Thư Ngỏ

Blog Chúng Tôi Muốn Tự Do đã được lưu trữ.

Đây là blog thứ hai với tên Chúng Tôi Muốn Tự Do số 2.

Hoàng Ngọc An

Posted in Linh Tinh

Stephen Moore-SỰ TỪ BI GIẢ TẠO CỦA CHỦ NGHĨA TỰ DO

LGT: bài viết hay. Chính phủ, bản chất không phải là “ổ từ bi” (!) và qua các chứng minh thì “những nhà từ thiện” phái tự do khi đó đã là những kẻ đạo đức giả, và bây giờ vẫn vậy.
Hoàng Lan Chi
**********
LanChi Hoang with Hoang Nguyen and 18 others.

Just now ·

NHẶT NET:

Stephen Moore

SỰ TỪ BI GIẢ TẠO CỦA CHỦ NGHĨA TỰ DO

Tuần trước trên CNN tôi đã tranh luận với một bình luận viên theo đường lối tự do (liberal). Cô ta phê phán kế hoạch ngân sách của Tổng thống Trump là có vấn đề, nó không có “tình thương” dành cho người nghèo, trẻ em và người tàn tật. Người phụ nữ này đã hỏi tôi rằng làm thế nào tôi có thể ủng hộ một kế hoạch ngân sách mà cắt đi ngân quỹ cho chương trình “Các bữa ăn trên Bánh xe – Meals on Wheels”, các chương trình sau giờ học và các khoản tài trợ đặc biệt, bởi vì nếu không có tiền từ chính phủ liên bang, những chương trình quan trọng này sẽ biến mất.

Tư tưởng cho rằng hành động của chính phủ là biểu hiện cho tình thương là đi ngược lại và trái ngược với quan niệm của Cơ đốc giáo về lòng bác ái.

Tất cả chúng ta, với tư cách cá nhân, có thể và nên hành động từ thiện và nguyện ý giúp đỡ người khác. Chúng ta có thể tình nguyện đóng góp thời gian, công sức và tiền bạc để giúp đỡ những người kém may mắn hơn mình. Chúng ta có thể cho người khác ăn khi họ đói và cho vô gia cư nơi ở. Hầu hết nhân loại đều cảm thấy bản thân có trách nhiệm đạo đức và luân lý để làm như vậy – “làm cái gì đó cho người khác”.

Người Mỹ chúng ta thực hiện bổn phận đó nhiều hơn người dân của hầu hết các quốc gia khác. Tất cả các số liệu thống kê quốc tế chỉ ra rằng người Mỹ tham gia nhiều nhất vào các hoạt động tình nguyện và cứu trợ khi có sự cố xảy ra. Bất cứ khi nào có một cuộc khủng hoảng quốc tế như động đất, lụt lội, chiến tranh; người Mỹ gửi trợ giúp nhiều hơn công dân của bất kỳ quốc gia nào khác.

Xét về chính phủ, bản chất của nó không phải là từ bi, nó cũng không được xây dựng để phục vụ mục đích từ thiện. George Washington đã từng nói: “Chính phủ không phải là chân lý, cũng chẳng phải là lẽ phải, nó là sức mạnh. Giống như lửa, sức mạnh này có thể vừa là một đầy tớ nguy hiểm, vừa là một ông chủ đáng sợ”.

Chính phủ để có một đô la giúp ai đó, nó buộc phải lấy từ một người khác. Bản chất của phúc lợi xã hội từ chính phủ được xác lập trên cơ sở tình thương giả tạo. Điều này không có nghĩa là chính phủ không bao giờ nên có hành động giúp đỡ người dân [trong những trường hợp khẩn cấp, tất nhiên]. Nhưng những hành động này là luôn dựa trên sự ép buộc, chứ không phải tự nguyện.

Những người liberal tỏ ra đặc biệt bối rối về vấn đề này. Họ tin rằng bằng cách ủng hộ chính sách của chính phủ, lấy tiền từ người này và trao cho người khác, họ chứng tỏ được tình thương và lòng bác ái của bản thân mình. Nó xoa dịu lương tâm và cái tôi của họ.

