập) và như thế Trump đang “make America great again). Tuy rất ghét giới truyền thông “thổ tả” nhưng Hoàng Lan Chi cũng đành hy vọng như Liz vậy.

Trump tuyên bố chiến tranh với truyền thông tự do

Donald Trump đã tuyên chiến với giới truyền thông phe tự do và bọn họ không thể làm gì được để đối phó. Trước sự khoái chí của hàng triệu dân Mỹ, ông đã trách mắng họ về những xuyên tạc bóp méo và chế diễu sự giả hình của họ. Hay hơn cả, ông ta đang tỏ cho thấy bọn này chẳng quan trọng gì đối với công việc tổng thống của ông.

Mặc dù thị trường cổ phiếu đang bốc cao, lòng tin tưởng của giới tiêu thụ đang trổi dậy và những dấu hiệu khác cho thấy đất nước đang lạc quan về nhiệm kỳ tổng thống của ông, giới báo chí của phe tự do vẫn tiếp tục trầm mình trong ảm đạm đen tối. Để lấy lại hứng thú viết lách, ông Trump vừa mới tuyên bố rằng mình sẽ làm một "chuyến du hành chiến thắng" đến nhiều tiểu bang là nơi mà ông ta đã lật ngược Hillary Clinton, dàn ra những cuộc tụ tập như đã xảy ra khi họ hô hào ủng hộ cho chiến dịch tranh cử của ông. Đây là một hành động sáng ý. Các tổ chức báo chí sẽ viết tường trình về những động tác này, và sự tràn trề vui vẻ của đám đông sẽ tăng thêm cường lực cho những kẻ theo ông và sẽ nhận chìm những kẻ đang phản đối sự đắc cử của ông.

Đây không phải là mũi tấn công duy nhất của ông. Trước ngày lễ Tạ Ơn, Trump đã đưa ra một thông điệp kêu gọi thống nhất và hứa sẽ làm một "chiên dịch vĩ đại để tái thiết đất nước và phục hồi lời hứa trọn vẹn của Mỹ quốc cho mọi người dân của dân tộc chúng ta." Ông không xuất hiện trên đài ABC News hoặc ngồi trò chuyện với Charlie Rose. Thay vào đó, ông đã nói chuyện với quốc gia qua một video đăng trên Youtube, như là phiên bản mới của Trump theo kiểu trò chuyện ấm cúng (cạnh lửa hồng) của cố Tổng Thống Roosevelt "FDR’s Fireside Chat" (như trong video ở cuối bài – BBT BCT) . Đây không phải là lần đầu tiên ông kéo khán giả vào YouTube.

Tất nhiên là giới báo chí chính trị chẳng thấy gì mến chuộng trong kiểu trò chuyện qua Youtube này – cả về những bình phẩm của ông lẫn kiểu cách ông trình bày chúng. Tờ The New York Times đã mô tả phương pháp thu hình để phổ biến trên Youtube của ông tân tổng thống như là “Video kiểu thông tin quảng cáo" (infomercial-style video) và đánh hơi rằng việc đưa tiếng nói thông tin ra xa bằng Youtube là để hất cẳng lối xuất hiện cổ truyền qua đài TV hay báo chí của giới truyền thông, cho rằng "ông tổng thống mới đắc cử đã từ khước tổ chức họp báo kể từ khi ông thắng cử" .

Tại sao ông ta phải không mặn mà với truyền thông ? Ông Trump biết rõ người ta sẽ hỏi ông như thế nào – chẳng hạn những câu hỏi không thể thiếu của họ về lối chào theo kiểu Nazi của ông hoặc về cảnh tượng các dân nhập cư khóc lóc và sợ hãi – và ông ta biết những câu trả lời của ông cũng chỉ để cho họ vặn vẹo ra sao thôi.

Quần chúng không quan tâm ông có giữ đúng quy ước của báo chí hay không. Cũng giống như Rotten Tomatoes đang biến các nhà phê bình “film” thành cổ hủ đối với hàng triệu dân Mỹ đang nghĩ rằng những kẻ bình thường như họ mới chính là nguồn tin tốt cho các báo điện ảnh, thì cũng sẽ có rất nhiều người hoan nghênh cách nói trực tiếp không kiểu cách và bình dị của ông Trump.

Nhảy vào YouTube để xem có thể trở thành tiêu chuẩn sinh hoạt cho những ai thích nghe vị đắc cử tổng thống của họ nói.

Không những họ sẽ vui thích khi nghe các thông điệp của ông Trump, mà còn thích thấy sự suy giảm quyền lực của giới truyền thông phe tự do.

Theo viện thống kê Gallup, sự tin tưởng của quần chúng cho rằng giới truyền thông "tường trình tin tức chính xác và tử tế" hiện nay đã sa sút xuống mức chưa từng có. Trong tháng 6, một cuộc thăm dò cho thấy chỉ có 8% dân số Mỹ có "lòng tin lớn" đối với các kênh truyền hình tin tức và báo chí của chúng ta trong lúc đó thì 25% dân chúng đặt lòng tin vào giới cảnh sát và và 41 % tin vào giới quân sự.

Nhân viên của các cơ quan truyền thông tranh luận với nhau rằng họ đã đối xử với ông Trump tệ bạc vì trước khi được đảng Cọng Hòa đề cử làm ứng cử viên tổng thông thì ông Trump đã được báo chí phỏng vấn rộng rải và tự do suốt thời gian tiến cử sơ bộ trong đảng CH, giúp lót đường cho ông tiến đến chiến thắng. Đó là sự thật, nhưng về sau khi ông đã được tiến cử thì họ đã không cho ông được phát sóng tự do trên đài; do sự bất công tệ bạc này, họ đã vô tình giúp Trump lái sự đánh giá của quần chúng lên kỷ nghệ truyền thông của họ và kỷ nghệ này cấp thiết cần phải có khách hàng để phát triển, và các khách hàng đó chính là khán giả theo dõi đài và độc giả đọc báo chí, và khi đã bị khán giả khinh dể thì coi như dịch vụ của họ chăảng còn giá trị gì nữa. Hơn thế, ông Trump tự biến mình luôn sẵn sàng qua phương tiện truyền thông đại chúng (Youtube – Twitter) một phương tiện thường trực luôn có mặt bất cứ lúc nào cả ngày lẫn đêm để cung cấp tin tức cho các khách hảng lớn hoặc nhỏ trong quần chúng — ông không bao giò nói "không" với họ. Ngay ở giây phút ông trở thành người được tiến cử thành ứng viên tổng thống, người mà giới truyền thông dòng chính quay sang khinh miệt và chế diễu, thì con dao phản công của quần chúng đã lòi ra.

Ông Trump đang lập những quy luật căn bản mới, tạo ra một kiểu cắt ngang thực trạng và được những người ủng hộ khuyến khích. Dĩ nhiên giới thruyền thông sẽ trả đủa bằng cách viết những bài xuyên tạc về vị đắc cử tổng thống, nhưng chúng ta hãy đối mặt với họ, những quy luật của kiểu chơi mới này đã đánh trúng họ đến thê thảm. Bằng chứng là đã có một bài viết cay độc khác của tờ New Yorker hoặc đài CNN đã phóng ra vừa như một cú đấm vừa như xối nước ớt lên ông Trump để phản ứng trước quy luật chơi mới mà ông Trump đang áp dụng.

Mới đây Trump quay hướng về báo The New York Times để vá víu lại mối quan hệ và nói “Tôi rất kính trọng báo The Times, và tôi mong chuyển hướng được tờ báo này.” Ông ấy lịch sự, lễ độ, và trước sự có lẽ rất sửng sốt của họ, ông ta đã tỏ ra rất biết điều. Ông đã giữ vững lập trường của mình một cách vững chắc khi bị ép hỏi về những đề tài mà họ yêu thích như chuyện thay đổi khí hậu, ông nói ông có tâm hồn cởi mở. Khi người phụ tá của ông là Steve Bannon bị dồn ép thì ông Trump lại bênh vực cho người phụ tá của mình. Với niềm tin lớn lao, ông đã giữ được bình tỉnh giữa căn phòng đầy thù nghịch, chỉ 1 hoặc 2 lần ông bực mình "xù lông nhím" mà thôi.

