Thư Ngỏ

Blog Chúng Tôi Muốn Tự Do đã được lưu trữ.

Đây là blog thứ hai với tên Chúng Tôi Muốn Tự Do số 2.

Hoàng Ngọc An

Advertisements
Posted in Linh Tinh

Cách viết tin ngắn trong thời internet cho thế hệ hai- Jan 10, 2 018

Hoàng Lan Chi

VIẾT TIN NGẮN TRONG THỜI INTERNET

MỤC ĐÍCH: lứa chúng tôi đã già, sẽ chết và cần người tiếp theo để viết bài. Thế hệ 1,5 lứa đầu còn khá về Việt ngữ. Lứa sau vì trưởng thành lỡ cỡ, đã bị học vc một số năm nên cũng bị nhiễm một số chữ hay cách lý luận của vc. Thế hệ 2 , ra hải ngoại sau 18t thì khỏi nói, nhiễm nặng hơn. Tôi dành thì giờ viết bài ngắn này, với mục đích giúp thế hệ 1,5 lứa sau và thế hệ 2, viết những tin ngắn hoặc nhận định ngắn, hoặc tường thuật ngắn, trong thời internet.

THỜI INTERNET: thời internet đã “nguy hiểm” vì người ta đọc quá nhiều bây giờ thêm Facebook là sân chơi (khoe hình ảnh, khoe ăn chơi, khoe quần áo, kể cả khoe tu hành) thì thời gian dành cho việc đọc các tin tức hữu ích càng bị hạn hẹp. Vì thế, phải viết ngắn cho phù hợp. Viết ngắn cũng tiện cho các bạn bận rộn không có nhiều thì giờ viết dài. Nhưng viết ngắn mà đủ: sẽ khó. Tôi chỉ lấy kinh nghiệm để giúp, không có ý định là thầy của ai cả.

ĐỘ DÀI MỘT BÀI: khoa học đã chứng minh, hiện nay sự tập trung đọc chỉ khoảng 3 trang; nghe chỉ khoảng 10 phút. Sau đó, netters sẽ lơ là. Vì thế cố gắng thu gọn trong phạm vi trên và điều gì quan trọng cho ngay lên trên.

VIẾT THEO LỐI MỸ: MỸ “direct” vào vấn đề, VN hay dài dòng văn tự. Không nên nhập đề bằng kiểu “lung khởi” nói từ xa rồi mới tới gần, hoặc nói theo kiểu “ám dụ”. Hai kiểu này dễ làm netters mệt mỏi, không xem: coi như phí công toi. Thế hệ 1,5 lứa sau và thế hệ Hai sẽ không hiểu được kiểu viết “ẩn dụ” hay “lung khởi” của quý cụ cao niên. Các cháu sẽ bỏ qua không đọc.

NHẬP ĐỀ CỦA BÀI:

Một dòng đầu tiên:

Hãy cho biết ngay sự việc mà bạn muốn tường thuật hay nhận định bao gồm 4W 1 H (What, Where, When, Who, How).

Ví dụ: Vào 10g sáng ngày 6/1/2018, (WHEN) tại hội trường cộng đồng QLD, Úc Châu, (WHERE), bà TKN sẽ cùng LM Duy Tân (WHO) nói chuyện về “Con đường nào cho VN” (WHAT).

Dòng thứ hai: sẽ tùy tường thuật hay nhận định mà ghi. Nếu là tường thuật hãy cho biết số người tham dự khoảng bao nhiêu và có những phần chính nào.

VD 1: Có khoảng 100 người hiện diện, gồm chủ tịch cộng đồng và vài vị lãnh đạo tôn giáo trong vùng.

VD 2: Dưới đây là nhận định của chúng tôi về bài nói chuyện trên.

THÂN BÀI CỦA BÀI VIẾT: hãy chia thành các tiểu mục (subtittle). Viết ngắn gọn trong đó. Không cho link quá nhiều. Nếu cần trích dẫn thì copy nguyên câu nếu ngắn thay vì cho link vì netter sẽ không có thì giờ theo quá nhiều links. Hoặc trích dẫn câu rồi đó rồi mở ngoặc như vầy (1) , hoặc (2), hoặc (3). Ở cuối bài sẽ cho links tương ứng với (1), (2), (3)…

Nếu là tường thuật: KHÔNG ĐƯỢC CHO Ý KIẾN CÁ NHÂN VÀO.

Nếu là nhận định thì nên viết các “true fact/event” ở bên trên và ghi ý kiến của mình ở ngay dưới.

KẾT LUẬN CỦA BÀI VIẾT : “restate” lại bài viết bằng cách nhắc lại các ý chính, giúp netters nhớ lại là mình đã viết gì.

VD một kết luận: trên đây chúng tôi đã trình bày một số “true facts” về buổi nói chuyện của LS TKN và LM Duy Tân và các nhận định của chúng tôi. Bao gồm: 1) là.. 2) là..

TÓM LẠI:

Để giúp mọi người đọc nhanh và hiểu lẹ một vấn đề đang xảy ra trong cộng đồng hay nhận xét cá nhân về một vụ việc thì người viết chỉ nên viết ngắn chừng 2 -3 trang; ngay dòng đầu tiên cho biết liền 4 W 1H; thân bài chia từng tiểu mục; câu văn phải thật ngắn để netter không bối rối. Chỉ cần chủ từ, động từ, và từ 1-2 túc từ là CHẤM. Khi cần, mở ngoặc đơn để làm cho rõ nghĩa. Cấm không được viết một câu là một đoạn. Cho links ở cuối bài. Phần kết luận phải nhắc lại ý chính trong thân bài.

Hoàng Lan Chi

1/2018

Posted in Thời Sự

Việt Nam Quốc Dân Đảng nhận định viết CỘNG SẢN VIỆT NAM vinh da nh nhà cách mạng Phó Đức Chính-Jan 10,2018

FYI

Bạch thư của Việt Nam Quốc Dân Đảng
Về việc: Cộng Sản Việt Nam Vinh Danh nhà cách mạng Phó Đức Chính

Ngày 22 tháng 12 năm 2017 hầu hết các cơ quan truyền thanh, truyền hình và báo chí chính thức của nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam (CSVN) tại Hà Nội đồng loạt đăng tin “Mạn Đàm Khoa Học: Phó Đức Chính – Đại sự không thành, chết là vinh và khởi nghĩa Yên Bái” nhân ngày sinh thứ một trăm mười (110) của nhà cách mạng Phó Đức Chính nhằm công khai vinh danh vị lãnh đạo Việt Nam Quốc Dân Đảng (VNQDĐ) trên hệ thống truyền thông của họ.

Trước sự kiện này, VNQDĐ có nhận định như sau:

Kể từ ngày thành lập Đảng 25 tháng 12 năm 1927, VNQDĐ hoàn toàn đối nghịch với đảng CSVN vì chủ trương, đường lối và lập trường chính trị hoàn toàn khác biệt. Vào những năm 1945, vì nền độc lập của Dân Tộc, VNQDĐ đã tỏ thiện chí ngồi chung với đảng CSVN trong mặt trận Việt Minh để cùng đánh đuổi Thực Dân Pháp xâm lược. Nhưng, với bản chất tráo trở, lật lọng, gian ác cố hữu, dã tâm của tập đoàn CSVN là dùng chiêu bài hợp tác để tiêu diệt những thành phần quốc gia có lập trường khác với Đệ Tam Quốc Tế Cộng Sản, điển hình như vụ Ôn Như Hầu ở Hà nội, vụ Cầu Chiêm Sơn ở Quảng Nam đã được CS dàn dựng, vu khống nhằm bôi nhọ, triệt hạ uy tín của VNQDĐ. Không những thế, CS còn ra tay ám hại nhiều vị lãnh đạo ưu tú của VNQDĐ như học giả Nhượng Tống, nhà văn Khái Hưng, nhà hùng biện Lê Ninh tức Lê Khang của VNQDĐ, lãnh tụ Trương Tử Anh của Đại Việt Quốc Dân Đảng, đức Giáo Chủ Huỳnh Phú Sổ của Dân Xã Đảng, nhân sĩ như ông Ngô Đình Khôi, bào huynh của cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm v.v… Rõ ràng, rất nhiều đảng viên của VNQDĐ và các đảng phái quốc gia khác đã là nạn nhân bị sát hại bằng nhiều thủ đoạn thâm độc nhất dưới bàn tay nhuốm máu của đảng CSVN.

Trong giòng lịch sử đấu tranh cận đại, CSVN chủ trương độc tài toàn trị, ngược lại VNQDĐ chủ trương chính trị tự do, dân chủ, đa nguyên, với một nhà nước pháp quyền. VNQDĐ và CSVN đối nghịch nhau trên hai chiến tuyến trong suốt hơn 70 năm qua. Trong những năm tháng gần đây, đảng CSVN lại gia tăng đàn áp khốc liệt những người bất đồng chính kiến, những thanh niên, sinh viên, học sinh xuống đường biểu tình chống giặc Tàu xâm lược, bảo vệ tổ quốc. Họ đều bị CSVN đàn áp, tra tấn và dành cho những bản án tù rất nặng nề. Do đó, việc vinh danh nhà cách mạng Phó Đức Chính và VNQDĐ, một đảng mà CSVN từng xem như kẻ thù cần triệt hạ có phải do thực tâm chăng? Hay đây chỉ là một việc làm có tính toán với nhiều âm mưu đen tối khác ở phía sau?

Hiện nay CSVN không thể bám víu vào chủ nghĩa Mác-Lê lỗi thời để lừa bịp người dân được nữa. Trụ bạ vào tư tưởng Hồ Chí Minh thì đó chỉ là một mớ lý luận cóp nhặt từ Mác-Lê-Mao xào đi trộn lại đã bị đào thải. Bởi thế chúng đi tìm lối thoát bằng một thứ “Chủ nghĩa Dân tộc” trá hình. Cho nên việc vinh danh Nhà Cách Mạng VNQDĐ Phó Đức Chính không ngoài thủ đoạn này, đồng thời thực hiện ý đồ đen tối, tìm cách tách biệt các cá nhân đã hy sinh vì đại nghĩa dân tộc ra khỏi các Chính Đảng Quốc Gia như VNQDĐ. Việc làm mờ ám này của CSVN cũng nhằm gây hoang mang, tạo nghi ngờ và chia rẽ trong hàng ngũ Quốc Gia, làm mất niềm tin của đồng bào đối với các đoàn thể Quốc Gia chân chính.

Vì vậy, hơn lúc nào hết, các đảng viên VNQDĐ mọi cấp, trong cũng như ngoài nước, cần phải tỉnh táo, sáng suốt, đề cao cảnh giác trước mọi âm mưu ru ngủ và thủ đoạn của đảng CSVN, tuyệt đối không cả tin, không mắc bẫy của cộng sản thêm một lần nữa, không hòa hợp hòa giải với CSVN, tiếp tục con đường đấu tranh sáng ngời chính nghĩa cho lý tưởng Dân Tộc Độc Lập – Dân Quyền Tự Do – Dân Sinh Hạnh Phúc, với các mục tiêu:

– Sát cánh cùng toàn dân, với các chính đảng, các đoàn thể quốc gia đấu tranh chân chính trong và ngoài nước nhằm đẩy mạnh công cuộc chống giặc ngoại xâm Bắc phương Trung Cộng và giải thể chế độ việt gian, độc tài toàn trị Cộng Sản Việt Nam.

– Cùng toàn dân đánh đuổi giặc Tàu xâm lược, bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ và lãnh hải của Tổ Quốc.

– Xây dựng một thể chế tự do dân chủ chân chính, tôn trọng nhân quyền, tất cả vì hạnh phúc của đồng bào.