Nhưng vấn đề là tại sao họ không tự bỏ tiền túi của mình để làm từ thiện, thay vì vận động cho một chương trình chính phủ móc túi từ những người có thể không nguyện ý? Chúng ta có đầy những tỷ phú, triệu phú theo đường lối tự do cơ mà. Chỉ cần hỏi bà Hillary Clinton đưa ra danh sách các nhà tài trợ của bà và hàng triệu, hàng tỷ đô la sẽ được xếp chồng nhanh chóng. Nếu tất cả các “nhà triệu phú yêu nước” (tạm gọi như vậy) hiến tặng một nửa của cải của họ để phục vụ cho người khác, chúng ta có thể giải quyết rất nhiều vấn đề xã hội ở đất nước này mà không phát sinh thêm nợ công hoặc phải thu thêm thuế. Bạn của tôi, ông Arthur Brooks, Chủ tịch của Viện doanh nghiệp Hoa Kỳ, đã đưa ra một thực tế trong cuốn sách “Ai thực sự quan tâm – Who Really Cares” của mình, rằng những người theo đường lối bảo thủ (conservative) quyên tặng cho từ thiện nhiều hơn những người theo đường lối tự do.

Bản chất niềm tin của những người theo phái tự do thực ra là: Chúng tôi quan tâm đến người nghèo, biến đổi khí hậu, bất bình đẳng thu nhập, bảo vệ môi trường hoặc bất cứ điều gì xảy ra hàng ngày đến mức mà không có giới hạn về số tiền mà chúng tôi muốn móc từ ví của những người khác.

Chúng ta hãy thử nói về chương trình ‘Meals on Wheels’. Đây có phải là một chương trình có giá trị, mang bữa trưa hoặc bữa tối bổ dưỡng tới những người già tật nguyền? Tất nhiên là có. Nhưng chúng ta có cần chính phủ dùng tiền thuế quốc gia chi cho chương trình này không? Tất nhiên là không cần. Cá nhân tôi đã từng tham gia vào hoạt động ‘Meals on Wheels’ này và nhiều chương trình khác. Chúng tôi tự nguyện làm những chiếc bánh mì kẹp hoặc cung cấp bữa trưa cho những người khó khăn, kém may mắn. Có hàng vạn người cũng như tôi, đã tình nguyện cho đi thời gian và tiền bạc hàng ngày cho lý do xứng đáng này.

Tại sao lại cần bất kỳ sự hỗ trợ nào của chính phủ ở đây? Chương trình này tự nó có thể hoạt động tốt. Các nhà tự do nói rằng không có đủ tiền để giúp mọi người. Nhưng ép buộc chính phủ vào hoạt động này chỉ khiến người ta ít nhân ái với nhau hơn. Bởi vì tâm lý “tôi đã nộp thuế rồi”, và ai muốn tự nguyện giúp đỡ nhau nữa khi chuyện đó đã có chính phủ lo?

Hơn nữa, các quan chức chính phủ với động cơ làm việc không phải là vì từ thiện thường sẽ khiến kết quả các chương trình này đình trệ, thêm vào đó là quy định rắc rối của chính quyền liên bang. Tại sao chính phủ liên bang buộc phải tài trợ cho các chương trình sau giờ học hoặc bất kỳ chương trình nào của trường học về vấn đề từ thiện?

Một trong những câu chuyên yêu thích của tôi về lịch sử Mỹ là mẩu chuyện ngắn về Đại tá Davey Crockett, người đã từng chiến đấu với quân Mexico tại Alamo. Ông phục vụ trong Quốc hội Hoa Kỳ hồi thế kỷ 19. Khi đó xảy ra một thảm hoạ thảm khốc, Quốc hội muốn phê duyệt một khoản ngân sách 20.000 USD (trị giá rất lớn vào thời điểm đó) để giúp đỡ các nạn nhân hỏa hoạn. Đại tá Crockett đã bước lên bục của Hạ viện và trình bày bài phát biểu nổi tiếng của ông – cho đến nay nó vẫn còn rất nhiều giá trị. Ông nói:

“Tôi sẽ không sa vào tranh luận để chứng minh rằng Quốc hội không có quyền sử dụng số tiền ngân sách này vào hoạt động từ thiện. Mọi thành viên trong khán phòng này biết điều đó. Nhưng chúng ta có quyền này, với tư cách cá nhân, quyền cho đi bao nhiêu tiền chúng ta muốn cho hoạt động từ thiện; nhưng với tư cách các thành viên của Quốc hội chúng ta không có quyền chi dù chỉ là một đô la tiền công quỹ…”

“Thưa ông Chủ tịch Hạ viện, tôi đã nói chúng ta có quyền cho tặng bao nhiêu tiền túi của mình mà chúng ta muốn. Tôi là người nghèo nhất trong phòng này. Tôi không thể bỏ phiếu ủng hộ dự luật này, nhưng tôi sẽ tặng một tuần lương của mình cho dự án này, và nếu mỗi thành viên Quốc hội chúng ta sẽ cùng làm như vậy, chúng ta sẽ có được khoản tiền còn nhiều hơn dự luật yêu cầu [từ ngân sách]”.

Rốt cuộc, ông Davey Crockett là nghị sĩ duy nhất trong Quốc hội đã quyên tiền cá nhân cho các nạn nhân bị hỏa hoạn, trong khi đó những thành viên khác của Quốc hội, những người tỏ ra quan tâm và yêu thương nạn nhân tới mức đòi thông qua dự luật cấp ngân sách lại không bỏ ra một xu tiền túi của họ.

Câu chuyện trên cho thấy rằng “những nhà từ thiện” phái tự do khi đó đã là những kẻ đạo đức giả, và bây giờ vẫn vậy.

Posted in Thời Sự

Mai Linh- CNN reveals – Hai ban Tin ve Hiilary Clinton.

LGT: nhặt net. Rất thú vị. Tác giả, Mai Linh phân tích về hai bài báo của CNN. Tôi chưa coi hai bài CNN gốc này.

Hoàng Lan Chi

Mai Linh- CNN reveals – Hai bản Tin về Hiilary Clinton

Tóm lược:

Hãng truyền thông dòng chính toàn cầu lớn nhất thế giới, CNN, vừa đưa hai bản tin về Hillary Clinton như sau. Trong tài liệu nghiên cứu của ba nhóm khoa học gia trong ngành khoa học chính trị của Gallup, đại học Georgetown và đại học Michigan họ nghiên cứu cẩn thận để biết, trong suốt thời gian tranh cử, điều gì là chủ đề chính của Hillary và Trump lo lắng nhiều nhất, và có ảnh hưởng lớn, tốt cũng như xấu, đến kết quả bầu cử.

Để giúp người đọc không quen nhìn những giản đồ khoa học theo phương pháp phân tích mây (cloud analysis), kết quả được định dạng lại theo độ lớn nhỏ, và màu xanh đỏ, theo sau. (Xem hình cloud analysis trong bản tin gốc tiếng Mỹ phía dưới):

HILLARY: Email,debate,health, liar,scandal,fbi, campaign, speech, people, going,foundation, benghazi, investigation… (Xem hình Fig. 1)

TRUMP: Debate,women, speech, immigration, going, people, talking, campaign,mexico,president, tax, convention… (Xem hình Fig. 2)

Đỏ: Tốt cho cuộc bầu cử

Xanh: Xấu cho cuộc bầu cử

Chữ càng lớn, càng nặng ký.

Đối với Hillary: Email là điều bà ta lo sợ nhất, kế đến là sức khỏe, nói xạo lừa gạt, sợ fbi điều tra, và biến cố xấu. Còn việc vận động hay diễn văn là thứ yếu. Email thì chúng ta không thấy rõ, vì không có khả năng thu thập tài liệu. Nhưng sức khỏe ít ra cũng đúng với những gì đại chúng đã biết Kể cả việc bắt CNN đuổi ngay Dr. Drew Pinsky khi ông này lên tiếng về tình trạng sức khỏe của Hillary.