Ông đã cố thử, nhưng bất cứ hy vọng nào mong cho báo The Times đồng ý viết bài tử tế về ông đều lập tức tan biến. Ngày này qua ngày khác, ông đã cảnh báo họ về những bài viết nung đốt xuyên tạc ông được đăng ở trang đầu của tờ The Times.

Vì thế, nếu từ đây các phóng viên chống đối ông không được mời đến họp báo tại Tòa bạch ốc, thì lý lẽ cho thấy rằng chẳng có luât lệ nào buộc phóng viên của tờ Times phải ngồi ở trong phòng thuyết trình của Tòa Bạch Ốc (Hơn nữa, cũng không luật lệ nào buộc phải có một phòng ở Tòa Bạch Ốc để họp báo). Ông Trump sẽ ngôn chính danh thuận nếu ông giới hạn giao tiếp với báo chí, và chuyện này sẽ không ảnh hưởng gì đến, dù chỉ một dấu chấm phết, sự gần gủi với quần chúng của ông.

Một trong những khoảnh khắc chiến thắng của ông George W. Bush trong chiến dịch tranh cử năm 2000 là khi ông gọi phóng viên Adam Clymer của tờ New York Times bằng cái tên " cái lổ đít lớn của liên đoàn". Rõ ràng là luôn có những điều không bao giờ thay đổi.

Ngay từ đầu, Trump đã hiểu rõ sức mạnh của việc kêu gọi trực tiếp toàn dân. Ông đã xử dụng (hoặc xử dụng quá nhiều, tùy theo quan điểm của quý vị) mạng Twitter một cách rất thành công. Trump có được 15.7 triệu người theo dõi trang mạng của ông trên Twitter; TT Obama chỉ có 12.1 triệu. Đó là cả một số đông người sẵn sàng nghe những gì "Cái ông Donald" nói. Tại sao ông phải để cho mọi lời nói của ông bị sàng lọc qua những ống kính đen tối đầy hận thù của New York Times hay CNN?

Trong nhiều năm sắp tới, Trump có thể sẽ mắc lỗi lầm và cũng như mọi lãnh tụ khác ông cũng sẽ bị trách nhiệm. Có lẽ những cố gắng của ông "cho ra rìa" giới truyền thông sẽ thuyết phục đuợc họ trở về với tư thế cần phải có của người đưa tin là có cái nhìn khách quan và trung lập, chứ không phải là như những đảng viên của phe nhóm. Có lẽ ông sẽ Làm Cho Nước Mỹ Vĩ Đại Trở Lại. Tôi không nín thở lo lắng chơ đợi đâu.

Posted in Thời Sự | Leave a comment

Melania muốn Barron học xong NK này rồi mới vào WH Nov 2016

MELANIA KHÔNG MUỐN VÀO WHITE HOUSE CHO ĐẾN KHI CON TRAI HỌC XONG NIÊN KHÓA NÀY

Ý kiến cá nhân Hoàng Lan Chi: thử làm bài toán cộng trừ. Trump không lãnh lương. Vậy tiền lương đó, đủ để trả thêm cho chi phí bảo vệ Trump Tower không trong vòng vài tháng không ?

http://conservativetribune.com/melania-demand-before-moving/?utm_source=Facebook&utm_medium=PostBottomSharingButtons&utm_content=2016-11-22&utm_campaign=websitesharingbuttons

 

As a hands-on parent who took her role as a mother seriously, soon-to-be first lady Melania Trump reportedly demanded that her son Barron first finish school before she and he relocated to the White House.

“Melania is extremely close to Barron, and they have become closer during the campaign,” a source within President-elect Donald Trump’s transition team told the New York Post. “The campaign has been difficult for Barron, and she is really hoping to keep disruption to a minimum.”

The plan reportedly was for the 46-year-old wife and her 10-year-old son to remain together at the Trump Tower penthouse in New York City until the end of this school year, if not longer.

Advertisement – story continues below

“She is really devoted to Barron,” the source added, noting that Melania preferred to provide first-hand parenting versus hiring nannies to raise her son — or any other children she might have, presumably — for her.

Rather than praise the incoming first lady for her dedication to quality parenting, however, liberals reportedly chose to lash out at her for wasting taxpayer money. Their ire lay with the costs associated with Melania and Barron remaining at Trump Tower.

“The Secret Service is going to have to keep that whole area cordoned off so that some wacko can’t get close and detonate a car bomb,” a security expert explained to the Post.