– VNQDĐ kêu gọi cán bộ, đảng viên cộng sản từ bỏ đảng, quay về với hàng ngũ dân tộc, sát cánh cùng toàn dân đấu tranh cho một nước Việt Nam hoàn toàn độc lập, tự chủ, bảo vệ quyền tự quyết dân tộc để mau chóng phục hưng đất nước.

VNQDĐ có lập trường, chủ trương và đường lối đấu tranh đã được minh định rõ ràng trong Cương Lĩnh Chính Trị mà Đại Hội Thống Nhất VNQDĐ vào tháng 4 năm 2016 đã thông qua. Nội dung Cương Lĩnh giữ vững và hàm chứa lập trường của VNQDĐ do đảng trưởng Nguyễn Thái Học cùng các tiên liệt đã đề ra trong Đại Hội thành lập VNQDĐ tại làng Võng La, Hà Nội ngày 25-12-1927.

Về tổ chức, Đại Hội Thống Nhất Toàn Đảng VNQDĐ vào các ngày 1, 2 và 3 tháng 04 năm 2016 đã xác định trong bản tuyên ngôn: “Đại Hội Toàn Đảng VNQDĐ là đại hội thống nhất các hệ thống, các cơ sở độc lập và các đảng viên sinh hoạt riêng rẽ, dưới một danh xưng duy nhất Việt Nam Quốc Dân Đảng”. Qua tuyên ngôn đại hội, không còn bất cứ một danh xưng Việt Nam Quốc Dân Đảng (Việt Quốc) nào hoạt động riêng rẽ nữa.

Nhà cách mạng Phó Đức Chính là một trong những nhân vật lãnh đạo của Việt Nam Quốc Dân Đảng và cũng là Anh Hùng Dân Tộc của nhân dân Việt Nam. Việc tổ chức vinh danh “Anh Hùng Dân Tộc Phó Đức Chính” của bất cứ đoàn thể, tổ chức quốc gia nào, là một việc làm đáng hoan nghênh. Nhưng nếu vinh danh Phó Đức Chính để thực hiện một âm mưu chính trị mờ ám, hại dân, bán nước, gây hận thù và chia rẽ dân tộc sẽ là tội ác mà lịch sử và dân tộc Việt Nam, cũng như mọi dân tộc yêu chuộng tự do, dân chủ trên thế giới sẽ lên án và nguyền rủa suốt đời.

Ngày nay, với bề dày lịch sử, qua năm thế hệ đảng viên Việt Nam Quốc Dân Đảng, dù ở bất cứ không gian, thời gian và tình huống nào, không một ai có thể phủ nhận những hy sinh to lớn và cao cả của hàng vạn đảng viên Việt Quốc đã bỏ mình cho sự nghiệp đấu tranh giành độc lập và bảo vệ chủ quyền của dân tộc. Tên tuổi của các chiến sĩ Việt Quốc, những người con yêu của Tổ Quốc, trong đó có các Anh Hùng Dân Tộc Nguyễn Thái Học, Phó Đức Chính, Nguyễn Khắc Nhu, Ký Con, Sư Trạch, Cô Giang, Cô Bắc…đã được khắc ghi vào Sổ Vàng trên bàn thờ Tổ Quốc và sẽ mãi mãi được các thế hệ mai sau muôn đời tôn vinh.

Hải Ngoại, ngày 07 tháng 01 năm 2018

Tổng Vụ Tuyên Nghiên Huấn

VIỆT NAM QUỐC DÂN ĐẢNG

Posted in Thời Sự

Cộng đồng DC: Lý Hiền Tài, nguyên HT Hội Cao Niên Maryl and từ giã- JAn 9, 2018

LGT: chúng tôi chủ trương: 1) Ưu tiên: phải góp sức cho cộng đồng hải ngoại vững mạnh. 2) Thứ đến: hỗ trợ người trong nước trong mục đích “giải thể” chủ nghĩa CS. Do đó, chúng tôi chuyển tin cộng đồng Hoa Thịnh Đốn để mọi người hiểu và có hành động phù hợp với những sự việc tương tự tại thành phố của quý vị

HNA

***************

From: Tai Hien Ly <lyhientai02>
Date: 2018-01-07 18:22 GMT-05:00

LỜI GIÃ TỪ VÀ TRẦN TÌNH

Kính gởi quý Thành viên Hội Người Việt Cao Niên Maryland (VASA).

Thưa quý Vị:

Tôi là Lý Hiền Tài, nguyên Hội Trưởng và Cố Vấn Hội Cao Niên Mỹ-Việt Maryland (HCN/MD). Hôm nay, tôi rất tiếc phải nói lời giã từ cùng toàn thể quý vị Hội viên thân hữu của HCN/MD vì những sự kiện tôi xin lần lượt trình bày sau đây:

Theo nhận định của nhiều nhân sĩ trong vùng Maryland và Virginia, cuộc bầu cử vừa rồi, ông Bùi Mạnh Hùng đã tái đắc cử Hội Trưởng, chứng tỏ đây là một cuộc bầu cử dựa theo cảm tính hay cảm tình cá nhân chứ không dựa vào uy tín, tư cách và đạo đức.

Được biết ông Bùi Mạnh Hùng hiện không có một lý lịch minh bạch cho biết gốc gác ở đâu, học vấn tới đâu và quân ngũ xuất thân trường nào?

Sở dĩ tôi ra tái ứng cử Hội Trưởng vì nghĩ rằng nay đã về hưu có thì giờ rộng rãi, có thể đóng góp nhiều hơn cho Hội. Hơn thế nữa, vì thấy Ô. Bùi Mạnh Hùng đã dính líu đến nhiều vụ tai tiếng rùm beng có ảnh hưởng không tốt cho HCN/MD của chúng ta, nhưng có lẽ những vị bầu cho ông BM Hùng ít đọc email nên không biết những sự việc xảy ra như sau đây:

1/ Theo tin trên Mạng cho biết, ngày 21/11/2017, Ông Bùi Mạnh Hùng, CT Hội NV Cao Niên (VASA) Maryland , đã đăng tải rộng rãi Thư mời Dạ tiệc Lễ Tạ Ơn của Hội Doanh Nhân VC tổ chức. Ông BM Hùng có ý đồ chuyển tiếp Thư của VC mời CĐ nhưng ghi chú: “Của VC tổ chức” để ngụy trang phòng dư luận phản ứng. Bằng chứng CT Đinh Hùng Cường đã ra thông báo việc Ô. BM Hùng loan tin thư mời của Hội Doanh Nhân VC như là một quảng bá cho VC.

2/ Ô. BM Hùng đã bị Chủ Tịch CĐ bãi nhiệm PCT Nội Vụ vì đã phổ biến tin tức bất lợi, gây sự hiểu lầm trong dư luận, có nguy hại cho CĐVN/DMV qua sự việc của GS Kim Oanh.

3/ Tự chuyển Thư xin lỗi qua email nói là của Frank Huy Đỗ (khó kiểm chứng) về vụ chụp hình chung với VC Hùng Cửu Long mặc áo đỏ sao vàng trước cửa tiệm Nail ở MD.

4/ Tổ chức bầu cử CĐ 2016 không theo nguyên tắc, có tính cách thiên vị, thông đồng với các Hội đoàn bè phái, gây nhiều tranh cãi, khiến BS Nguyễn Sơ Đông kêu BMH từ chức.

5/ Ô. BM Hùng có thành tích gây chia rẽ, tị hiềm, nói xấu và làm nhiều điều sai trái khác, như chuyển tin sai sự thực, lợi dụng chức vụ để trả thù cá nhân, chụp mũ VC gây mất đoàn kết, đã bị nhiều đồng hương vùng HTĐ lên tiếng phê bình như Ông Paul Van, Nguyễn Kim Hùng, Bà Trần Tuyết Ngọc, Nguyễn Thị Tuyết Mai, Vũ Minh Châu và Cô Thu Thảo, v.v

Mục đích của tôi, nếu đắc cử lần này chỉ mong đem lại nhiều thay đổi tốt đẹp cho HCN/MD mà tôi đã có sẳn kế hoạch như:

1. Ưu tiên xóa bỏ tai tiếng không tốt cho Hội, làm cho Hội viên bị vạ lây.

2. Sẽ tạo cho Hội có quỹ tài chánh thật dồi giàu như tôi đã từng tổ chức gây quỹ 4 lần và sẽ đem về cho Hội khoản từ 5 đến 7 ngàn đô hầu có tài chánh để tổ chức nhiều sinh hoạt giải trí vui tươi, cũng như giúp đở các Hội viên lúc khó khăn như đau ốm, bệnh tật.

3. Sẽ xin Giấy Phép cho Hội ta có giấy tờ sinh hoạt hợp pháp như Hội của Bà Lâm Bảo.

4. Tạo mọi điều kiện đoàn kết để Hội chúng ta không còn chia rẽ và chỉ trích lẫn nhau, ngõ hầu các vị cao niên có nhiều dịp hợp mặt thân hữu để cùng nhau vui hưởng tuổi vàng.

Tuy nhiên, thưa quý Vị, thiện chí và mong muốn của tôi không đạt thành, nếu tôi tiếp tục ở lại cũng không giúp ích được gì trong khi Ô. Hội Trưởng gây nhiều tai tiếng vẫn tiếp tục đại diện cho Hội VASA. Thông thường, trong một nước văn minh có tinh thần trách nhiệm cao, người Hội trưởng lẽ ra phải biết tự giác xin lỗi và từ nhiệm, nhưng BMH vẫn tái tranh cử vì nghĩ nhiều Hội viên không biết sự thật. Đó là lý do có thể khiến một HCN khác đông hơn và tốt đẹp hơn sẽ được thành lâp trong tương lai.

Trong thời gian làm Hội Trưởng cũng như làm Cố vân, chắc có nhiều lúc tôi không tránh khỏi lỗi lầm thiếu sót và không thể làm hài lòng hết mọi người, mong tất cả quý vị hãy niệm tình bỏ qua. Riêng tôi sẽ lưu giữ mãi những kỷ niệm và tình cảm quý mến đối với HCN/MD và quý Vị.

Trước khi dứt lời, tôi xin chân thành gởi tới toàn thể quý thân hữu lời:

CẦU CHÚC SỨC KHỎE CÙNG NĂM MỚI AN KHANG & THỊNH VƯỢNG

Trân trọng kính chào quý vị.

Lý Hiền Tài

Posted in Thời Sự

Hoàng Lan Chi nhận định: thông cáo báo chí của VT-Định về vụ kiệ n (cái tên Việt Tân là của ai)- Jan 7, 2018

Hoàng Lan Chi

VỀ THÔNG CÁO BÁO CHÍ CỦA VT-ĐỊNH

( Vụ kiện sử dụng tên Việt Tân)

Việt Tân vừa ra thông cáo về việc tòa xử ông Nguyễn Thanh Tú thua trong vụ kiện “cái tên Việt Tân là của ai”.

Nhắc lại: vào August 2016, vô tình ô Nguyễn Thanh Tú (con trai cố ký giả Đạm Phong, người bị sát hại sau khi báo ông ở Texas đăng tải các bài viết đặt dấu hỏi về Tổ chức Hoàng Cơ Minh vào 1982), khám phá ra là tổ chức Việt Tân KHÔNG HỀ GHI DANH LÀ MỘT TỔ CHỨC CHÍNH TRỊ MÀ LÀ “UNINCORPORATED ORGANIZATION”.

Ông Tú bèn ghi danh một non-profit organization với tiểu bang California với tên Việt Tân. Sau đó, ông Tú ra thông báo cấm tổ chức Việt Tân-Định không được dùng tên VT.