Về việc nói xạo lừa gạt. Trong cuộc phỏng vấn truyền hình tự dàn dựng sẵn gọi là Commander in Chief (Tổng Tư Lệnh Quân Đội, tức tổng thống Mỹ) để đánh bóng gà nhà, của NBC ngày 7/9/2016, người hướng dẫn chương trình Matt Lauer hỏi một câu không được bà chấp thuận trước. Khi ra hậu trường, Hillary nổi tam bành, thẳng tay liệng ngay ly nước vào một nhân viên, suýt trúng mặt. Bà còn gọi ngay ban giám đốc NBC, bắt đuổi Matt Lauer ngay lập tức, như từng bảo CNN đuổi bác sĩ Drew Pinsky vì lỡ miệng đề cập đến sức khỏe của bà. Nhiều người còn nghe được bà lớn tiếng hằn học qua điện thoại như sau:

“Nếu bà mà thất cử thì cả đám đều xuống hố, và cái thằng Đéo Phát Xít đó sẽ treo cổ cả đám! Lũ ngu tụi bay làm ăn cái đéo gì vậy? ” (If I lose, we all go down and that Fascist Fuck will have us swinging from nooses! What the fuck is wrong with you idiots?)

Qua câu phát biểu sau hậu trường với ngôn ngữ con người thật của Hillary, xác nhận những nỗi lo sợ bị thất cử của Hillary trong kết quả phân tích mây. Bởi Hillary biết rõ, không giựt được cái ghế tổng thống thì chỉ có con đường chết. Không riêng gì người ủng hộ Trump, những người theo Dân Chủ, nhưng không cùng bè, vẫn đòi bỏ tù Hillary (Lock Her Up). Và Trump thì cho rằng Hillary (crooked – gian xảo) và luôn đe dọa “She should be in jail.” Chữ crooked của Trump xác nhận thêm chữliar trong kết quả phân tích mây của Hillary. Cho nên email, benghazijaillà nỗi lo lắng lớn nhất. Nên sau khi thất cử, Hillary và Obama cùng bắt tay nhau vùng vẫy. Phải khuấy động hết chuyện này đến chuyện khác (chaos) để mua thời gian mà sống sót. Nên tập nhận xét rằng, trong hai vụ emailbenghazi, không thể nào Obama không dính vào. Vì lúc đó, Obama là ông chủ của Hillary.

Đối với Trump: Tranh luận là quan trọng nhất. Kế đến vấn đề phụ nữ, diễn văn, di trú. Đối với Trump, vấn đề di trú còn quan trọng hơn chức vụ tổng thống. Điều này cũng đúng với những gì ông đã nói và làm sau này trong việc xây tường biên giới. Chức vụ tổng thống là thứ yếu. Điều này cũng xác nhận đúng về Trump. Đâu có ai vận động tranh cử, mà luôn miệng cho rằng ghét chính trị bẩn thỉu (nasty) và không cần làm tổng thống (I don’t have to do this). Sau gần 5 tháng, ngồi ghế tổng thống, Trump thực hiện hầu hết những gì đã hứa. Từ di trú, obamacare, xây tường. Chẳng qua luôn bị ngáng chân, thọc gậy phá đám nên quốc hội chưa chịu thông qua. Nhưng rõ ràng là Trump làm như đã hứa. Và đây cũng chính là điều Hillary đang lo sợ từng ngày. Việc dọn dẹp bùn lầy cỏ dại, thì quá rõ ràng. Cứ xem cóc nhái, chồn cáo, rắn rít, cá sấu, vùng lên ào ào, thì biết là đang có động lớn. Dọn dẹp sạch sẽ hay không lại là chuyện khác, cũng như xây tường hay obamacare. Chắc chắn phải có chống đối tận lực để sống sót. Thành công hay không chưa biết. Nhưng ít ra ông thần này nói là làm.

Đã vậy, những quái chiêu của Donald Trump, khó ai lường trước được. Lúc thì du dương tàn độc như tiếng sáo của Hoàng Dược Sư. Lúc thì ầm ầm núi đổ như Nhất Dương Chỉ của Vương Trùng Dương. Lúc thì Song Thủ Hổ Bác loạn xà ngầu của Châu Bá Thông. Khó ai lường nổi.

Ví dụ. Bắn hỏa tiễn Syria. Ném bom Afghanistan.