Posted in Thời Sự | Leave a comment

Liz PeekEmailIn-Di sản đích thực của Obama -Tạo một nước M ỹ chia rẽ

Di sản đích thực của Obama: Tạo một nước Mỹ chia rẽ
Liz PeekEmailIn

Cuối cùng thì chúng ta cũng biết được di sản đích thực của TT Obama là gì – đó là một kẻ không muốn thừa nhận thất bại mà lại muốn kéo dài nhiệm kỳ của mình để chia rẽ dân Mỹ.
Không chịu đựng nỗi thực tế mà các cử tri đã trao gởi cho ngài tổng thống qua cuộc bầu cử, tờ The New York Times reports tường trình rằng TT Obama vẫn muốn liên kết những tổ chức tả phái để dàn trận đánh phá ông Donald Trump. Ông ta đã nói với một nhóm vận động viên trong phong trào "Organizing for Action" (Tổ chức để Hành động) rằng ông ta sẽ chóng gia nhập các nổ lực của họ — một khi ông trở lại làm công dân bình thường. Trong một cuộc phỏng vấn mới đây với tờ The New Yorker, ông nói mình đã cảm thấy “phần nào trách nhiệm, ít nhất là trong việc cố vấn” cho những đảng viên Dân Chủ để chống lại Trump.
Liệu các người Dân Chủ có muốn sự cố vấn của ông Obama hay không đây ? Cho rằng ông ta đã cai trị đất nước qua 8 năm đầy tai họa thì sự hoan nghênh đưọc ông cố vấn xem ra không đúng là mấy. Nhưng thế rồi cái băng đảng của Hillary và Obama lại không cảm thấy lương tâm đòi hỏi phải tự xét mình. Họ đã lục lọi xa hơn và rộng hơn để tìm cho ra những lý do cho rằng có một tên tập sự làm chính trị đã khiến cho sự lên ngôi của bà Hillary bị cắt ngang, và họ đã sắp đặt ra những tội trạng cho Trump như… kỳ thị giới tính, phân biệt màu da và những câu chuyện dựng đứng cho rằng có nạn hoành hành của giới truyền thông bảo thủ. Dưới sự áp đảo của phe Hillary và Obama, thật hiếm thấy có một giọng nói rụt rè nào dám gióng lên cho biết rằng các cử tri có lẽ đã không còn muốn đón nhận những gì đảng Dân Chủ đang mời mọc.
Để tử tế hơn, và dù với ấn tượng sâu sắc của người dân trước các mâu thuẩn… thì việc một tổng thống đương nhiệm ra sức chỉ trích người kế vị mình là một điều vô tiền khoáng hậu (chưa hề xảy ra xưa nay). Trước đây ông Carter cũng có chỉ trích nặng nề ông Bush2, Ông Eisenhower cũng đã than phiền về chính sách nội địa của ông JF Kennedy và ông Teddy Roosevelt đã gọi ông Taft là một "trí óc lộn xộn" (puzzlewit) và cái "đầu đầy mỡ" (fathead), mà ý nghĩa của từ ngữ chỉ là khái niệm mới cho thời đại của chúng ta…. nhưng chỉ có Ông Obama là vị tổng thống duy nhất tự xuống cấp trong lịch sử nước Mỹ khi đã tiêu phí trọn 8 năm nhiệm kỳ để chỉ trích om sòm cả hai vị tổng thống tiền nhiệm và kế vị của mình. Theo Obama thì hầu như cứ mỗi vấn đề khó khăn cho đất nước, ngay cả trong 8 năm nhiệm kỳ tổng thống của mình, đều có thể gán cho ông TT tiền nhiệm George W. Bush. Số khó khăn còn lại thì ông lại đổ mọi chê trách lên ông Donald Trump. Đó chính là cả một di sản của Obama.
Quý vị cần phải tưởng tưởng rằng: Có bao giờ Obama biết hồi tâm xét lại để biết rằng sự thất bại vang dội của Đảng DC của ông ta trong vụ bầu cử năm 2016 là một cuộc trưng cầu dân ý cho thấy toàn dân muốn bác bỏ các chính sách của chính quyền Obama hay không? Điều đó cũng giống như trong những năm 2010 và 2014, các cử tri đã quyết định không thích những thành tích của Obama như : chương trình y tế Obamacare, việc giao dịch mua bán với Iran, nền kinh tế trì trệ, lịch trình hoạt động xã hội phóng khoáng, sự đáp trả chậm chạp với bọn khủng bố ISIS, vụ tai tiếng về Sở Thuế Vụ (IRS) và việc điều tra tắc trách của bộ Tư Pháp về vụ Hillary xử dụng máy điện toán cá nhân của bà để xử lý công việc quốc gia. Liệu các điều đó có thể chứng minh rằng ông ta đã sai về một số việc nào đó hay không ?
Trong khi những vị tổng thống khác đã biết chỉnh đốn hoặc lay động nội các của họ ở giữa nhiệm kỳ của mình sau khi nhận được các đòn đả kích nặng nề, thì ông Obama không bao giờ lái chệch hướng của sao Bắc Đẩu phóng túng nơi chính mình. Ông ta không bao giờ vơi lời tự ca ngợi chương trình Obamacare của mình, chạy quanh quốc hội, xin ân xá cho những ai xâm nhập bất hợp pháp vào nước Mỹ, tạo thuận lợi cho phong trào "Black lives matter" (Mạng sống ngưòi Da Đen quan trọng), đơn phương đặt ra những quy luật chí mạng về môi trường và nhiều chính sách bất bình dân khác mà ông ta chủ trương.
Khi dân chúng tát mạnh vào ông qua những lần bầu phiếu cuối năm thì ông và lớp đàn em lại gán những thiếu sót của mình lên nguyên nhân sai lầm trong cách viết công văn; và Nhà Trắng biện bạch rằng nếu người dân thông hiểu hơn về chương trình Obamacare thì họ sẽ thích thú bu quanh những kỳ diệu của nó.
Khi mà tiền đóng bảo hiểm hàng tháng gia tăng và số bác sĩ trong danh sách chọn lựa bị giới hạn ít lại, Obama vẫn không chịu thừa nhận rằng chương trình bảo hiểm y tế Obamacare thiếu hoàn hảo. Và khi mà thực tế cho thấy sự giao thương với Iran hóa ra là một sự gian lận với những kẻ khả nghi qua hàng loạt những lời nói dối thì Obama vẫn duy trì cho rằng nó hay ho, ngay cả khi nhiều người Mỹ đã am tường vạch rõ những gian lận của nó.
Obama đã cho vây quanh mình suốt 8 năm nhiệm kỳ với những con người chỉ biết nói với ông những điều ông thích nghe, và rằng ý kiến của ông là tuyệt diệu. Những người đã nói lệch khỏi kịch bản của ông như cựu thiếu tướng Michael Flynn, người đã gióng lên tiếng cảnh báo về nguy cơ khủng bố ISIS thì lại thấy mình bị tống ra khỏi cửa một cách mau lẹ bằng quân lệnh. Đặc biệt là những tướng lãnh quân đội, họ đã bị loại bỏ bởi ông tổng thống này, là người mà theo lời các cựu bổ trưởng Quốc Phòng Robert Gates và Leon Panetta, đã không tôn trọng các lãnh đạo quân sự, và quả thật ông Obama ít khi họp măt với họ.
Donald Trump đã bị chỉ trích là đã nói mình biết nhiều hơn cả bộ tham mưu quân đội tại Ngủ Giác Đài, và quả thật là vậy. Nhưng dù lời bình này của ông Trump thường tiêu biểu cho cách ăn nói táo bạo, thì… TT Obama xem ra thực sự nghĩ rằng ông Trump này biết nhiều hơn các tướng lãnh của mình, và không kềm chế nói lên điều này cho họ nghe. Như tướng Gates đã viết trong hồi ký Duty, “Bản chất thích khống chế của Obama và bộ tham mưu của ông tại nhà trắng đã xử dụng một lối quản lý tinh vi với mức độ mới mẻ để chen vào mọi hoạt động.”
Không những Obama dã không nghe lời cố vấn của các tướng lãnh quân sự, ông ta còn không họp mặt ngay cả với họ. Tại một buổi điều trần mới đây tại Quốc Hội, 4 nhân vật quân sự cao cấp trong khi trình bày về an ninh quốc gia đã được quốc hội hỏi liệu xem họ đã từng nói lên những quan tâm về quốc phòng cho ông Obama nghe hay không. Mỗi người trong họ đều nói không, vì họ chưa bao giờ được hội họp với Obama cả. Tướng Flynn, người vừa qua đã được ông Trump chỉ định làm trưởng ban Cố Vấn An Ninh Quốc Gia, đã bị ông Obama đuổi việc vào năm 2012 khi ông ta dám viết báo cáo không đồng ý với ông này. Dù rằng ông Flynn là lãnh đạo của Cơ Quan Tình Báo Quốc Phòng, ông không bao giờ được trò chuyện với ông TT Obama.
Ông tổng thống xem ra vô cảm với cách hành xử duyên dáng của vị tiền nhiệm George W. Bush là người ít khi chỉ trích Obama dù những cú đòn tấn công thường xuyên mà ông đã nhận được từ người kế vị thiếu kinh nghiệm này.
Theo truyền thống thì vị tổng thống mãn nhiệm đang rời khỏi chức vụ thường tạo cho người kế vị một không gian nào đó để thích nghi, nhưng điều này hiển nhien không thể hiện ở Obama. Ông này tin chắc rằng mình là đúng và ông Trump là sai. – ngay cả khi ông Trump đang tiến vào nhiệm vụ, thế mà Obama vẫn không buông thả.
Thật xấu hổ cho Obama. Xứ sở này cần phải lành vết thương sau một trong những cuộc bầu cử tệ hại nhất của lịch sử chúng ta. Obama nên lãnh nhận phần trách nhiệm của mình trong những chia rẽ đã rạn nứt dưới sự lãnh đạo của ông. Ông nên kêu gọi những kẻ biểu tình chấm dứt phản đối, đặc biệt là ngăn chặn hành vi đập bể cửa sổ và đốt cháy các xe cộ, ông phải giải thích cho người biểu tình biết nền dân chủ phải thể hiện thế nào. Đất nước không tự mình tiến đến mức độ tệ hại này mà bởi chính sách của Obama đã khiến cho nguời dân phẩn nộ và đã nâng ông Trump vào Phòng Bầu Dục ở tòa Bạch Cung. Đã đến lúc Obama phải rời sân khấu !!

Posted in Thời Sự | Leave a comment

Bảo Lâm- Donald Trump tận dụng Facebook để thắng cử như t hế nào-Nov 23, 2016

LGT: Câu trả lời cho hề Hoài Lâm ( Asia- trong clip do Trịnh Hội và môt nhóm nghệ sĩ thực hiện) khi anh hề này nói ( Trump là ngu xuẩn). Cũng là câu trả lời cho fans Dân Chủ khi bị media thổ tả nhồi sọ hàng ngày.

Hoàng Ngọc An

*************

Donald Trump tận dụng Facebook để thắng cử thế nào

Không am hiểu công nghệ, nhưng Trump có một đội ngũ chuyên gia biết tận dụng mạng xã hội và một cơ sở dữ liệu riêng chứa thông tin của 220 triệu người Mỹ để đạt mục đích cuối cùng.

Có thể có các tin tức giả mạo, nhưng sức mạnh của Facebook trong việc tác động đến cử tri Mỹ là có thật. Điều đó đã thể hiện thông qua chiến thắng ngoạn mục của Donald Trump trước bà Hillary Clinton, dù phu nhân của cựu Tổng thống Mỹ Bill Clinton áp đảo trong phần lớn thời gian tranh cử. Người đứng đằng sau giúp Trump "lội ngược dòng" không ai khác là Brad Perscale.

donald-trump-tan-dung-facebook-de-thang-cu-the-nao
Donald Trump đã giành chiến thắng trước Hillary Clinton nhờ mạng xã hội.