Tuy vậy, kể từ khi thành lập, ông Tú và bà Michelle không hoạt động gì cả với tổ chức Việt Tân. Chúng ta ai cũng thừa biết, hành động này của ông Tú, không phải là mở một tổ chức non profit để hoạt động, mà là để VẠCH TRẦN SỰ LƯỜNG GẠT CỦA VT-ĐỊNH. Sự lường gạt đó là: một tổ chức chính trị mà “dấu diếm dân chúng, lường gạt chính quyền” bằng cách ghi danh là một tổ chức (unincorporated organization. Kiểu UNINCORPARATED này chỉ áp dụng cho những việc nhỏ trong thời gian ngắn hạn. Vd: 10 người trong một county cùng đứng chung trong một unincorporated orgarnization để vận động cải tiến một thư viện ở địa phương. Do đó, toàn thể 10 người đều chung trách nhiệm.

Ông Tú, đã, đang và sẽ tiếp tục con đường của ông: đòi công lý cho cha ông bị sát hại khi cha ông thực thi quyền tự do báo chí, vạch trần sự dối trá của Mặt trận HCM-Tổ Chức VT-Định để làm sạch cộng đồng. Mọi thông báo của ông Tú đều là kết quả của những việc sau đây: thức khuya, google tìm tài liệu; về VN phỏng vấn những kháng chiến quân của Mặt Trận HCM ( họ đã từng tham gia các trận Đông Tiến, bị vc bắt, bị tù, đã ra tù, đang ở VN). Mọi thông báo này, với các chứng cớ chi tiết, rõ ràng: là những tài liệu quý báu, giúp cho mọi người hiểu rõ VT-Định là ai, hoạt động trước kia và bây giờ ra sao.

Nay, VT-Định, thưa ra tòa về việc ông Tú “cướp” tên Việt Tân. Tòa xử VT-Định thắng. Điều này dễ hiểu vì: 1) Tổ chức VT của ông Tú, đã không hoạt động gì, kể từ khi thành lập ( tôi đã viết ở trên: chỉ có mục đích vạch ra cho đồng bào rõ sự gian trá của VT-Định). 2) VT-Định chứng tỏ với tòa: họ đã hoạt động từ khoảng 2004.

Sự việc trên không có gì ghê gớm. Nhưng VT-Định ra thông cáo, như thường lệ, rất lố bịch khi viết vầy (Trong 2 năm vừa qua, Nguyễn Thanh Tú luôn tìm cách xuyên tạc và phá hoại nhiều cơ quan truyền thông, tổ chức đấu tranh, thân hữu chính giới ngoại quốc có quá trình tranh đấu cho dân chủ Việt Nam, đặc biệt là nhắm vào Đảng Việt Tân) rồi tự huyễn hoặc vầy (Tuy nhiên, những phá hoại này đã không gây được tác dụng nào, )

KẾT LUẬN: việc ông Tú thua trong việc sử dụng cái tên Việt Tân không có gì ghê gớm.

Các sự thật VẪN NGUYÊN VẸN BAO GỒM:

1) Tổ chức VT-Định là tổ chức chính trị nhưng đã ghi danh là “unincorporated organization”.

2) Đảng Việt Tân là tiền thân của Mặt Trận HCM.

3) Mặt Trận HCM, về phương diên nào đó là tổ chức khủng bố. ( trích từ phim Terror in Little Sài Gòn : Ông Nguyễn Xuân Nghiã, cựu thành viên MT, tiết lộ ông từng tham gia một cuộc họp của MT, bàn về âm mưu ám sát một nhà báo. Ông ta đã cố ngăn Mặt Trận thực hiện âm mưu này. Giờ đây, ông Nghĩa cảm thấy hối hận. “Đó là một chương đen tối nhất trong cuộc đời tôi”, ông Nghĩa nói.)

4) Tổ chức VT-Định hiện nay, với những đồng tiền (tiền đẻ ra tiền. Tiền thu góp từ đồng bào yêu nước, đã được dùng để kinh doanh địa ốc, hệ thống phở Hòa..) đã và đang “lũng đoạn” cộng đồng.

Các thông báo của ô Tú đã chỉ ra các vòi bạch tuộc: SBTN –Trúc Hồ, RFA-Nguyễn văn Khanh, Voice- Trịnh Hội. Các thông báo cũng chỉ ra: Vietnam Human Rights PAC của Đỗ Phủ, Nguyễn Anh Tuấn và Trúc Hồ đã quyên góp để yểm trợ các nhà đấu tranh dân chủ nhưng thực tế là chuyển tiền tài trợ cho đảng viên Việt Tân ở Việt Nam.

Chúng tôi mong rằng đồng bào nên thường xuyên vào damphong.com để xem các tin tức hầu không bị lường gạt.

Hoàng Lan Chi

1/2018

PHỤ LỤC

THÔNG CÁO BÁO CHÍ CỦA VT-ĐỊNH

Về việc Nguyễn Thanh Tú và Michelle Dương giải tán công ty “Viet Tan Corp” và không xuất hiện ở tòa

Nguyễn Thanh Tú và Michelle Dương là 2 bị can trong vụ Đảng Việt Tân kiện về tội tiếm danh, cũng như luật sư đại diện cho họ đã không xuất hiện trong phiên tòa ngày 4 tháng Giêng, 2018. Chánh án Haywood S. Gilliam, Jr. đã gia hạn thêm 2 tuần trong vòng tháng Giêng, 2018 để cho các bị cáo có cơ hội đáp ứng những yêu cầu từ tòa, trước khi tiếp tục thủ tục cuối cùng cho phiên xử sau đó.

Hai tuần trước khi diễn ra phiên tòa vào ngày 4 tháng Giêng, 2018, Michelle Dương đã nộp đơn với tiểu bang California xin giải tán tổ chức mang tên “Viet Tan – Vietnam Reform Party Corp”, danh xưng đã bị Đảng Việt Tân kiện là tiếm danh, gây ngộ nhận cho công chúng. Trong một văn kiện đệ nạp trước đó với tòa, Nguyễn Thanh Tú cũng xác nhận là đã không còn là người quản trị tổ chức bị buộc tội tiếm danh này, từ tháng 3 năm 2017.

Trong 2 năm vừa qua, Nguyễn Thanh Tú luôn tìm cách xuyên tạc và phá hoại nhiều cơ quan truyền thông, tổ chức đấu tranh, thân hữu chính giới ngoại quốc có quá trình tranh đấu cho dân chủ Việt Nam, đặc biệt là nhắm vào Đảng Việt Tân. Tuy nhiên, những phá hoại này đã không gây được tác dụng nào, và những tuyên bố của Nguyễn Thanh Tú như “ghi danh hợp lệ” hay về “thẩm quyền pháp lý” đối với “Viet Tan Corp”, đã minh chứng cho một sự huênh hoang hoàn toàn thiếu căn bản pháp lý.

Là một tổ chức hợp pháp tại Hoa Kỳ và nhiều quốc gia trong hàng chục năm qua, mục tiêu của Đảng Việt Tân là tranh đấu cho tự do dân chủ và canh tân Việt Nam. Mục tiêu và phương thức đấu tranh bất bạo động của Đảng Việt Tân đã đạt được sự ủng hộ rộng rãi từ người Việt trong và ngoài nước, cũng như từ chính giới, truyền thông và các định chế phi chính phủ quốc tế.

Ngày 5 tháng 1 năm 2018
Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đảng

Mọi chi tiết xin liên lạc:

Hoàng Tứ Duy: +1 202-596-7951

Posted in Thời Sự

LS Trần Kiều Ngọc “ké” buổi nói chuyện của LM Ngu yễn Duy Tân-Jan 6,2018

VỀ CÂU TRẢ LỜI CỦA LS TRẦN KIỀU NGỌC NGÀY 6/1/2018

LGT: LM Nguyễn Duy Tân cho biết ông được Giám Mục cho du lịch 1 tháng sau vụ Thọ Hòa. Vì đi Úc khó ( Cá nhân tôi không hiểu? Úc hoàn toàn không khó khi cấp visa như Mỹ, nhất là với linh mục) nên ông phải nhờ LS TKN. Bà TKN đã “cám dỗ” ( lời nói đùa của LM) ông nênkết hợp bằng cách nói chuyện với cộng đồng. Lợi dụng tên tuổi của LM Tân hay được ai đó sắp xếp (LM Tân-TKN) thì chúng tôi không biết nhưng bà TKN trả lời câu nói đã gây chia rẽ trong cộng đồng trong buổi nói chuyện của LM Tân (không chống cộng, chỉ chông ác). Dưới đây là nhận xét của cá nhân tôi. Người nào nghĩ khác: tùy ý.

**********

Mọi người ở Facebook tag cho tôi xem các youtube về buổi nói chuyện của LM Nguyễn Duy Tân ngày 6/1/2018 tại Brisbane. Trong phần 4, giải đáp, có LS Trần Kiều Ngọc. Chúng tôi nhận định nhanh về câu giải đáp của LS TKN.

Xem tại link: https://youtu.be/awkak1oc08A

Câu trả lời (vì sao không chống cộng, chỉ chống ác) của TKN không có gì mới, chỉ lặp lại những gì LS đã viết ở bài “Hãy Để Tuổi Trẻ Lên Tiếng’ vào Sep 24,2016 ( coi tại đây: https://wp.me/p3ykCM-1aM)

ĐẠI KHÁI Ý CỦA LS TKN:

1) Căn cứ vào hiện tượng của cá nhân TKN là (nhiều năm xưa có nhiều người cùng biểu tình và nay thì chỉ còn TKN) và LS kết luận: Giới trẻ không chống cộng. Phải gióng lên tiếng nói cho họ có ý thức.

2) Phải dùng “thuật ngữ” vậy để lôi kéo giới trẻ trong và ngoài nước.

3) Trong nước không thể hô hào chống cộng được vì sẽ không tiếp cận được giới trẻ.

NHẬN XÉT CỦA HOÀNG LAN CHI:

1) LS TKN mâu thuẫn vì bà lên net và cả đi nhiều nơi, bà đều choàng khăn vàng, hô hào nhân quyền nghĩa là vc và cả giới trẻ trong nước “nhẵn mặt bà” . Vậy làm sao bà về VN và “tung tăng đi tiếp cận” để rủ các em trẻ chống ác với bà được? Một là bà bị cấm về VN, hai là bà bị công an thẩm vấn theo dõi nếu chúng cho bà nhập cảnh. Còn nếu vc để bà về VN tự do, để bà tự do đi khắp nước kêu gọi giới trẻ chống ác thì chúng tôi nghĩ một là vc điên, hai là vc “công ty” với bà.

2) Bà TKN mâu thuẫn vì tên gọi phong trào của bà là GIỚI TRẺ ĐẤU TRANH VÌ NHÂN QUYỀN, chớ không phải GIỚI TRẺ ĐẤU TRANH CHỐNG ÁC. Mà nói đến Nhân Quyền là nói đến chống cộng vì CS LÀ “THẰNG ĐẦU SỎ” đang nắm giữ cái nhân quyền của toàn dân VN.

3) Lẽ ra LS TKN không nên lạm dụng, lợi dụng khăn vàng, lợi dụng các vị tên tuổi chống cộng, mà nên mở một tổ chức từ thiện và làm từ thiện (như bà đã từng về VN làm từ thiện trước kia). Rồi trong khi làm từ thiện ở VN thì bà và nhóm bà thủ thỉ cho người dân trong nước (phải là vùng sâu, vùng xa ít học; chứ dân thành thị họ quá rõ vì họ có lên net) nghe sự sung sướng ra sao khi được là người dân của một quốc gia tự do dân chủ. Còn ở hải ngoại thì phải nhờ chồng bà hay em gái bà mở tổ chức khác, vd “Tuổi Trẻ Với Xã Hội” rồi rủ rê người trẻ hải ngoại làm công tác từ thiện tại hải ngoại trước đã. Sau đó, từ từ hay rỉ tai cho họ là phải yêu quê hương gốc.