Qua chuyến công du ngoại quốc đầu tiên.

[1] Ghé Saudi Arabia, Hồi Giáo trước tiên, và Trump từng chửi Hồi Giáo nhiều nhất. Nhưng được tiếp đón lẫy lừng theo nghi lễ đón rước một ông vua của vương quốc Hồi Giáo Saudi Arabia. Thắng lớn trên kinh tế; ký nhiều hợp đồng quan trọng. Tổng cộng 460 tỉ dollars. 110 tỉ thực hiện ngay, 350 tỉ cho đến 2030. Chưa có tổng thống Mỹ nào làm được điều này trong một chuyến ra ngoài (A Historic Deal). Cùng chính trị ngoại giao đọc diễn văn kêu gọi chống khủng bố trước lãnh tụ của hơn 50 quốc gia Hồi Giáo.

[2] Kế đến là Jerusalem, Do Thái Giáo, giải quyết vụ Israel và Palestine trong hai ngày. Gặp tổng thống Palestine, cùng thủ tướng Irael.

[3] Sau cùng Trump mới ghé Vatican, thủ đô Ca Tô Giáo. Trump từng dằn mặt với Francis, nên tới sau chót. Rõ ràng Trump cố tình làm bỉ mặt Francis. Francis trả đũa lại, không cho Trump vào cửa chính, bắt Trump đi cửa hông. Khi vào họp riêng gương mặt hai ông thần này nặng trịch. Nhất là Francis. Hai tay đấu vật từng dũa nhau ầm ầm trước mùa bầu cử. Gặp riêng nhau chỉ có 30 phút. Không biết trong phòng riêng có trợn mắt trừng nhau, và gầm gừ bao nhiêu câu. Điều này cho thấy căng thẳng giữa Trump và Francis, tức Washington và Vatican, dù âm thầm nhưng vẫn còn nặng nề, và lâu dài.

Nên biết, ngày 18/2/2016, Francis sang Mexico, đứng bên kia biên giới Mỹ, dũa Trump. Cho rằng kẻ nào đòi xây tường là tà đạo (not a Christian). Qua hôm sau Trump bắn lại liền. Cho rằng Francis là mất dạy (disgraceful). Một ngôn ngữ Francis không bao giờ nuốt nổi. Nghe là muốn nổ bung cái đầu. Trên bình diện ngoại giao quốc tế, và vai trò lãnh tụ, đây là nhát búa Trump bổ thẳng vào đầu Francis. Nên nhớ bấy giờ Trump chỉ là ứng cử viên tổng thống. Người từng tuyên bố: Don’t Fear The Devil. Chữ Devil ở đây chỉ riêng cá nhân Trump hiểu rõ.

Trở lại bản tin của CNN. So sánh những sự việc xảy ra trong thực tế, đối với Hillary và Trump, chúng ta nhận thấy kết quả phân tích mây (cloud analysis) này tương đối có giá trị, dù không hẳn đã đến 90%.

Nên biết thêm, trước đây, do sự lũng đoạn và thao túng của (deep state, global shadow government) trường đại học Georgetown thường được dân Mỹ trắng gọi là Tòa Bạch Ốc Chính Thức (The True White House of Washington). Đây cũng là một trong nhiều vấn đề của Hoa Kỳ mà Trump đòi dọn dẹp những vũng bùn lầy cỏ dại (drain the swamp). Dĩ nhiên, một khi làm vậy chắc chắn sẽ khuấy động những bầy chồn cóc, rắn rít, cá sấu, thú độc, ẩn sâu bao nhiêu năm nay, vùng lên phản ứng tìm cách sống sót. Riêng về các trường đại học, Georgetown chỉ là một vũng mà thôi. Còn vô số vũng bùn đầy cỏ dại khác mang danh đại học. Ví dụ. Harvard, Yale. Stanford, Berkeley, USC, Caltech of Pasadina, UC Davis, Michigan, v.v… Nên biết, dù bất cứ ở đâu, dòng Jesus (tức dòng Tên) của Vatican luôn nắm đầu giáo dục và truyền thông báo chí.

Với kết quả phân tích khoa học trên không cần biết chính xác được bao nhiêu.