Perscale đã cùng với hơn 100 chuyên gia mạng xây dựng nên "đề án Alamo" (Project Alamo) nhắm tới những người Mỹ gốc Phi và phụ nữ trẻ. Với khoảng 150 triệu USD "âm thầm và lặng lẽ" đổ vào quảng cáo Facebook, Instagram… trong những ngày cuối cùng của cuộc bầu cử, đề án Alamo đã đảo ngược hoàn toàn những gì dân Mỹ và thế giới suy nghĩ về một chiến thắng dành cho bà Hillary. Theo Medium, đây là chiến dịch số làm thay đổi suy nghĩ của cử tri thành công nhất nước Mỹ.

Dùng Facebook để thu hút phiếu bầu

"Chúng tôi có 3 hoạt động cần triển khai để gây ức chế cho các cử tri", một quan chức cấp cao trong đội ngũ tranh cử Tổng thống của Trump nói với BusinessWeek. Ông này tiết lộ, khi triển khai các chiến dịch, nhóm tập trung vào 3 đối tượng cực kỳ quan trọng mà bà Clinton cần phải giành chiến thắng áp đảo, đó là những người da trắng theo chủ nghĩa lý tưởng, các phụ nữ trẻ và người Mỹ gốc Phi. Nếu làm được, số phiếu bầu phổ thông của bà Clinton sẽ giảm đi đáng kể trên toàn nước Mỹ. "Chúng tôi đã nghiên cứu kỹ và nó cho thấy khả năng ảnh hưởng đến bà Clinton", người này cho biết.

Để tiến hành "gây ức chế" và "giảm nhuệ khí" những người bầu cho bà Clinton, chiến dịch bắt đầu vào những thứ nhỏ nhất nhưng vẫn hướng tới 3 đối tượng trên. Ví dụ, đội ngũ này đã tạo ra một đoạn phim hoạt hình với tiêu đề là Super Predator (tạm dịch: siêu thú ăn thịt), trong đó trích lại video bà Clinton từng nói năm 1996 rằng "Hillary nghĩ người Mỹ gốc Phi là Super Predator". Đoạn video sau đó được các cử tri thân cận của Trump có gốc châu Phi chia sẻ rầm rộ trên mạng xã hội để tạo hiệu ứng. Với một số thủ thuật, những bài viết này cũng chỉ xuất hiện trên timeline của những người Mỹ gốc Phi thay vì toàn bộ những người thích hay theo dõi ông Trump.

Riêng với Facebook, họ từ chối phổ biến đoạn video trên hay cung cấp các thông tin liên quan, bởi họ đã làm đúng luật Mỹ cũng như các điều khoản mà họ đưa ra trước đó. Tuy nhiên, nền tảng quảng cáo của hãng gần đây bị Quốc hội Mỹ gây áp lực vì đã cho phép chạy quảng cáo hướng tới các đối tượng người dùng riêng như người Mỹ gốc Phi, người Mỹ gốc Á… và họ cho đây là một hành động phân biệt chủng tộc.

Facebook đã đáp lại cáo buộc này, bằng cách ghi nhận vấn đề và cho biết sẽ phát triển hệ thống lọc mới đầu 2017 nhằm phân biệt các mẫu quảng cáo mang tính chất phân biệt chủng tộc, cũng như không đúng luật định. Điều này rất có thể sẽ ảnh hưởng đến mạng xã hội này, bởi họ đang sống nhờ vào nguồn thu chính là quảng cáo. Trong năm 2015, 17,9 tỷ USD doanh thu của Facebook đến từ quảng cáo, và rõ ràng Zuckerberg sẽ có cách để làm hài lòng giới chức Mỹ, vừa tăng doanh thu trong những năm tiếp theo.

"Bộ sậu" truyền thông đằng sau Trump

Có trụ sở tại San Antonio, đội ngũ này đứng đầu bởi Perscale cùng khoảng 100 chuyên gia khác ở nhiều lĩnh vực khác nhau, như lập trình viên, nhà phát triển web, kỹ sư mạng, nhà khoa học dữ liệu, nghệ sĩ đồ họa kỹ thuật số… Perscale là nhân vật cực kỳ thân cận của Trump, được Tổng thống mới đắc cử này giao cho quản lý tài khoản Twitter @realDonaldTrump. Điều thú vị là, Perscale chưa hề có kinh nghiệm trong việc vận hành những chiến dịch tranh cử kiểu kỹ thuật số.

"Tôi luôn tự hỏi tại sao mọi người nghĩ các cuộc vận động bầu cử kiểu như thế này là thần bí. Nó chả khác gì các chiến dịch quảng cáo trong thương mại cả, chỉ là cái tên nghe ‘kêu’ hơn mà thôi", ông Perscale cho biết.

Theo Bloomberg, ông Trump rất chú trọng đến mảng này cho tranh cử và gây quỹ. Bộ phận này cũng tốn của ông nhiều tiền nhất. Tuy nhiên, với bản lĩnh của một nhà đầu tư, ông đã cho thấy sự đúng đắn của mình, khi nó đã giúp ông trở thành Tổng thống Mỹ thứ 45 của Mỹ.

Có 100.000 trang web vận động tranh cử cho Trump

Trong những ngày đầu, Perscale được rót khá ít tiền. Mục tiêu của ông chỉ là mở rộng số lượng người ủng hộ Trump, do đó, ông chỉ tính toán sao cho tiền chi ra đạt hiệu quả cao nhất. Và ông mở màn cho chiến dịch bằng 2 triệu USD vào quảng cáo Facebook.

donald-trump-tan-dung-facebook-de-thang-cu-the-nao-1
Perscale, người đứng đằng sau đề án Alamo.

Perscale ban đầu tải tên, email, số điện thoại của những người ủng hộ Trump mà ông biết lên công cụ đăng quảng cáo của Facebook, sau đó sử dụng tính năng Custom Audiences từ Customer Lists để lấy dữ liệu hồ sơ người dùng Facebook của người đó. Sau khi có được danh sách những người này, ông đưa nội dung chiến dịch tranh cử của Trump hướng đến họ thông qua tính năng Audience Targeting Options. Các nội dung này lan rộng hơn nữa nhờ khả năng định hướng thông tin cho người dùng dựa trên hoạt động, sở thích, thói quen, độ tuổi và tôn giáo của họ.

Nhóm của Perscale cũng phát triển một công cụ cho phép lọc dữ liệu có tên Lookalike Audiences. Phần mềm này sẽ tự động tìm những tài khoản Facebook nào có khả năng là người sẽ bầu cho Trump, sau đó lại tiếp tục tìm những người chung quan điểm ủng hộ Trump thông qua lượt chia sẻ, bình luận…

Theo tiết lộ của cây bút Christopher Mims của Wall Street Journal, trong tháng 8, đội ngũ của Trump đã đưa quảng cáo tới hơn 100.000 website khác nhau, mỗi nội dung lại nhắm vào các cử tri cụ thể, với mục đích thuyết phục họ bầu cho Trump. Tổng cộng, đội ngũ kỹ thuật số này đã tạo ra hơn 100.000 nội dung riêng biệt cho vận động tranh cử.

Cơ sở dữ liệu phục vụ Trump

Để phục vụ cho chiến lược trên, Perscale cần phải có nguồn dữ liệu cực mạnh. May mắn khi Ủy ban Quốc gia Cộng hòa (RNC) đã xây dựng sẵn trung tâm cơ sở dữ liệu trị giá 100 triệu USD từ năm 2012, khi ứng viên Mitt Romney tranh cử chức Tổng thống nhưng thất bại.

Parscale sau đó đã có cuộc gặp với Chủ tịch RNC Reince Preibus, cả hai nhanh chóng đi đến thống nhất về một số thỏa thuận, trong đó cho phép người của Trump truy cập vào danh sách 6 triệu người theo đảng Cộng hòa. Tuy nhiên, Trump chỉ được giữ 20% khoản tiền đóng góp từ bất kì người nào trong danh sách, 80% còn lại là của RNC.

Nếu nhìn qua, có vẻ như Trump đang chịu thiệt, nhưng trên thực tế, Trump được lợi nhiều hơn, bởi trước đó ông chưa hề sở hữu cơ sở hạ tầng kỹ thuật số đáng kể nào. Và những email "mời chào" bầu cử từ tháng 6, khi chưa có sự hợp tác trên, 60% đã bị chặn.