NHƯNG nếu bà làm vậy thì có vẻ không được vì chủ đích của bà không như thế, phải không? Sau nữa, BPSOS đang làm các hành động (nôm na là xóa mù tin tức, nâng cao kiến thức về nhân quyền) cho người dân trong nước rồi thưa LS TKN!

BPSOS làm từ lâu và có kế hoạch, có bài bản với những con người THẬT TÂM YÊU NƯỚC LÀ NHÓM TINH THẦN HÀO KIỆT.

Nhóm TT Hào Kiệt và BPSOS không ồn ào như bà, không quàng khăn vàng rồi tuyên bố như bà (đấy nhé, tôi chống cộng vì đi đâu cũng quàng khăn), không lợi dụng nhan sắc để òn ỷ các cụ già như bà ( vd cụ Võ Đại Tôn).

Ngoài ra một người tham dự nói rằng cs bây giờ không còn là cs mà là tư bản đỏ, mai mốt ví dụ nó đổi tên là “Lao động” thì làm sao dùng chữ chống cộng được ..

THÌ CHÚNG TÔI ĐÃ trả lời về câu (khá ngốc này của nhiều người thuộc nhóm LS TKN) từ lâu lắm rồi. Chắc cụ này không hay lên net nên cụ có vẻ lạc hậu quá. CS là tên gọi chính thức của cái đảng đang cai trị VN. Nó có đổi tên “Lao động” thì CỐT LÕI NÓ VẪN LÀ CS VÌ NÓ VẪN ÁP DỤNG CHỦ NGHĨA CS. Nó có biến chất là tư bản đỏ thì gốc nó vẫn là chủ nghĩa cs. Chúng ta đấu tranh để CHỦ NGHĨA CS không còn ở VN, cụ rõ chưa? Cụ không phân biệt được đâu là chủ nghĩa, đâu là cái tên gọi hay sao? Vd XYZ mở tiệm phở Hòa. Sau 2 năm, “close” để trốn thuế, mở tiệm khác lấy tên Việt Tân. Mọi người thừa biết: phở Việt Tân hay phở Hòa cũng chỉ là MỘT. Cụ hiểu chưa ạ? Chán các cụ già lạc hậu quá!

Hoàng Lan Chi

1/2018

Posted in Thời Sự

Nguyễn T Thái Hòa- Nhân chứng vụ Mậu Thân 68- Jan 6, 2018

Bà Nguyễn Thị Thái Hòa là nhân chứng sống của cuộc tàn sát dân lành một cách dã man chưa từng có trong lịch sử VN của CSBV. Bà chính mắt chứng kiến ông nội và 3 người anh ruột bị tên đao phủ Hoàng Phủ Ngọc Phan sát hại. Thế nhưng cho tới nay 7.600 người thường dân Huế bị thảm sát vẫn chưa có ai chịu trách nhiệm và nhà cầm quyền vẫn hằng năm mở tiệc ăn mừng chiến thắng xuân Mậu Thân. Mở tiệc mừng trên tang thương và đau khổ của người dân Huế nói riêng và người Việt nói chung.

NHÂN CHỨNG, NẠN NHÂN TỘI ÁC CỘNG SẢN TẾT MẬU THÂN 1968

Chuyện kể của một người con gái, gia đình cô bị việt cộng giết gần hết.

Tôi xin tường thuật lại chi tiết những cái chết đau thương của ông nội tôi, ba người anh, cùng một người bạn của họ, như là một nhân chứng còn sống sót sau tết Mậu Thân như là tiếng kêu oan cho gia đình tôi, cho linh hồn của những người thân trong gia đình, gia tộc tôi cách riêng, và cho những người dân Huế nói chung, thay cho tất cả những ai bị sát hại trong tết Mậu Thân 1968 bây giờ còn kẹt lại VN không có cơ hội để nói lên những oan khiên mà họ đã gánh chịu bởi Đảng Cộng Sản, và bè lũ tay sai khát máu giết hại dân lành vô tội như anh em Hoàng Phủ Ngọc Phan và Nguyễn Thị Đoan Trinh v.v…
ngoc phan.

Năm 1968, tôi đang là sinh viên năm thứ nhất trường Cán Sự Điều Dưỡng Huế. Ngoài những giờ học lý thuyết chung tại trường, bọn sinh viên chúng tôi được chia thành nhiều toán. Mỗi toán từ 8- đến 10 người, luân phiên thực tập ở các trại bệnh trong BV Trung Ương Huế.

Có những trại bệnh sinh viên thực tập theo giờ hành chánh. Có một vài nơi, như phòng cấp cứu, phòng bệnh nội thương … thì giờ thực tập được chia làm ba ca, sáng, chiều và đêm … Ca sáng từ 7giờ đến 2 giờ chiều, ca chiều từ 2 giờ đến 9 giờ tối, và ca đêm từ 9 giờ tối cho đến 7giờ sáng hôm sau.

Mỗi một nơi chúng tôi được thực tập từ 2 đến 3 tuần lễ.

Hai tuần trước tết, toán của tôi được chia phiên thực tập ở phòng cấp cứu. Ngày mồng hai , tôi và hai anh bạn vào ca đêm.

Tết năm nay ba tôi bận đi hành quân xa không về kịp ăn tết.

Thường thì mấy anh em tôi năm nào cũng vậy, đều phải về nhà ông bà nội từ trước ngày 30 tết, ở luôn cho hết ngày mồng một, rồi sau đó mới được tự do đi chơi, thăm viếng bạn bè…

Sau bữa cơm tối mồng một tết, khoảng 8 giờ 30, anh Hai lấy xe Honda của anh đưa tôi tới BV, và nói sáng mai anh sẽ đến đón.

Tối mồng một tết phòng cấp cứu hơi vắng, chúng tôi, mấy anh sinh viên y khoa và hai người nhân viên phòng cấp cứu nói đùa với nhau rằng hôm nay tụi mình… hên! Chúng tôi mang một ít mứt bánh ra vừa ăn vừa nói chuyện, vừa thay nhau thăm chừng những bệnh nhân mới nhập viện từ đêm qua chưa được chuyển trại.

Nhưng qua nữa đêm thì bắt đầu nghe có tiếng súng. Tiếng súng lớn, nhỏ, từ xa rồi mỗi lúc một gần. Chúng tôi thốt giựt mình, băn khoăn nhìn nhau, hoang mang lo sợ. Bầu không khí bắt đầu căng thẳng, mấy anh sinh viên y khoa thì nghe ngóng bàn tán, thắc mắc không biết tiếng súng từ đâu vọng lại…

Lúc đầu chúng tôi tưởng là thành phố Huế và BV bị pháo kích, nhưng không ngờ, chừng 3, 4 giờ sáng, bất thần không biết từ ngõ ngách nào có chừng mười mấy người tràn vào phòng cấp cứu, họ xưng chúng tôi là quân giải phóng. Đa số mặc áo quần đen, súng mang vai, bị rết ngang hông. Họ bắt tất cả chúng tôi băng bó cho một số người bị thương, đồng thời hò hét chia nhau lục soát, vơ vét, và lấy đi một số thuốc men, bông băng, dụng cụ y khoa v.v… Họ lấy sạch không chừa lại một món nào, kể cả những bánh mứt chúng tôi để trong phòng trực.

Trong lúc bọn họ đang tranh nhau lục lọi, thì ầm một cái, một tiếng nổ rớt rất gần, đâu đó trong BV, rồi tiếng thứ hai, thứ ba…rớt ngay con đường phía trước cổng chính BV, kề phòng cấp cứu… Điện trong phòng cấp cứu vụt tắt. Thừa lúc bọn chúng nhốn nháo kéo nhau đi, chúng tôi mạnh ai nấy tìm đường chạy thoát thân.

Ra khỏi phòng cấp cứu tôi cắm đầu chạy, tôi không định hướng được là mình đang chạy đi đâu. Súng nổ tư bề, cứ nằm xuống trốn đạn, rồi đứng lên chạy, cứ thế mà chạy. Chạy bất kể tả hữu. Cho tới khi tôi đâm sầm vào một người , định thần ngó lại mới biết đó là cha Trung, tuyên úy của BV. Cha từ phía một trại bệnh nào đó tình cờ chạy về phía tôi. Nét mặt cha cũng thất thần, đầy vẻ lo âu, nhận ra tôi, cha hỏi “con ở mô chạy lại đây?” Tôi nói “từ phòng cấp cứu”. Vừa nói vừa theo cha, chạy về phía nhà nguyện của BV và cũng là chỗ ở thường ngày của cha. Đến đó thì đã có hai bà sơ dòng áo trắng và vài người nữa không biết từ trại bệnh nào cũng chạy lại đây. Tôi nhận ra trong số đó có sơ giám thị suốt trong sáu năm tôi nội trú tại trường trung học Jeane d’ Arc.

Cha Trung quen biết ông nội và ba mạ tôi, thỉnh thoảng ngài có ghé đến thăm ông nội nhà ở đường Hàm Nghi, nên ngài biết tôi. Không biết chạy đi đâu nữa tôi ở lại đó với cha hai bà sơ, và mấy người nữa.

Bốn năm ngày liền chúng tôi chui rúc trong nhà nguyện, không dám chạy ra ngoài và cũng không liên lạc được với một ai từ những trại bệnh khác. Súng nổ tư bề nên ai ở đâu thì cứ ở đó.

Sau khi đám người xưng là “quân giải phóng” ở Cấp Cứu kéo nhau đi chúng tôi không gặp, không thấy bọn VC nào nữa, hay chúng đang lẫn trốn trong những trại bệnh khác thì tôi không biết.

Tới ngày thứ năm, ruột gan như lửa đốt, không biết ông bà nội, mạ và mấy anh em tôi trên đường Hàm Nghi ra sao. Tôi nói với cha Trung, cha ơi con muốn muốn về nhà. Cha bảo, không được, súng đạn tư bề, nguy hiểm lắm, cứ ở đây với cha và mấy sơ đi đã, khi mô có lính mình xuất hiện thì mới đi được.Tôi hỏi, khi mô thì lính mình mới tới, cha nói không sớm thì muộn họ cũng sẽ phản công thôi, cha nói như để trấn an tôi và mọi người thôi chứ trên mặt cha thì vẫn đầy vẻ lo âu…

Không biết nghe tin từ đâu mà một người trong nhóm nói người ta chạy vô ở trong nhà thờ Phủ Cam đông lắm. Tôi nghe càng nóng lòng muốn chạy về nhà. Muốn đi phần vì sốt ruột muốn gặp mạ với mấy anh em tôi, phần vì đói. Đã mấy ngày không có gì ăn ngoài mấy ổ bánh mì cứng còng của Caritas còn sót lại ở nhà nguyện chúng tôi chia nhau gặm…cầm hơi!

Tôi quyết định chạy về tìm gia đình. Tôi liều. Trên người tôi chỉ có bộ đồ đồng phục dính đầy máu , tôi chạy ra phía sau cổng BV, tìm đường về nhà. Vừa chạy vừa lo, ngó tới, ngó lui không một bóng người, nhưng tiếng súng thì nghe rất gần. Không biết mấy lần vấp, tôi té xuống. Té rồi lồm cồm bò dậy, vài bước lại vấp té. Tôi lạnh run, hai hàm răng đánh bò cạp, nhìn cảnh tượng xác người nằm đây đó, máu me đóng vũng, không biết họ bị thương đâu đó ở bên ngoài chạy vào gục chết ở đây. Quá sợ hãi, tôi định chạy trở lại nhà nguyện thì bất thần thấy anh Văn hớt ha hớt hải từ cổng sau BV chạy vô.

Văn là bạn của anh Hải, anh kế tôi, hai người cùng học ở Văn Khoa. Nhà Văn ở miệt trên, gần dòng Thiên An. Mặt mày Văn xanh xao, hai mắt thất thần, trủm lơ, gặp tôi Văn lắp bắp, nói không ra hơi. Ti ơi thằng Hải bị bắn chết rồi. Hắn bị bắn ở bên Văn Khoa. Toàn thân run rẩy, tôi khuỵu xuống. Văn đỡ tôi đứng lên. Lại có tiếng nổ rất gấn. Văn hoảng hốt kéo tôi chạy lại ngồi xuống bên trong bức tường sát cánh cổng sau BV. Hai đứa tôi run rẩy ngồi sát vào nhau. Lát sau, tiếng được tiếng mất, anh lắp bắp kể. Văn nói mấy đêm rồi Văn với mấy người anh của tôi trốn đạn trong nhà thờ Chánh Tòa (nhà thờ Phủ Cam), nhưng rồi đêm qua có mấy sinh viên của mình dắt một toán VC vô nhà thờ đọc một lô danh sách, họ lùa người đi đông lắm, không biết họ đưa đi đâu. Văn kể một hơi mấy tên “sinh viên của mình” nhưng bây giờ tôi không còn nhớ nổi.

Khi đám người bị lùa đi, thân nhân của họ khóc la thảm thiết.

Sau đó Văn, anh Hải cùng mấy người bạn rủ nhau trốn ra khỏi nhà thờ và mạnh ai nấy tìm đường trốn.

Ra khỏi nhà thờ, không biết trốn chui, trốn nhủi, chạy quanh, chạy co, làm sao mà Văn với anh Hải lại tới được trường y khoa. Anh Lộc, anh Kính đi lạc hướng nào không biết. Hai anh hè nhau chui vô phòng thí nghiêm trốn thì thấy có vài người đã bị bắn chết từ bao giờ mà những vũng máu đọng dưới họ còn tươi lắm. Văn, anh Hải hoảng hồn chạy trở ra. Chưa ra khỏi cửa thì gặp Hoàng Phủ Ngọc Phan (HPNP) và Nguyễn thị Đoan Trinh (NTĐT) cùng mấy sinh viên khác nữa Văn không biết tên, chỉ biết họ đồng bọn với HPNP. Văn biết mặt Phan là vì Văn có người anh học y khoa cùng lớp với Phan.

Gặp Văn, Phan nạt nộ, tụi mi chạy trốn đi mô? Khôn hồn thì chạy qua bên Văn Khoa tập trung ở đó để đi tải thương! Hải và Văn biết không thể nào thoát khỏi sự kiểm soát của bọn HPNP nên vội vàng chạy bộ xuống Văn Khoa, hy vọng bị bắt đi tải thương chứ không bị giết.

Bọn Trinh, Phan chạy xe Honda nên họ tới trước, và cũng đã bắn trước một số người khác rồi. Hải, Văn không biết nên lúc thúc chạy đến. Anh Hải chạy vô trước, nghĩ là sẽ gặp được một số bạn bè khác, cùng đi tải thương với nhau như lời HPNP nói.

Vừa vô tới giảng đường thì anh Hải bị HPNP bắn gục ngay. Văn mắc đi cầu, tìm chỗ phóng uế nên chạy vô sau anh Hải. Mới tới cửa thì nghe tiến súng, tiếng hét của anh Hải, Văn quay đầu bỏ chạy. Chưa kịp rượt theo Văn thì bỗng ầm, một tiếng nổ đâu đó, trong sân trường đại học, khiến HPNP và đồng bọn hoảng hốt leo lên xe Honda tháo chạy. Văn thoát chết, chạy như điên, như khùng, chạy vô BV, và tình cờ gặp tôi trong đó.

Nghe anh Hải bị bắn trong sân đại học Văn khoa, tôi bỏ ý định về nhà, tôi muốn chạy qua Văn khoa tìm anh tôi, hy vọng anh chưa chết, tôi nghĩ sẽ tìm cách đưa anh vô Bv cấp cứu. Tôi khóc nói với Văn, em tới chỗ anh Hải. Văn can, Ti đừng đi, tụi nó có thể trở lại. Tôi mặc kệ Văn ngồi đó, vừa khóc vừa chạy. Một lát nghe tiếng chân Văn sau lưng, miệng thì nói, Ti ơi, vô BV trốn đi, Hải nó chết thiệt rồi, mà chân vẫn bước theo tôi. Tôi như người mất hồn, vừa đi, vừa chạy, vừa khóc. Trời ơi, thật là khủng khiếp, chỉ một đoạn đường từ cổng sau BV tới sân trường VK mà không biết bao nhiêu là xác người, áo quần vung vãi khắp nơi.

Chúng tôi chạy mới tới trường trung học Jeane d’Arc, thì gặp bọn HPNP lấp ló trước cổng trường với một nhóm bộ đội Bắc Việt. Người nào mặt mày cũng đằng đằng sát khí. Gặp lại Phan, Văn run rẩy, Phan chưa kịp nói thì Văn đã lắp bắp phân trần, em qua BV kiếm con Ti chớ em không có trốn mô, và xin xỏ, anh cho em với con Ti đem xác thằng Hải về nhà rồi em trở lại đi… tải thương !

Phan không trả lời Văn, hắn nhìn tôi ác độc, mi về nhà kêu thằng Lộc, thằng Kính xuống đây mà đem thằng Hải về. Tôi líu lưỡi, em không biết hai anh em ở mô mà kêu. Trước đây tôi không hề biết mặt HPNP, mà cũng chưa hề nghe nói tới tên người này vì trước năm 68 tôi còn là học sinh trung học. Có thể các người anh của tôi thì biết, vì họ là những lớp sinh viên đàn anh, đã từng qua những khó khăn đối đầu với đám sinh viên theo phe “tranh dấu, lên đường xuống đường” của những năm trước.

HPNP to nhỏ gì với những người đồng bọn rồi quay lại ra lệnh cho tôi với anh Văn đem xác anh Hải về nhà. Chưa biết nghĩ cách nào để đem xác anh Hải về thì Văn thấy một chiếc xích lô của ai bị bể bánh xe sau, nằm chơ vơ cạnh vách tường trường Jeane d’Arc.

Văn gọi tôi theo anh. Chúng tôi đẩy chiếc xích lô sứt cọng gẫy càng về phía Văn khoa. Có chừng 10 xác người trong đó. Tôi không dám nhìn lâu. Chúng tôi hè hụi khiêng Hải bỏ lên xích lô. Xác anh đã cứng. Đùm ruột lòi ra ngoài trông rất khủng khiếp. Hai mắt vẫn còn mở trừng. Miệng vẫn còn há ra.

HPNP vừa đánh anh Văn bằng báng súng vừa chửi. Chuyến ni mi trốn nữa, mi gặp lại tau là mi chết! Văn run rẩy lắp bắp, dạ lạy anh, em không dám nữa mô. Rồi chúng tôi hè hụi đẩy chiếc xích lô mang xác người anh xấu số của tôi nhắm hướng cầu Kho Rèn đi lên. Nhà tôi ở trên đường Hàm Nghi. Qua khỏi cầu một chút. Suốt quãng đường từ đó về đến nhà, có rất nhiều đám lính bộ đội Bắc Việt đứng tụm năm, tụm ba. Chúng tôi không bị bắt giữ lại vì có HPNP chạy đi trước ra dấu cho họ để cho chúng tôi đi.

Khúc đường ngang trường Thiên Hựu cũng có rất nhiều xác người nằm rãi rác. Nhiều vũng máu cũng như xác người bị ruồi bu đen. Đã mấy ngày không có gì trong bụng, tôi vừa đi vừa ói khan. Văn cũng vậy. Chúng tôi ráng sức đẩy chiếc xích lô, trong lúc HPNP cùng hai người đàn bà nữa cứ chạy xe đảo tới, đảo lui hối chúng tôi mau lên. Tôi nghe chúng nó hỏi nhau, bên Lý Thường Kiệt, Nguyễn Huệ còn ai nữa không? Có mấy chiếc xe Honda chở gạo, bánh tét, đã tịch thu của nhà ai đó chạy thẳng vô trường Thiên Hựu.

Lúc đó bỗng dưng có mấy chiếc trực thăng xuất hiện trên trời nhả đạn xuống, Văn nói như reo bên tai tôi, Ti ơi, máy bay của mình. Mừng chưa kịp no, thì trời ơi, từ những cửa sổ trên lầu của trường Thiên Hựu những họng súng lớn nhỏ nhả đạn, nhắm hai chiếc trực thăng mà bắn, lúc đó chúng tôi mới biết là VC đang ở trong trường Thiên Hựu quá nhiều. Hoảng hồn tôi, Văn chạy lại ngồi sụp xuống bên tường rào của trường tránh đạn. Phan và đồng bọn biến đâu mất. Tụi nó như ma, khi ẩn, khi hiện. Nhưng chỉ được một lát, hai chiếc trực thang bay đâu mất. Chúng tôi thất vọng, khi thấy Phan với đồng bọn xuất hiện hối chúng tôi đi.

Lên tới cầu Kho Rèn, thấy một đám người, đàn ông, đàn bà, con nít bị bắt trói chung với nhau ngồi trên đầu cầu. Họ ngồi gục đầu xuống hai đầu gối. Tiếng con nít khóc, tiếng mấy bà mẹ dỗ con, nín đi con ơi. Đi ngang qua họ mà chúng tôi không dám nhìn. Có tiếng người trong đám gọi tôi Ti ơi, quay lại tôi nhận ra chị giúp việc của mẹ tôi và vợ của một chú cùng đơn vị với ba tôi ở tiểu đoàn 12 Pháo Binh Phú Bài. Tôi đoán họ là những người từ trên Phủ Cam, chung quanh cầu Kho Rèn, Hàm Nghi và những con đường chung quanh đó chạy xuống tìm đường trốn lên Phú Lương thì bị bắt giữ.

Tôi định dừng lại hỏi thăm thì HPNP trờ xe tới nạt nộ “đi, mau ngó chi!”

Trên đoạn đường từ Văn Khoa ngang qua trường Thiên Hựu, cầu Kho Rèn, lên tới nhà nội chúng tôi thấy nhiều người bị trói dính chùm vào với nhau đi trước mấy người mặc đồ đen đi dép râu, mang súng.

Súng nổ tư bề mà sao không thấy bóng dáng lính mình ở đâu cả. Chỉ thấy lính bộ đội Bắc Việt khắp nơi.

Trên đường Hàm Nghi, Nguyễn thị Đoan Trinh chạy ngang nhà nào mà y thị gật đầu là y như rằng trong nhà đó có người bị bắt đem ra, người thì bị bắn tại trước nhà, người thì bị dắt đi, mấy ông bà cụ trong nhà chạy theo nằm lăn ra đường khóc la thảm thiết…Bọn lính Bắc thì cứ chửi thề luôn miệng, đéo mẹ câm mồm, ông bắn bỏ mẹ bây giờ…

Hai chúng tôi cứ nghiến răng, cúi mặt, lầm lủi đẩy chiếc xích lô mang xác Hải đi tới.