Đề án Alamo

Dưới sự chỉ đạo của con rể Trump, Jared Kushner, Parscale âm thầm xây dựng danh sách những người ủng hộ ứng viên Đảng Cộng hòa. Với cơ sở dữ liệu hơn 220 triệu người có được (trong đó có tới 4.000 hoặc 5.000 dữ liệu liên quan đến các hoạt động trực tuyến và không trực tuyến của từng người một), Parscale đã nắm trong tay những thứ cần làm để lôi kéo người ủng hộ Trump.

Không những thế, đề án Alamo còn chứa rất nhiều các thông tin bên lề, như lịch sử đăng kí bầu cử, lịch sử sở hữu súng, lịch sử thanh toán bằng thẻ tín dụng, các tài khoản Internet… Chúng hầu hết được mua từ Experian PLC, Datalogix, Epsilon và Acxiom Corporation – những đối tác quảng cáo của Facebook.

Đặc biệt, nguồn cấp dữ liệu còn đến từ Cambridge Analytica – công ty chuyên về khoa học dữ liệu và phân tích hành vi tâm lý cử tri. Theo phân tích, Cambridge Analytica sẽ đóng vai trò phân tích những người có khả năng ủng hộ Trump theo từng cấp độ, còn Parscale lo nhiệm vụ "tấn công" họ trên Facebook.

Dùng Internet để chống lại bà Clinton

Với đề án Alamo, Trump đã chi hơn 70 triệu USD tháng chỉ để dành cho việc vận động, khai thác, kích động những người khác ủng hộ ông. Số lượng người dùng mạng xã hội, đặc biệt là Facebook về phe Cộng hòa ngày một tăng.

Thế nhưng, khi thời điểm bỏ phiếu đến gần, nhóm của Parscale nhận ra rằng số lượng người ủng hộ Trump đang có chiều hướng giảm. Biết rằng cách cũ không còn nhiều tác dụng, nhóm lập tức đổi chiến lược: giảm số lượng người ủng hộ bà Clinton.

Những chiến lược mà Parscale như đã đề cập ở trên, tức tạo ra các video gây chia rẽ, hay nhắc đi nhắc lại vụ bê bối sử dụng email cá nhân trong việc công khi còn làm Ngoại trưởng Mỹ, nhấn mạnh những bê bối quấy rối tình dục của cựu Tổng thống Mỹ Bill Clinton (chồng bà) trong quá khứ…

Việc ngừng tăng cường người ủng hộ Trump để làm giảm nhuệ khí những người ủng hộ bà Clinton được các chuyên gia phân tích chính trị nhận định là bước đi mạo hiểm. Tuy nhiên, nó lại tỏ ra đúng đắn, khi số phiếu bầu cho bà này giảm dần, như tại Detroit, bà chỉ nhận được khoảng 70.000 phiếu, Michigan chỉ 12.000 phiếu, Milwaukee County (Wisconsin) khoảng 40.000 phiếu… và đây đều là những con số thấp hơn nhiều so với ông Obama làm được năm 2012.

Cuối cùng, ông Trum đã giành chiến thắng ngoạn mục nhờ vào mạng xã hội. Đây được xem là chiến dịch thay đổi suy nghĩ cử tri bằng kỹ thuật số thành công nhất lịch sử nước Mỹ.

Bảo Lâm

Posted in Thời Sự | Leave a comment

Vũ Linh-Sóng Thần Trump nhìn xa- Nov 26, 2016

Vũ Linh- Sóng Thần Trump-Nhìn Xa

…bỏ cử tri đoàn sẽ khiến cho tiếng nói cử tri của ít nhất hai chục tiểu bang bị tắt ngúm…

Trong hai tuần qua, ta đã có dịp bàn về những nguyên nhân gần của thắng lợi của ông Trump, cũng như đoán qua những gì TT Trump sẽ làm. Bây giờ, ta đào sâu thêm vấn đề, nhìn xa hơn.

Trước hết, ta nhìn lại thất bại bất ngờ của bà Hillary. Tất nhiên, nhìn sự việc sau khi đã xẩy ra bao giờ cũng dễ và cái gì cũng… quá hiển nhiên. Nhưng sự thật là thất bại của bà Hillary đúng ra có thể đoán trước được.

Nước Mỹ ngày nay hình như đã bị chia làm hai khối rõ rệt: một khối là dân thành thị và một khối là dân lao động và nông thôn.

Khối dân trí thức, trưởng giả thành thị sống trong một vỏ bọc tự mãn mà mọi sự tương đối đều khá tốt đẹp: kinh tế phục hồi, thất nghiệp thấp, một số lớn có việc làm tốt, lương cao và ổn định. Khối này ăn no rửng mỡ, suốt ngày chú tâm lo mấy cái chuyện “phải đạo” như quyền phá thai tự do, hôn nhân đồng tính, chuyện cầu tiêu cho vài ba anh chị chuyển giới, hợp pháp hoá ma túy, hâm nóng địa cầu, ô nhiễm môi sinh,… Gọi là phú quý sinh lễ nghiã.

Dĩ nhiên trong khối thành thị này có khối dân da màu và nghèo nữa. Nhưng khối này được bảo vệ, đùm bọc bằng trợ cấp, ve vãn bởi khối trí thức cấp tiến trưởng giả, nhân danh bao dung, hòa nhập, đa dạng,… Bỏ phiếu cho phe cấp tiến vô điều kiện. Khỏi bàn thêm.

Trong khi đó thì một khối dân khác, là dân lao động, dân trung lưu sống trong vùng ngoại ô, nông thôn hay tỉnh lẻ bị lãng quên, không ai để ý việc họ mất job, mất bảo hiểm y tế, bị ngân hàng tịch thu nhà, con cái đi học trong các trường xuống cấp,… Họ làm việc cật lực mà vẫn không thấy khá hơn khi mức lương thực tế đã không tăng từ 15 năm qua. Họ lo cho bữa cơm tối nay chứ không phải chuyện hâm nóng địa cầu trong vài thế kỷ nữa. Họ lo cho con họ khỏi bị ăn bom khủng bố chứ không lo cho cái cầu tiêu trong trường của chúng.

Trong khi đó, họ cũng nhìn thấy những kỷ lục mới như kỷ lục người sống bằng trợ cấp, bằng phiếu thực phẩm foodstamps,… toàn là tiền thuế họ đóng. Họ cũng nghe thấy TT Clinton đi Detroit tuyên bố bà Hillary sẽ mang hàng trăm ngàn dân Trung Đông vào làm việc tại đây để phục hồi kinh tế của tiểu bang, mà không nghe thấy ông nói gì về chuyện kiếm jobs tốt cho chính họ. Ai lo cho họ đây?

Chỉ có một người nhìn thấy rõ và công khai nói rõ là sẽ lo cho họ: miả mai thay, đó là một ông tỷ phú sống trong lâu đài bạc trăm triệu tại Nữu Ước. Kết quả là đảng DC không còn là đảng của lao động, thợ thuyền, trung lưu nữa, mà chỉ còn là đảng của dân da màu từ đen đến nâu đến vàng, nữ hoàng welfare, dân thất nghiệp chờ trợ cấp, đồng tính, một nhúm trí thức thiên tả và một đám rửng mỡ. Mà như vậy thì làm sao thắng cử gì nữa?

Nhà Nước Obama, đảng DC, giới chuyên gia tự phong, bà Hillary, và ngay cả giới chóp bu đảng CH và các tài phiệt Wall Street, tất cả đều đã dự đoán sai lầm về kết quả bầu cử chỉ vì tất cả đều sống trong cái bọc thành thị, mà không ai nhìn thấy cái khối dân lính thợ hay dân cầy ruộng nông thôn. Nhất là mấy anh nhà báo và mấy anh chuyên gia thăm dò dư luận trong phòng lạnh tại các tòa nhà trọc trời ở New York, San Francisco, Washington DC,…

Thật ra, bà Hillary cũng nhìn thấy họ chứ không phải là không, nhưng bà đã nhìn sai. Cái bệnh, hay đúng hơn, cái cố tật bất trị của dân cấp tiến luôn luôn là thái độ mục hạ vô nhân, tự cho mình là trí thức, hiểu hết biết hết, và dĩ nhiên lúc nào cũng là chân lý. Tất cả những người không đồng ý với họ đều là kỳ thị, có ác ý, ngu dốt,… Bà Hillary cũng mắc bệnh này, trước mắt bà, chỉ có “cái đám tệ hại, kỳ thị, hết thuốc chữa” mới chống bà.