Khi gần tới nhà tôi ở số 24 đường Hàm Nghi thì HPNP và NTĐT rà xe lại gần bảo tôi, không được đẩy vô nhà mi. Đẩy lên trên tê!

Đẩy lên trên tê, tôi hiểu đây là đẩy lên nhà ông bà nội tôi. Cũng trên đường Hàm Nghi nhưng nhà nội tôi ở trên dốc, hướng đi lên Phủ Cam. Nhà ba mạ tôi thì ở gần cầu Kho Rèn.

Tôi cũng không hề biết mặt Nguyễn thị Đoan Trinh trước đó. Trong hoàn cảnh này tôi mới biết mặt y thị là nhờ anh Văn nói. Tội nghiệp anh Văn, cứ tưởng khi HPNP biểu cùng tôi đẩy xác anh Hải về là được tha chết. Anh Văn và tôi cũng không ngờ rằng đoạn đường từ Văn Khoa lên tới nhà nội trên đường Hàm Nghi là đoạn đường sau cùng chúng tôi đi chung với nhau trong cuộc đời này

Lên tới nhà nội, chúng tôi đẩy Hải vô bên trong hàng rào chè tàu, bỏ Hải ngoài sân tôi với Văn chạy vào nhà, nhà vắng ngắt, đi từ trước ra sau bếp gọi ông ơi, mệ ơi. Nghe tiếng ông nội yếu ớt từ trong buồng vọng ra, ai đó, đứa mô đó? Con đây, ông nội. Nghe tiếng tôi, ông tôi hấp tấp chạy ra, bước chân xiêu xiêu, ông tôi chạy lại ôm tôi, ông khóc, ông nói, lạy Chúa lạy Mẹ cháu tui con sống. Tôi không khóc được, tôi run rẩy trong tay ông nội. Ông tưởng tôi sợ nên an ủi, con còn sống mà về được đây là phúc lắm rồi, ở đây với ông nội, không can chi mô! Nghe nói mạ mi đưa ba thằng em mi chạy lên Phú Lương rồi, không biết đi tới mô rồi, có thoát được không ? Lạy Chúa, lạy Mẹ phù hộ.

Tôi không nói vì quá mệt, kéo tay ông nội ra ngoài, thấy Văn ngồi bệt dưới nền nhà, ông hỏi, đứa mô giống thằng Văn rứa bây? Văn òa khóc, tôi khóc theo, kéo ông nội ra sân. Nhìn thấy xác Hải ông nội tôi khuỵu xuống, miệng thì kêu trời ơi, trời ơi, răng mà ra nông nỗi ni…

Chúng tôi đem Hải vào nhà, đặt anh trên divan. Ông nội lấy mền đắp lên xác Hải.

Hai người anh tôi đang trốn trên trần nhà đòi xuống nhìn mặt Hải. Ông nội không cho. Anh Lộc giở nắp trần nhà sát góc tường, thò đầu xuống vừa khóc vừa nói, Ti, đẩy cái ghế đẩu qua cho anh. Tôi nghe lời ra đằng sau bếp lấy cái ghế đẩu mang lên để ngay góc phòng cho anh Lộc nhẩy xuống. Ông nội ngó lên, quơ quơ hai tay, giọng ông lạc đi, đừng xuống, ông nội lạy con, đừng xuống, ở trên đó đi mà… Anh Kính đang ở trên đó, cũng đang khóc. Lộc chưa kịp nhẩy xuống thì nghe tiếng nói, tiếng chân người ngoài sân. Anh vội vàng đóng miếng ván lại thì bọn HPNP cũng vừa vào đến.

Thấy Phan bước vô, mặt Văn biến sắc, anh lắp bắp nói với ông nội, anh Phan cho tụi con đem xác về đó ông ơi. Ông nội đứng im không nói. Hai mắt cú vọ của nó ngó ông nội hỏi, thằng Lộc, thằng Kính ở mô? Ông nội nói tui không biết. Phan gằn giọng, ông thiệt không biết tụi hắn ở mô? Tụi hắn năm mô cũng về ăn tết ở đây mà ông không biết răng được? Ông nội nói, ba ngày tư ngày tết, ăn xong thì tụi hắn đi chơi, đi thăm bà con họ hàng chứ chẳng lẽ ở nhà hoài răng? Chừ thì tui biêt tụi hắn ở nhà mô mà chỉ!

Mắt Phan ngó láo liên khắp nơi, chợt thấy cái ghế đẩu ngay góc phòng, nó cười khan một tiếng.

Tôi đứng núp sau lưng ông nội, HPNP hung hăng bước tới, xô ông nội qua một bên, nó nắm lấy tóc tôi kéo tôi ra về phía hắn. Ngó lên trần nhà la lớn, Lộc, Kính, Hiệp, tụi mày không xuống tau bắn con Ti!

Nó vừa nói, vừa xoáy mái tóc dài của tôi trong tay, nó đẩy tới, đẩy lui. Tôi đau điếng, tôi sợ, tôi run lẩy bẩy, nước mắt ứa ra nhưng không dám la thành tiếng. Ông nội tôi chấp tay lạy nó như tế sao, tui lạy anh tha cháu tui, con gái con lứa, hắn biết chi mô.

Thằng Phan càng la lớn, tau biết tụi mi trên đó, có xuống không thì nói, tau bắn con Ti.

Phan xô tôi té xuống, lấy chân đạp lên lưng. Chĩa mũi súng lên đầu tôi hô một, hai,ba… Lập tức anh Lộc mở nắp trần nhà thò đầu xuống la to, đừng, đừng bắn em tau, tau xuống, để tau xuống… Ông nội tôi chạy lại giữ cái ghế cho anh bước xuống, hai chân ông run, ông té sấp, đang lúc Anh Lộc tìm cách tuột xuống, thò hai chân xuống trước, hai tay còn vịn trần nhà, khi đôi chân vừa chạm chiếc ghế đẩu thì HPNP đã nổ súng, đạn trúng ngay chính giữa cổ, máu phọt ra, Lộc lăn xuống sàn nhà toàn thân anh dẫy dụa mấy cái rồi nằm im.

Mặc ông nội tôi la hét thất thanh, Phan chĩa súng bắn lên trần nhà, nghe tiếng anh Kính lăn tới đâu, nó bắn tới đó, bắn nát trần nhà, hết đạn nó dành lấy cây súng của một thằng khác bắn tiếp, cho tới khi anh Kính tôi rớt xuống theo mấy miếng ván.

Anh Văn ngồi bệt xuống đất, nhắm mắt, bịt tai, run lẩy bẩy, ngồi kề bên cạnh anh người tôi tê cóng, đái ỉa ra cả quần, ông nội tôi nhào tới ôm anh Kính, hai mắt trợn trừng, anh đang thều thào những lời sau cùng, ông khóc, ông chửi rủa thằng Phan, nó say máu, bắn luôn ông nội tôi. Ông tôi đổ xuống bên cạnh anh Kính.

Bắn ông tôi xong chúng kéo nhau đi bắt anh Văn theo. Còn lại một mình, tôi bò lại ôm lấy ông nội, tôi khóc không ra tiếng, tôi thở không ra hơi, hai bàn tay tôi ướt đẫm máu, máu của ông nội tôi, tôi bò sang anh Lộc, bò sang anh Kính, tôi lay, tôi gọi, tôi gào, không ai nghe tôi hết, anh tôi không trả lời tôi, hai con mắt, bốn con mắt, sáu con mắt đều mắt mở trừng, ông nội tôi nằm im, máu trong ngực ông vẫn tuôn ra từng vòi. Tôi gục đầu xuống xác ông lịm đi. Không biết bao lâu thì tôi tỉnh lại, nhưng không ngồi dậy nổi. Cứ nằm ôm lấy xác ông nội. Tóc tôi bết đầy máu, toàn thân tôi, máu, phân và nước tiểu đẩm ướt. Tôi không còn sức để ngồi lên. Không biết tôi nằm bên cạnh xác ông tôi với ba người anh như vậy là bao lâu, khi tỉnh dậy thì thấy hai vợ chồng bác Hậu, vài người lối xóm của với ông nội đang ở trong nhà.

Họ dọn dẹp, khiêng bộ ngựa trong nhà bếp ra trước phòng khách, đặt xác ông nội cùng với ba người anh tôi nằm chung với nhau. Hai bác gái đem tôi vào phòng tắm, phụ nhau tắm rửa cho tôi như một đứa con nít, bác Hậu lấy áo quần của bác mặc cho tôi. Tâm trí tôi hoàn toàn tê liệt. Tôi không còn khóc được, không còn mở miệng nói được câu nào. Ngày cũng như đêm ngồi rũ rượi bên cạnh xác của ông tôi, các anh tôi. Tôi không còn sợ chết. Nhưng sao tụi nó không giết luôn tôi? Trời hỡi, trời ơi!

Nhìn thấy tôi tiều tụy, mỗi ngày bác Hậu gái khuấy cho tôi vài muổng bột bích chi ép tôi uống. Thiệt ra nhà nội cũng chẳng còn chi. Gạo cơm, bánh mứt thì bị tụi nó khiêng đi hết rồi. Bác Hâu còn dấu được ít gạo, ít than nấu cháo uống cầm hơi với nhau.

Ngày hôm sau thằng Phan trở lại. Bác Hâu xin phép được chôn ông tôi và mấy người anh sau vườn nhà nhưng nó không cho, nói cứ để đó.

Đã hơn bảy ngày, xác đã bắt đầu sình lên và nặng mùi. Mà Phan không trở lại. Một buổi tối tụi bộ đội Bắc Việt đến lục lọi kiếm gạo. Bác Hậu xin chúng nó đào huyệt sau nhà để chôn ông nội và ba người anh tôi. Chúng nó bảo ừ thối quá rồi thì chôn đi, nhưng chỉ được đào một lỗ huyệt.

Vợ chồng bác Hậu khóc lóc năn nĩ, mấy anh ơi, người chết rồi biết chi, anh cho tụi tui đào 4 huyệt. Chúng không cho. Chúng nó phụ bác Hậu đào huyệt. Bảo đem cả bốn người bỏ xuống chung một lỗ. Lấp lẹ đi, thối quá. Bác Hậu với mấy người trong nhà không ai muốn làm, ngó nhau mà khóc…

Chiều tối hôm đó Văn trở lại với Phan và mấy thằng bộ đội. Chúng nó bắt Văn phụ với mấy thằng bộ đội khiêng từng người ra bỏ xuống huyệt. Hai vợ chồng bác Hậu theo ra vườn. Tôi kiệt sức nằm vùi một chỗ nhưng tai tôi vẫn nghe rõ những lời đối thoại trong nhà. Tôi không đủ can đảm theo ra vườn chứng kiến cảnh vùi lấp những người thân yêu của tôi. Nằm trong buồn ông bà nội nhưng tôi nghe rõ từng tiếng cuổng xẻng đang đào đất. Tâm trí tôi quay cuồng, ruột gan tôi đòi đoạn. Trời ở đâu, đất ở đâu? Tôi gọi ông tôi, gọi anh Lộc, anh Kính, anh Hải, không ai nghe tôi hết…

Khi bốn cái xác người được bỏ xuống, miệng lỗ chưa được lấp, thì tôi nghe tiếng súng nổ, tiếng kêu gào của vợ chồng bác Hậu, nhưng không nghe tiếng của Văn. Tiếng bác Hậu kêu Văn ơi, Văn ơi giọng bác đòi đoạn, thì tôi biết chuyện gì đã xẩy ra cho Văn. Toàn thân tôi lẩy bẩy, tôi cảm thấy khó thở, một lần nữa cứt và nước đái trong người tôi túa ra.

Tôi nghe tiếng mấy thắng bộ đội hò hét bảo lấp đất lại. Bác Hậu Và những người hàng xóm của nội tôi đành phải làm theo. Khi tụi bộ đội VC bỏ đi, bác Hậu chạy vào buồng vò đầu, bức tai, giọng tức tưởi, thằng Văn nằm chung với ba thằng anh mi rồi con ơi! Trời ơi, là trời ơi, bác Hậu đấm ngực, không biết thằng Văn đã chết chưa mà hắn bắt tui lấp. Văn ơi là Văn ơi, con tha tội cho bác, trời ơi người mô mà ác như rứa… Tôi lặng người, nghe bác Hậu khóc anh Văn.

Sau lần đó không đứa nào trong bọn chúng trở lại, kể cả tụi bộ đội. Chắc nhà ông tôi chẳng còn người để mà giết, chẳng còn của cải chi để mà cướp nữa.

Hơn hai mươi ngày, tôi nằm liệt lào trong nhà nội. Bên ngoài súng đạn vẫn tư bề.

Hai vợ chồng bác Hậu không nở bỏ tôi lại một mình, trong lúc bác nghe ngóng và biết đa số dân Phủ cam đã tìm đường chạy thoát được xuống Phú Lương. Bác năn nỉ tôi ráng ăn uống thêm một chút để có sức mà chạy, không lẽ con nằm đây chờ chết? Con không muốn tìm mạ con răng?

Hôm sau nữa tôi theo gia đình bác Hậu tìm đường chạy lên Phú Lương vì nghe nói lính Mỹ, lính mình đã thấy xuất hiện chung quanh đây rồi. Đi xuống ngã cầu Kho Rèn thì cầu đã bị sập, bác theo đoàn người đi hướng khác, tôi đi theo như người mất hồn, họ đi đâu tôi theo đó, tôi không còn nhớ là mình đã đi qua được những nơi đâu. Có điều tôi lấy làm lạ, trên đường chạy giặc, mỗi khi đạn pháo bắn khắp nơi mà người ta cứ gồng gánh nhau mà đi, không ai chịu dừng lại kiếm chỗ tránh đạn, người ta nói với nhau, khi mô mà có mọc chê hay đạn pháo chi đó thì bọn VC chui vô nhà dân để trốn đạn, chúng nó không ra đường để chặn bắt dân lại, vì vậy người ta cứ chạy bất kể, dưới lằn mưa đạn người ta càng chạy đi đông hơn. Ôi những người dân tội nghiệp của xứ Huế thà chết dưới bom đạn còn hơn để bị lọt vô tay quân sát nhân ác độc.

Cuối cùng thì tôi cũng về đến được Phú Lương gặp mạ và ba đứa em trai của tôi. Quá đau khổ, Mạ tôi bị phát điên khi hay tin cái chết của ba người anh và ông nội. Ít lâu sau ba tôi trở về sau một đợt hành quân nào đó của tiểu đoàn 12 Pháo Binh Phú Bài. Thấy mạ tội như vậy, biết không thể trở lại đường Hàm Nghi ông mướn nhà ở tạm tại Phú Lương.

Sau khi Huế được giải thoát. Ba tôi nhờ bà con lối xóm cải táng Văn, ba người anh, và ông nội tôi, tang lễ được cử hành tại nhà thờ Phủ Cam do cha Nguyễn Phùng Tuệ chủ tế. Gia đình anh Văn đồng ý cho anh Văn được nằm lại trong miếng vườn nhà ông nội tôi cùng với ba người anh của tôi.

Ba tôi được giải ngũ khoảng giữa năm 69. Mạ tôi vẫn trong cơn điên loạn không thuyên giảm. Ba tôi quyết định bỏ Huế đem hết gia đình vào Long Khánh sinh sống. Nhà nội giao lại nhờ hai bác Hậu coi chừng. Nhà ở 24 Hàm Nghi (gần dường rầy xe lửa) thì bán cho ai đó tôi không rõ.

Thưa ông Liên Thành,

Đó là những cái chết oan khiên của những người ruột thịt thân yêu mà tôi phải chứng kiến tận mắt với muôn ngàn đau đớn. Trong bà con thân tộc nội ngoại hai bên của tôi có rất nhiều người bị bắt đi ở nhà thờ Phủ Cam, một số bị bắt ở nhà thờ dòng Chúa Cứu Thế. Số người bị chôn sống, mất tích lên tới 70 người. Tất cả đều là học sinh, sinh viên, thường dân, nông dân, buôn bán ở chợ An Cựu.

Sau Tết Mậu Thân, những người bà con còn lại của tôi quá đau khổ, sợ hãi, họ đã âm thầm bỏ Huế, tản mác khắp nơi, thay tên đổi họ mà sống…

Sau biến cố tháng 4 đen 75, gia đình tôi lại là những nạn nhân của lũ Cộng Sản ác độc, vô luân. Ba tôi và những đứa em trai còn lại cũng đã chết sau mười mấy năm bị đày đọa trong lao tù CS.

Đã 40 năm qua, những vết thương đó vẫn còn tươi rói trong tôi. Nỗi đau mỗi ngày một đầy. Đó là những cái chết oan khiên trong muôn ngàn cái oan khiên của người dân Huế.

Tôi là người con duy nhất trong gia đình còn sống sót sau tết mậu Thân cũng như sau những ngày mất nước. Nay viết lại những cái chết thương tâm của những người Thân Yêu trong Gia đình tôi với tư cách là một nhân chứng và nạn nhân, để tố cáo Tội Ác của Cộng Sản, có như thế, oan hồn của ông nội và anh em tôi mới có thể siêu thoát

Tôi sẵn sàng ra làm nhân chứng trước tòa án quốc tế, cũng như xuất hiện trước các phương tiện truyền thông khi cần thiết.

Xin trình ông tên tuổi ông nội tôi, và của ba người anh bị sát hại :
Tên ông nội : Nguyễn Tín, 70 tuổi.
Ba người anh : Nguyễn Xuân Kính, sinh viên y khoa, sinh năm 1942.
Nguyễn Xuân Lộc. sinh viên luật, sinh năm 1946
Nguyễn Thanh Hải, sinh viên Văn Khoa, sinh năm 1949
Lê Tuấn Văn, sinh viên Văn Khoa, bạn của anh Hải tôi.

Nguyễn thị Thái Hoà

Tưởng nhớ 7.600 người dân Huế bị thảm sát trong cuộc tổng tấn công của Cộng Sản, Tết Mậu Thân, 1968

Posted in Thời Sự

Dương Xuân Lương- Cao Đài, đấu tranh cho tự do tôn giáo-đã được BPSOS giúp đỡ như thế nào để đến HK- Jan 5, 2018

LGT: đây là bài viết của ông Dương Xuân Lương, Cao Đài, Khối Nhân Sanh, kể về BPSOS. Bài hơi dài nên chúng tôi tóm lược cho những ai bận rộn: Ông Lương hoạt động cho quyền thực hành tôn giáo của Đạo Cao Đài nên bị nhà nước Việt Nam truy nã từ 2008. Năm 2015, ô Lương gặp Đại Sứ Tôn Giáo Hoa Kỳ và Phái đoàn Ủy Hội Quốc Tế Hoa Kỳ về Tự do Tôn giáo ngay tại Sài Gòn mà không bi công an khó dễ nhờ sự giúp đỡ đúng luật của BPSOS. Khôi Nhân Sanh được học hỏi và giúp đỡ nhiều từ TS Nguyễn Đình Thắng. năm 2016, ô Lương trốn qua Thái Lan và sau đó là BPSOS giúp đỡ ông được định cư ở Hoa Kỳ bằng nhiều cách mà một là TS Thắng đã giao thiệp để con gái ô Lương (ở HK) được điều trần trước Quốc Hội Mỹ. Câu chuyện ô Lương không có passport và đã làm những gì hợp pháp để (bị trục xuất khỏi Thái Lan!), nhưng khi ra phi trường thì máy tự động không in được do không có passport nhưng cuối cùng vẫn qua lọt: là những chi tiết thú vị, mở tầm mắt cho những ai không hiểu.

Tóm lại, TS Thắng-BPSOS- có những hành động, chương trình cụ thể, trợ giúp các cá nhân/hoặc tổ chức xã hội dân sự/ hoặc tín đồ các tôn giáo. Họ, các cá nhân hay tổ chức nêu trên, ở trong nước, không ngồi yên để hưởng thụ mà đấu tranh cho tôn giáo của họ và vc cũng đã phải từng bước nhượng bộ đôi chút để đánh đổi về kinh tế.

Con đường đấu tranh vẫn còn dài, vẫn còn gian khổ, để từng bước cho VN có Tự Do-Dân Chủ-Nhân Quyền. Con đường này đang cần sự tiếp tay, yểm trợ từ quý vị. Sự yểm trợ đó, dù bé nhỏ hay to lớn, dù tinh thần hay vật chất: tất cả đều đáng quý. Tôi tin vào TẤM LÒNG của các bạn hữu/chiến hữu của tôi.

Hoàng Lan Chi

1/2018

CHÚNG TÔI ĐƯỢC BPSOS GIÚP ĐỠ NHƯ THẾ NÀO

“Khen cho con mắt tinh đời,

Anh hùng đoán giữa trần ai mới già”.

Truyện Kiều, Nguyễn Du.

Lần đầu tiên Tôi nói chuyện với TS Nguyễn Đình Thắng là tháng 08. 2014. Kể từ cuộc nói chuyện đó, Khối Nhơn Sanh và cá nhân Tôi gắn bó với TS Thắng và tổ chức BPSOS trên đường tranh đấu cho quyền thực hành tôn giáo Đạo Cao Đài (1926).

Công an Việt Nam và nhiều người đã nói với chúng tôi về TS Thắng và BPSOS. Tốt có, xấu có. Chúng tôi trả lời rằng:

BPSOS làm lợi cho ai?

BPSOS đang giúp ích cho chúng tôi biết và thực hành quyền tự do tôn giáo theo các chuẩn mực quốc tế mà Việt Nam thừa nhận nên tham gia ký kết để thực hiện. BPSOS đang giúp cho người dân Việt Nam hiểu biết về nhân quyền, giúp cho người có ý thức biết tổ chức lại để bảo vệ mình trước tổ chức khổng lồ nhà nước. Đang từng bước giúp cho người dân Việt Nam được sống đúng với nhân phẩm cao quí của phận người. Như vậy BPSOS thật sự hữu ích cho dân tộc Việt Nam. Chúng tôi xác định rằng TS Thắng, BPSOS là người ơn của chúng tôi trong cơn thử thách của đạo pháp và dân tộc.

BPSOS làm hại cho ai?

Những thế lực muốn dân ngu, muốn không minh bạch, muốn dân yếu đuối, cấm đoán quyền tự do tôn giáo để độc tài dĩ nhiên thấy BPSOS đang có hại cho họ. Cho nên họ đang thù địch BPSOS và cấm chúng tôi liên lạc với TS Thắng. Mà đối với diện đó thì chúng tôi không thể làm vừa lòng họ được. Chúng tôi không chống quí vị nhưng chúng tôi phải đi con đường của chúng tôi. Quí vị cần phải hiểu đúng rằng việc chúng tôi đi con đường của chúng tôi khác với việc chống quí vị.

Rõ ràng là tốt xấu liền nhau như hai mặt của một đồng tiền.

Một cơn mưa, cơn nắng của Trời còn chưa vừa lòng hết mọi người. Vậy thì một cá nhân hay một tổ chức cũng không thể hay hơn Trời. Cho nên BPSOS có được sự kính trọng và bị công kích cũng là lẽ dĩ nhiên. Tùy vào quan điểm của anh mà chúng tôi biết các anh là ai.