Có người cãi “nói TT Obama và bà Hillary không lo cho khối thợ thuyền là sai”. Đảng DC là đảng của người nghèo, với chính sách giúp đỡ dân lao động và dân nghèo tối đa, bằng đủ loại trợ cấp, kể cả trợ cấp thất nghiệp được gia hạn mấy lần. Và thật là một miả mai khi TT Obama và bà Hillary lo cho dân nghèo và dân lao động như vậy mà lại bị họ bỏ, nhẩy qua bên ông tỷ phú sống trong nhà lát vàng.

Lý luận như vậy là không hiểu tâm lý khối dân đó. Họ là khối dân có tự trọng, tự tin vào cánh tay của mình, không thích sống nhờ trợ cấp do Nhà Nước ban cho. Cái mà họ cần là công ăn việc làm tốt để sống độc lập, cho dù phải vất vả, chứ không phải là ăn không ngồi rồi lãnh tiền thí phát. Dân cao bồi trong suốt lịch sử Mỹ, chưa bao giờ muốn sống nhờ trợ cấp của Nhà Nước. TT Obama và bà Hillary cho rằng trợ cấp sẽ mua được tất cả. Và họ đã sai.

Như một tác giả đã nhận định, cả chục triệu người của cái khối bị lãng quên đó trong những tiểu bang kỹ nghệ đã kiên nhẫn đứng xếp hàng cả mấy tiếng đồng hồ để bỏ phiếu cho người mà họ tin sẽ giúp mang jobs lại cho họ, an toàn lại cho gia đình họ. Cái lạ lùng là họ làm vậy bất chấp mọi “dự đoán” của tất cả chuyên gia và truyền thông dòng chính (TTDC) là bà Hillary tất nhiên sẽ thắng, không có cách nào khác được. Có nghiã là lá phiếu bỏ cho ông Trump của họ hoàn toàn vô ích, lãng phí. Nhưng họ không cần biết lá phiếu của họ sẽ mang lại thành công cho họ hay không, miễn sao có dịp nói lên tiếng nói của họ, đó mới là điều quan trọng. Và kết quả là họ đã thắng. Cuộc bầu cử vừa qua là một bài học vô giá về dân chủ và sự quan trọng của mỗi lá phiếu trong một chế độ dân chủ thực sự.

Điểm đáng nói, cả chục triệu người đó phần lớn sống ở tỉnh nhỏ, nông thôn làng xã, hay làm việc cật lực cả ngày trong hãng xưởng, chỉ nhìn thấy đời sống thực tế trước mắt và chung quanh mình. Họ không đọc New York Times hay Washington Post, không coi CNN hay MSNBC, nên không nhìn thấy bức tranh kinh tế huy hoàng của TT Obama mà TTDC tô vẽ cho dân thành thị.

Nhiều chuyện quan trọng sẽ xẩy ra trong hậu trường chính trị Mỹ trong những năm tháng tới.

Đảng DC thua sẽ phải đóng cửa diện bích vài năm để tự vấn, tìm cách tuyển lựa một ứng viên khá hơn cho năm 2020 và xa hơn nữa. Hiển nhiên cuộc bầu cử thể hiện việc cả nước bác bỏ toàn diện đảng DC và tư tưởng cấp tiến, hơn là hậu thuẫn ông Trump.

Ngắn hạn, đảng DC sẽ bị phân hoá nặng, đánh nhau túi bụi trong nội bộ. Đảng sẽ đòi hòi những bộ mặt mới không tỳ vết qua vụ thảm bại, và nhất là phải có một hướng đi mới gần với quần chúng hơn. Rồi đảng sẽ phải nghĩ đến tương lai, xa cũng như gần. Gần nhất là cuộc bầu giữa muà năm 2018. DC sẽ phải cố gắng bằng mọi cách chiếm thêm được ít nhất ba ghế để dành lại đa số tại Thượng Viện để cầm chân ông Trump. Không dễ chút nào khi năm đó sẽ có 25 thượng nghị sĩ DC phải ra tranh cử lại, tức là tất cả 25 vị đó đều phải thắng hết, cộng thêm 3 vị mới nữa, mới nắm được đa số tại Thượng Viện. Việc chiếm lại đa số tại Hạ Viện thì vô vọng, khỏi cần nghĩ tới.

Xa hơn là cuộc bầu tổng thống năm 2020. Ai sẽ đứng ra phất cờ cho đảng DC?

Dù sao, chuyện nhân sự cũng là chuyện nhỏ. Chuyện lớn là phải thay đổi chính sách, chiến lược như thế nào? Tiếp tục con đường cấp tiến cực đoan, bỏ qua đám da trắng bất mãn để tích cực phục vụ cho các khối thiểu số, hay de lui, bớt phải đạo để tìm cách lôi kéo khối da trắng đó “hồi chánh”?

Dĩ nhiên nếu ông Trump thất bại, không mang jobs về lại cho khối thợ thuyền và trung lưu da trắng, không cải tiến được cuộc sống của họ, thì họ sẽ trở về lại với DC rất nhanh. Nhưng ngược lại, nếu TT Trump mang jobs về lại cho họ được thì DC sẽ gặp khó khăn lớn trong nhiều năm tới.

TTDC bị dập mặt trong cuộc bầu vừa qua, cũng sẽ phải suy nghĩ lại những gì họ đã làm, phải làm một cuộc lột xác nội bộ nếu muốn lấy lại uy tín và niềm tin của quần chúng. Khó ai có thể chối cãi việc TTDC phe đảng quá mức chẳng những đã làm mất niềm tin của quần chúng, mà còn tạo bất bình vì thiếu công bằng. Dân Mỹ nói chung rất trọng công bằng -fairness-, và TTDC đã đi quá xa, nhất là báo New York Times bị coi như cơ quan ngôn luận của DC, và đài CNN, bị gọi là Clinton News Network. Trong mùa tranh cử, TTDC tràn ngập cáo phó về CH. Cuối cùng thì thiên hạ lại đi dự đám ma DC.

New York Times đã viết một bài dài, xin lỗi độc giả vì đã tiên đoán sai lầm, đánh giá không chính xác hậu thuẫn của ông Trump, không hiểu những ưu tư, lo ngại của một khối lớn dân Mỹ. Đây dĩ nhiên là một bước tiến đáng ghi nhận, nhưng dù sao vẫn chưa đủ: NYT vẫn chưa chịu nhìn nhận đã có quan điểm cấp tiến cực đoan, hoàn toàn thiên vị. Và vẫn chứng nào tật nấy, loan tin đám dân đang biểu tình đập phá chống ông Trump với thiện cảm, không một lời tố cáo nào, tập trung nỗ lực đả kích nội các mới của ông Trump mặc dù chưa ai nhậm chức. Xin lỗi thì xin lỗi, phe đảng vẫn phe đảng.

TTDC có cách bào chữa rất sáng tạo. Khi họ tung hô TT Obama thì họ biện giải trách nhiệm của truyền thông là giúp cho chính quyền thành công. Bây giờ họ đánh ông Trump thì họ vặn vẹo truyền thông có trách nhiệm chống chính quyền chứ không thể dạ vâng suốt ngày. Các cụ ta gọi là “lưỡi không xương, muôn đường lắt léo” là vậy.

Ngay cả đảng CH cũng phải tìm cách hàn gắn, sau những chia rẽ lớn giữa hai phe ủng hộ và chống ông Trump. Khối #NeverTrump và các chính khách “phản đảng” đào ngũ qua phe bà Hillary, mất hết uy tín trong nội bộ đảng sẽ phải “tự kiểm thảo” và “hồi chánh”. Ông Romney đã gặp ông Trump và có thể tham gia nội các. Ông Jeb Bush kêu gọi đảng CH nhất trí yểm trợ tổng thống tân cử, xây dựng lại đảng.

Chuyện xin chữ ký để cử tri đoàn bỏ phiếu cho bà Hillary có tính khôi hài, như mấy đứa con nít lăn ra ăn vạ vì không được ăn kẹo. Trên nguyên tắc, chuyện thay đổi bầu bán kiểu này có thể xẩy ra, hoàn toàn hợp pháp, và bà Hillary có thể trở thành tổng thống được. Nhưng trên thực tế, chẳng thể nào xẩy ra, ít ra phải có gần 40 đại biểu của ông Trump phản đảng, nhẩy rào bỏ phiếu cho bà Hillary thì bà mới đắc cử, là chuyện không thể xẩy ra.