Từ 2014 đến nay Khối Nhơn Sanh phát triển thế nào?

Khối Nhơn Sanh được thành lập năm 2005, tổ chức còn lỏng lẽo, hiểu biết về nhân quyền, về xã hội dân sự còn rất kém. Từ 2014 chúng tôi học hỏi từ TS Thắng và lần lượt kiện toàn.

Năm 2014 người Đạo Cao Đài 1926 chúng tôi bị nhà cầm quyền, côn đồ và chi phái 1997 đàn áp dữ dội khi có Lễ Thượng Tượng, An vị hay Tang lễ. Chỉ trong vòng 10 phút thì công an, côn đồ và chi phái 1997 tràn vào hất đổ bàn ăn, đập phá nhà cửa, thiên bàn… tan nát.

Từ đầu năm 2017 đến nay chúng tôi tổ chức Thượng Tượng, An vị kế bên Tòa Thánh Tây Ninh mà công an và chi phái 1997 không dám manh động. Bởi lẽ mọi sự vi phạm chúng tôi đều thu thập thông tin và báo cáo với hình ảnh đầy đủ gởi đến BPSOS nhờ dịch ra Anh Văn và gởi đến các nơi hữu trách.

Năm 2015, tháng 06, Thánh Thất Phú Chánh ở Bình Dương bị nhà cầm quyền ra thông báo cưỡng chế và cho phát thanh để tạo dư luận… Nhưng ít hôm sau đó phải đình lại đến nay. Theo chúng tôi nhận định là do tác dụng của báo cáo. Chính các báo cáo tạo nên sự thay đổi.

Điều đó nói lên sự giúp đở của BPSOS hiệu quả như thế nào?

Mở đầu cho 36 thiên binh pháp Tôn Tử viết: Công tâm vi thượng, công thành vi hạ. Là người trong cuộc chúng tôi hiểu rằng: BPSOS hành sự có chiến lược, chiến thuật, lấy thế mạnh của mình đánh vào chổ yếu của độc tài và đánh vào lòng sợ hãi của đối tượng. BPSOS không xin xỏ gì với các thế lực độc tài ở Việt Nam mà chuyển các vấn đề ra sân chơi quốc tế. Trong nước bị động thì chủ động trên quốc tế. Lúc thì công bố, lúc thì yên lặng, tùy vào thế trận mà biến hóa như âm dương để từng bước nới rộng hành lang an toàn cho những người tranh đấu cho nhân quyền, đặc biệt là quyền thực hành tự do tôn giáo.

Do hoạt động cho quyền thực hành tôn giáo của Đạo Cao Đài 1926 nên Tôi bị nhà nước Việt Nam truy nã từ 2008. Tôi sống vô gia cư, thay đổi chổ ở liên tục từ Sài Gòn, Bình Dương, Long An, Tiền Giang, Đồng Nai, Bà Rịa Vũng Tàu, Bình Thuận, Ninh Thuận, Lâm Đồng… nhưng vẫn liên lạc với đồng đạo tiếp tục con đường tranh đấu cho đạo quyền. Trong năm 2015 Tôi xuất hiện 02 lần trước mắt công an Việt Nam tại Khách Sạn Sofitel số 17 Lê Duẩn, Sài Gòn để gặp ông Đại Sứ Tôn Giáo Hoa Kỳ và Phái đoàn Ủy Hội Quốc Tế Hoa Kỳ về Tự do Tôn giáo. Một người bị truy nã mà xuất hiện trước mắt công an lại không bị bắt. Tôi hiểu đó là nhờ vành đai an toàn mà BPSOS tạo ra.

Hội Nghị tự do Tôn giáo và Niềm tin khu vực Đông Nam Á tổ chức ở Thái Lan (2015), Đông Timor (2016), Philippines (2017) những thành viên trong Khối Nhơn Sanh đi dự Hội Nghị về đều an toàn.

Đó phải chăng là hành lang an toàn đã nới rộng?

TS Thắng làm gì?

Tôi không biết hết.

Nhưng Tôi biết chắc mấy việc:

Thứ nhất: Lớp học về nhân quyền của TS Thắng tổ chức rất hữu ích. Về 02 phương diện:

./- Hiểu biết về luật pháp quốc tế và quốc nội liên quan đến tự do tôn giáo.

./- Biết cách thành lập, cách hoạt động một tổ chức xã hội dân sự. Biết cách xây dựng nội lực (Vốn: tài chánh, nhân sự, tri thức, tổ chức và xã hội).

Tôi không thể kể hết, bấy nhiêu đó cũng đủ để chúng tôi kính phục và biết ơn sâu sắc với TS Thắng, Ông Vũ Quốc Dụng (VETO, Đức Quốc…).

Các thành viên Khối Nhơn Sanh biết thu thập thông tin vi phạm, tăng khả năng sử dụng vi tính, hổ trợ nhau để có điện thoại thông minh, máy tính ngày một nhiều. Biết cách phân tích vấn đề vi phạm để đối phó, tổ chức hội luận để thể hiện quyền tự do hội họp và chủ động mời công an đối thoại về quyền thực hành tự do tôn giáo…

Thứ nhì: TS Thắng dành thời giờ họp định kỳ hàng tháng với nhiều tổ chức xã hội dân sự ở Việt Nam để cập nhật tin tức, sự kiện và có biện pháp giúp đở hữu hiệu.

Về kiến thức TS Thắng là bậc Thầy, tận tụy giúp đở các tổ chức trong nước, cung cách giao tế như người bạn thân đó là cảm tưởng của nhiều người học lớp nhân quyền năm 2016 cảm nhận.

Thứ ba: TS Thắng đang giúp đở cho công dân Hoa Kỳ theo Đạo Cao Đài 1926 kiện đại diện của chi phái 1997 tại Hoa Kỳ về việc đang chiếm đoạt Tòa Thánh Tây Ninh và danh hiệu Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ ra Tòa án Hoa Kỳ.

Thứ tư: Chương trình đòi tài sản đang tạo một cơn địa chấn đối vời kẻ cướp tài sản người khác.

Thứ năm: BPSOS là tổ chức duy nhất có văn phòng chính thức tại Thái Lan để giúp đở người tìm kiếm tỵ nạn. Văn phòng giúp cho mọi người có nhu cầu chứ không riêng gì Việt Nam.

Thứ sáu: Một hôm văn phòng mời tôi đến hướng dẫn làm hồ sơ và có mời dùng bánh ngọt, Tôi thấy chủ chưa dùng nên để đó. Khi ra ngoài giải lao Cô Kim phiên dịch nói: Chú cứ dùng đi vì bánh đó dành cho khách nên chúng cháu không được dùng đâu ạ. Tôi thật sự ngạc nhiên vì sự nghiêm túc dường ấy.

Với cá nhân tôi: Sang Hoa Kỳ không có passport.

Ngày 14. 03. 2016 Tôi đến Thái Lan và ghi danh với Cơ quan tỵ nạn Liên Hiệp Quốc tại Bangkok (UN). Sau đó đến văn phòng BPSOS để được hướng dẫn. Tôi có 02 hồ sơ song song: Hồ sơ tìm kiếm tỵ nạn và hồ sơ do con Tôi ở Hoa Kỳ bảo lãnh. Trên nguyên tắc hai hồ sơ nầy độc lập nhưng có hổ trợ nhau.

Ngày 29. 03. 2017 Tôi được sang Hoa Kỳ.

Một người bị nhà cầm quyền Việt Nam truy nã, không có passport, sang Thái Lan chưa đầy 13 tháng đã đến được Hoa Kỳ. Các bạn cùng tìm kiếm tỵ nạn nhận xét đó là chuyện hiếm có; đó là nhờ sự giúp đở hiệu quả của cả tổ chức BPSOS, đặc biệt là của TS Thắng. Câu chuyện của Tôi sang Hoa Kỳ rất dài. Tôi xin vắn tắt:

Đầu tiên là chuyển hồ sơ phỏng vấn từ Đại Sứ Quán Hoa Kỳ tại Việt Nam sang Đại Sứ Quán Hoa Kỳ tại Bangkok.

Tháng 06. 2016 BPSOS giúp Khối Nhơn Sanh điều trần trước Quốc hội Hoa Kỳ. Sau ngày 30. 04. 1975 đây là lần đầu tiên người đại diện Khối Nhơn Sanh Đạo Cao Đài điều trần trước Quốc hội Mỹ; các tài liệu điều trần được lưu vào thư khố Quốc hội. Khi đó con Tôi (Katie Dương) nhận trách nhiệm trình bày. Nhờ vậy trường hợp của Tôi được dân biểu Chris Smith quan tâm nên ông viết thư sang Đại Sứ Quán Hoa Kỳ tại Việt Nam và Bangkok yêu cầu giúp đở. BPSOS giúp Tôi đến văn phòng để gặp một viên chức Đại Sứ Quán Hoa Kỳ từ Việt Nam sang. Ông nầy nói tiếng Việt rất rành rẽ.

Nhờ vậy Đại Sứ Quán ở Bangkok chấp nhận và yêu cầu cho tôi đi khám sức khỏe để phỏng vấn. Nhưng do không có passport nên bị trở ngại, phải hai lần mới xong việc khám sức khỏe. Khi vào phỏng vấn thì Đại Sứ Quán Hoa Kỳ tại Bangkok chấp nhận và chờ kết quả từ UN để có giấy tờ ra khỏi Thái Lan. Sau mấy tháng chờ đợi UN vẫn chưa cho kết quả. Đại Sứ Quán Hoa Kỳ cho biết sẳn sàng cấp Visa nhưng khi ra hải quan có thể bị giử lại do nhập cảnh bất hợp pháp.

May sao BPSOS có quen với một vị cựu viên chức Thái Lan ông xem hồ sơ và bằng lòng giúp. Ông mách con đường không phải chờ kết quả từ UN. Đó là làm thủ tục trục xuất ra khỏi Thái Lan; nhưng vì không có giấy tờ đi từ Việt Nam mà có Visa vào Hoa Kỳ nên trục xuất sang Hoa Kỳ.

Các bước phải làm ngay: trình diện cục xuất nhập cảnh, và ra Tòa chịu phạt. Sau đó trình diện IDC (Trung tâm giam giử người nhập cư bất hợp pháp) để chờ ngày lên máy bay. Cả ba việc xong trong ngày 27. 03. 2017. Cũng nhờ sự giúp đỡ của cựu viên chức này mà Tôi được phép về nhà để hôm sau ra phi trường.

03 giờ sáng ngày 28.03 Tôi ra phi trường để bay lúc 08 giờ. Nhưng do không có passport nên hãng máy bay không cho lên máy bay và vé máy bay bị hủy.

Vị cựu viên chức, Anh Dan, Katie thức cả đêm đó để săn lùng một vé máy bay của hảng khác chấp nhận chở người không có passport. Chiều đó hảng hàng không Hàn Quốc cho biết có một người trả vé nên mua được vé cho chuyến bay lúc 12 giờ đêm. Khi ra phi trường không in vé được do không có passport. Vị cựu viên chức phải nhờ người cộng sự chỉ phương cách dùng hệ thống tự động mới in được vé. Lúc có vé đã 11 giờ đêm. Mọi chuyện sau đó là chạy, chạy và chạy cho kịp chuyến bay. Tôi vừa ngồi vào ghế khoảng 05 phút sau thì máy bay khởi hành. Toàn bộ giấy tờ do phi hành đoàn quản lý.

Câu chuyện bị trục xuất sang Hoa Kỳ do BPSOS giúp đở là như vậy.

Dương Xuân Lương

Posted in Thời Sự