Cử tri đoàn là đại biểu của các tiểu bang, họ phải bỏ phiếu theo tiểu bang mình, sao lại đòi hỏi họ bỏ phiếu theo các tiểu bang khác. Ví dụ: ông Trump thắng tại Florida, làm sao các đại biểu của Florida lại có thể bỏ phiếu cho bà Hillary chỉ vì bà này thắng tại Cali được? Lý luận vậy mà cũng có người nghe! Ấy vậy chứ một ông giáo sư đại học Harvard đã khẩn khoản van nài các đại biểu dẹp chuyện “ý dân” đi và bầu cho bà Hillary để “cứu nước Mỹ”. Vẫn cái bệnh cố hữu của mấy ông bà trí thức cấp tiến “chỉ có tôi là không ngoan, có lý, tất cả thiên hạ đều ngu hết”. Dẹp ý dân đi, nghe theo ý tôi!

Mà nếu đảng DC “ăn cướp” bầu cử kiểu này được thật thì nước Mỹ sẽ có nội chiến ngay. Đừng quên phản ứng của khối 60 triệu người đã bầu cho ông Trump, một phần không nhỏ là dân cao bồi. Ông thần Trump dĩ nhiên sẽ không ngồi yên.

Dù sao thì việc làm của nhóm người này cũng nêu lên một vấn đề cần xét lại: đó là thể thức bầu gián tiếp qua cử tri đoàn.

Trước hết, ta cần phải hiểu đây là hình thức bầu bán cực kỳ phức tạp mà các cha già của nước Mỹ này đã tốn không biết bao nhiêu công sức mới nghĩ ra được, rồi lại được điều chỉnh liên tục từ cả hơn 200 năm qua. Chủ ý là tôn trọng tiếng nói tương đối đồng đều cho tất cả các tiểu bang trong liên bang.

Nếu bầu tổng thống dựa trên kết quả phổ thông đầu phiếu của cả nước, thì hiển nhiên những tiểu bang lớn hai bên ven biển như New York, New Jersey, Cali,… sẽ nắm trọn vẹn quyền quyết định, trong khi không ai để ý đến tiếng nói và quyền lợi của mấy chục tiểu bang nằm giữa hết. Hệ quả tất yếu là những tiểu bang này sẽ không có lý do gì ở lại trong liên bang nữa, mà sẽ rút ra, thành một liên bang độc lập hoàn toàn, hay thành hai ba chục “nước” độc lập. Liên bang hiện hữu sẽ tan vỡ.

Phe ta đòi hỏi bà Hillary phải là tổng thống vì bà thắng ông Trump tới hơn 2 triệu phiếu. Không sai là bà Hillary thắng khoảng hai triệu phiếu. Nhưng cái mà TTDC không nói rõ là tại đúng một tiểu bang Cali, bà Hillary đã thắng ông Trump tới gần 4 triệu phiếu. Như vậy nếu trên cả nước, bà Hillary chỉ thắng có 2 triệu phiếu, thì trừ qua trừ lại, có nghiã là ông Trump đã thắng 2 triệu phiếu trên 49 tiểu bang còn lại, có phải không? Có nghiã là bà Hillary chỉ là tổng thống của Cali, và ông Trump là tổng thống của cả nước. Tại sao cả nước phải theo Cali?

Ta cũng đừng nên quên là sách lược tranh cử của hai ứng viên hoàn toàn bị chi phối bởi thể thức bầu gián tiếp hiện hữu, cốt sao đạt được thắng lợi theo thủ tục này. Ông Trump đã biết rõ đi kiếm phiếu cho mình ở đâu đủ để đắc cử, nói gì để có thể thắng, trong khi bà Hillary mù tịt, một lần nữa chứng tỏ những chê bai về ông Trump không có kinh nghiệm hay khả năng chính trị là sai bét.

Một yếu tố quan trọng khác: hình thức cử tri đoàn đã dìm chết cả triệu phiếu của dân bảo thủ tại những tiểu bang cấp tiến lớn (không phải xôi đậu) như Cali, New York, New Jersey, Illinois, Massachusetts,… Họ biết đi bỏ phiếu cũng vô ích vì chắc chắn bà Hillary sẽ thắng tại tiểu bang của họ, nên họ nằm nhà. Nhưng nếu bầu theo số phiếu dân thì cả triệu người này sẽ đi bỏ phiếu, CH sẽ có thêm cả triệu phiếu nữa. Không có gì bảo đảm bà Hillary sẽ có nhiều phiếu hơn.

Bà thượng nghị sĩ Barbara Boxer của DC đã đệ nạp dự luật hủy bỏ cử tri đoàn để “bảo đảm tiếng nói của mỗi cử tri được tôn trọng”. Thật ra, hủy bỏ cử tri đoàn sẽ khiến cho tiếng nói của cử tri của ít nhất hai chục tiểu bang bị tắt ngúm.

Thực tế nhất, sẽ không có cách nào bỏ thể thức này được vì như vậy sẽ phải sửa Hiến Pháp, cần ít nhất 37 tiểu bang (2/3) chấp nhận. Hiện nay DC chỉ kiểm soát có 17 tiểu bang, làm sao đủ túc số sửa Hiến Pháp?

Bà Jill Stein, ứng viên cấp tiến cực đoan của đảng Xanh –Green Party-, thu được 1% phiếu tại Wisconsin. Dù vậy, bà cũng nộp đơn đòi đếm phiếu lại tại cả tiểu bang này, và tuyên bố sẽ đòi hỏi tương tự tại Michigan và Pennsylvania, vì bà Stein tố chuyên gia điện toán của Putin đã xâm nhập và cài máy bầu để tăng số phiếu của ông Trump. Theo luật Wisconsin, bà Stein sẽ phải trả chi phí đếm lại, cỡ chừng 2 triệu chưa kể vài triệu cho các luật sư. Bà Stein trong một tuần qua, đã thu được gần 5 triệu tiền “đóng góp” không biết của ai. Đây không phải là lần đầu đảng Xanh đòi đếm phiếu lại. Năm 2004 cũng đảng Xanh đòi đếm phiếu lại tại Ohio và ứng viên DC John Kerry được thêm 300 phiếu.

Kỳ hạn chót để chính thức xác nhận kết quả bầu cử là 13 tháng 12 trước khi cử tri đoàn chính thức bầu 19 tháng 12, 2016.

Nói tóm lại, “bên thua cuộc” đang loay hoay đủ kiểu để tìm cách lật ngược kết quả bầu cử, như mấy anh chết đuối đang tìm phao.

Nhìn xa, TT Trump sẽ có nhiều việc không làm được, sẽ rất đau đầu. Ông sẽ phải làm việc với lưỡng viện quốc hội. CH kiểm soát cả hai viện, nhưng không ít dân cử CH chống ông Trump quyết liệt, chưa chắc ông sẽ đủ đa số để làm gì. Sau đó, CH chỉ mới có 52 ghế tại Thượng Viện, chưa được đa số tuyệt đối 60, có nghiã là sẽ bị DC ngăn chặn rất nhiều việc, không phải muốn làm gì cũng được.

Nhận xét cuối cùng: một số không ít dân Mỹ không chấp nhận kết quả bầu cử, xuống đường biểu tình, đập phá liên tục cả tuần lễ sau bầu cử. Họ cũng dọa sẽ huy động cả triệu người biểu tình tại thủ đô ngày ông Trump tuyên thệ nhậm chức. Nghe qua đã thấy đáng ngại. Nhưng có lẽ sẽ chẳng thấm vào đâu khi ông Trump bắt đầu hành động, chẳng hạn như ra lệnh trục xuất hàng ngàn di dân lậu, hay thu hồi một phần Obamacare. Hàng ngàn người sẽ biểu tình chống đối, với sự cổ võ của TTDC, và sự gián tiếp đồng tình của TT Obama và bà Hillary. Bạo động sẽ khó tránh.

Sóng thần Trump đã nhận chìm cả đảng DC, khối cấp tiến, và TTDC. Cái nguy cơ trước mặt là nếu không khéo, sóng thần này cũng có thể quét luôn cả nước Mỹ ra biển. (27-11-16)

Vũ Linh

Posted in Thời Sự | Leave a comment

Hoàng Lan Chi -Tóm tắt luật bầu cử của Mỹ- Nov 2016

TÓM TẮT LUẬT BẦU CỬ CỦA MỸ

Tài liệu nghiên cứu từ web site của chính phủ

  • Các nhà lập quốc đã dùng thể thức Cử Tri Đoàn để bảo đảm công bằng cho mọi tiểu bang. Vì thế mỗi tiêu bang đều có 2 Thượng nghị sĩ ( NK 6 năm) dù lớn hay nhỏ. Số dân biểu lại tùy vào dân số ( NK 2 năm). Vì thế California, đông dân nhất có 55 dân biểu. (tương ứng, CA có 55 electors). Họ, các nhà lập quốc, không dùng phổ thông đầu phiếu vì e ngại UCV chỉ tập trung tại các tiểu bang đông dân và lơ là tiểu bang nhỏ. Họ, các nhà lập quốc, cũng ngăn ngừa tình trạng gian lận dễ xảy ra khi chính quyền đương nhiệm ủng hộ cho “gà nhà”. Họ cũng ngăn ngừa tình trạng cử tri ít học, không suy xét kỹ, bị mua chuộc
  • Dân chúng ( voters) khi bầu Tổng Thống là cũng bầu các electors ( tên electors có hoặc không ghi trên phiếu bầu cử). Năm 2016, số electors là 538. ( vào 1996, số electors ít hơn). Con số này cũng là 538 TNS và dân biểu toàn Hoa Kỳ. Vì thế, tron gkhi kiểm phiếu, UCV nào đạt được 270 là coi như Thắng.
  • Trong 200 năm qua, khoảng 700 proposals đã được đệ trình để sửa luật bầu cử nhưng không được Quốc Hội chấp thuận. Lý do: các nhà chính trị chuyên nghiệp đã phân tích cho thấy, luật bầu cử gián tiếp này bảo đảm quyền lợi tối thượng của Hiệp chủng Quốc Hoa Kỳ, rất công bằng cho 50 tiểu bang và DC. Vì thế mọi proposals đã bị bác.
  • Winner-takes-all rule: UCV nào thắng popular vote ở tiểu bang nào thì được ôm trọn số electors ở tiểu bang đó. Vd Hillary thắng phiếu phổ thông ở NY thì được ôm trọn số electors của NY là 29. Hai tiểu bang không theo rule này là Maine và Nebraska
  • Vào Tháng 12 sau bầu cử phổ thông,  thì 538 electors ( thường là được chọn từ những người có uy tín, có hoạt động, trung thành với Đảng..) sẽ bỏ phiếu tại Quốc Hội của họ. Electors chỉ đại diện tiểu bang mình để bỏ phiếu cho người mà đa số dân chúng ở tiểu bang này chọn. Elector nào phản bội sẽ bị phạt, không được chọn là elector cho kỳ sau…
  • Thông thường người đắc cử cũng có số phiếu phổ thông cao hơn nhưng năm 2004 và 2016 thì người đắc cử lại có số phiếu phổ thông thấp hơn. Lý do là vài tiểu bang ( CA, NY, TX) có dân số nhiều hơn các tiểu bang khác
  • Năm 2016, Trang web Heavy liệt kê khá đủ tên của 538 elctors cùng các electors công khai phản bội. Coi như Cộng Hòa có 5 electors phản bội và Dân Chủ có 4. Như thế 232 của bà Hillary chỉ còn 228. Để đạt con số 270, bà Hillary-Obama-Sores cần thuyết phục 42 electors Cộng Hòa phản bội. Xem chi tiết ở đây: Danh sách electors- Có cả những kẻ “phản bội” Nov 24, 2016

Hoàng Lan Chi

Posted in Thời Sự | Leave a comment

Hoàng Lan Chi-Nhận xét về “Gánh hát ‘Hamilton’ và ông Phó-đắc Pe nce” ( Trùng Dương-damu.org)

Nhận xét về “Gánh hát ‘Hamilton’ và ông Phó-đắc Pence” ( Trùng Dương-damau.org)

Trùng Dương là ai, tôi không biết. Bài của TD ở damau.org. Damau là gì, nhiều người biết. Đó không phải là web của người quốc gia chống cộng. Nó có hai màu đỏ-vàng, mờ ảo.

Tóm tắt bài của Trùng Dương: Pence đến xem nhạc kịch và diễn viênBrandon Victor Dixon đã nói, khi vở kết thúc và Pence đang trên đường ra cửa ( Chúng tôi, thưa Ngài, là một nước Mỹ đa chủng, chúng tôi lo ngại và khắc khoải là tân chính quyền của Ngài sẽ không che chở chúng tôi, trái đất, con cái và cha mẹ chúng tôi hoặc không bảo vệ chúng tôi và những quyền không chuyển nhượng được của chúng tôi. Tuy nhiên chúng tôi thành khẩn hy vọng buổi trình diễn này đã gợi hứng cho Ngài giúp nâng cao các giá trị của nước Mỹ và sẽ hành xử thay cho tất cả chúng tôi. ) Pence không nói gì. Trump thì tweet (Vị Phó tương lai Mike Pence tuyệt vời của chúng ta đã bị các diễn viên Hamilton xách nhiễu tối hôm qua tại rạp hát giữa một rừng máy quay phim bận rộn. Điều này lẽ ra không nên xẩy ra,”. Sau đó là ý kiến phản đối Trump nhiều gấp ba, ý kiến đồng tình.

Hoàng Lan Chi suy nghĩ vầy:

· Xã hội đã phân loại các vùng hoạt động. Không ai vào nhà thờ để vũ sexy hay kêu gọi bỏ phiếu cho luật tự do phá thai.

· Các nơi giải trí là nơi người dân đến để hưởng thụ, thư giãn với loại hình theo sở thích cá nhân. Mọi cổ động về chính trị không nên bị lạm dụng. Đôi lúc dùng được với mục tiêu từ thiện hay cho sự an nguy của quốc gia. Không bao giờ nên sử dụng để cổ động cho đảng phái trong bầu cử. Nhóm nghệ sĩ do Trịnh Hội cầm đầu thực hiện cùng vài nghệ sĩ để yểm trợ Hillary và chửi bới, vu khống, mạ lị Trump, trước bầu cử, là một hành động có thể xem là “xuẩn ngốc” của người Việt hải ngoại. Họ, nhóm Trịnh Hội, đã phải trả giá đắt. Coi youtube tại đây: https://www.youtube.com/watch?v=2axh3FkgYMI

· Hành động mới đây, sau bầu cử, của Richard Rodgers Theater ở New York, là vi phạm luật pháp.

Vì sao? Vì:

Trước bầu cử, quý vị đã được quyền cổ động, trước bầu cử.

Trong bầu cử, quý vị đã được quyền tự do chọn lựa, .

Sau bầu cử, quý vị phải tôn trọng kết quả bầu cử dù UCV ưa thích của quý vị bị thất cử. Đó là nghĩa vụ của mọi công dân.

-Quý vị không được quyền làm loạn, bôi nhọ nên dân chủ của Hoa Kỳ.

-Quý vị không được quyền chà đạp hiến pháp.

-Quý vị không được quyền tước bỏ quyền được hưởng thụ, thư giãn các hình thức giải trí, nơi công cộng, của công dân Hoa Kỳ.

-Hành vi của hí viện NY là SAI.

-Những kẻ tiếp tay và đồng tình như Trọng Nghĩa, cũng là SAI.

Hoàng Lan Chi

11/2016

* Hoàng Lan Chi không tiếp tay phổ biến bài của Trùng Dương và chỉ lưu trữ ở đây:

§ Trùng Dương- Kẻ hành động sai- với bài ( Gánh hát ‘Hamilton’ và ông Phó-đắc Pence) Damau-org- Nov 24,2016

Trái, Brandon Victor Dixon, diễn viên thủ vai Arron Burr, đối thủ của Alexander Hamilton, trong vở nhạc kịch “Hamilton”, đang đọc thông điệp gửi tới ông Phó tổng thống-đắc cử Mike Pence sau khi đoàn diễn viễn cúi chào khán giả. (Ảnh Hamilton LLC / Associated Press).

Posted in Thời Sự | Leave a comment