Nhưng điều vô cùng quan trọng đáng ghi nhận ở đây là chính CNN tung ra những điều này.

Nên biết, CNN (Cable News Network) là ông chủ lớn của Hillary Clinton. Suốt trong thời gian tranh cử luôn tìm mọi cách yểm trợ gà nhà, là điều người có đầu óc bình thường cũng nhận ra. Dĩ nhiên phải dập Trump là điều bắt buộc. Đến nay chắc vài người đã biết CNN được dân Mỹ trắng gọi là Clinton News Network. Thế mà bây giờ, chính CNN bày ra chuyện này để nói xấu Hillary. Điều này cho biết, đối với CNN, cũng có nghĩa là cả CFR tức ông trùm của truyền thông báo chí dòng chính, mặc dù trước khi ra sân, nó là con gà nòi cứng cựa nhất của mình. Nhưng sau cuộc so cựa, bây giờ Hillary Clinton chỉ là con gà đã chết, cần phải đem chôn gấp. Để lâu con gà chết này có thể gây nên bệnh dịch là chết cả đám.

Đến thời gian cận bầu cử (2/10 – 7/11) , nỗi lo lắng duy nhất và to lớn của Hillary vẫn là email. Kế đến là fbi tranh luận.

Cũng trong thời gian này, điểm chính của Trump là phụ nữ, kế đến là thuế. Nhưng mức độ trầm trọng không bằng nổi ám ảnh tất cả là email của Hillary. (Xem hình 3)

Riêng trong tuần bầu cử, đối với trong đầu Hillary, chỉ còn email, fbi, và điều tralà chính. Điều này cho thấy nỗi lo sợ ngày càng dâng cao.

Cũng trong thời gian này, trong đầu của Trump cũng chỉ là vụ email của Hillary.

Người nào từng cho rằng Hillary Clinton bị oan khuất quá nhiều, chỉ là nạn nhân của truyền thông dòng chính, tức ông chủ (deep state) của Hillary, và bị chữ liar, crooked của Hillary hớp hồn, qua bộ dạng phụ nữ.

Năm 2006, khi còn nắm chức nghị sĩ New York, Hillary đã lớn tiếng nạt nộ, xỉa thẳng tay vào mặt, đuổi Donald Rumsfeld, lúc bấy giờ là Bộ Trưởng Quốc Phòng của George Bush. Một người phụ nữ mà cắt cổ được ông Thần Chiến Tranh của Hoa Kỳ, còn khủng khiếp gấp trăm lần Phàn Lê Huê vác dao rượt Tiết Nhơn Quý. Diệt Tuyệt Sư Thái, hay con gà mái háu đá Hillary Clinton bị cắt cổ vặt lông, người hả dạ nhất chính là Donald Rumsfeld.

Thêm nữa, trong bản tin thứ hai, cũng của CNN, cho rằng Hillary đổ lỗi sự thất bại của bà là do James Comey, cựu giám đốc FBI. Nhưng CNN cho rằng như vậy là Hillary thiếu đạo đức. Đúng ra lỗi này là do Anthony Weiner, chồng của Human Abedin.

Huma Abedin người gốc Hồi Giáo Á Rập. Trong suốt mùa tranh cử Huma Abedin còn hơn là cánh tay mặt của Hillary, phải nói là cố vấn tối cao. Người đàn bà này luôn giữ điện thoại của Hillary, và có toàn quyền cho bất kỳ ai được tiếp xúc Hillary, kể cả đối với Bill Clinton. Đến nổi Hillary tuyên bố nếu có con gái thì đó chính là Huma Abedin. Nhiều người cho rằng nếu Hillary thắng cử, Huma Abedin sẽ là ngoại trưởng, và là phó tổng thống ngầm sau hậu trường. Nhiều người khác cho rằng Huma Abedin là gián điệp của nhóm Muslim Brotherhood. Gia đình Huma Abedin chịu trách nhiệm phát hành tờ báo của nhóm Muslim Brotherhood. Đây là một nhóm khủng bố Hồi Giáo, đang bị Saudi Arabia, Nga, UAE, và Egypt truy lùng.

Trong phần kết luận, CNN cho rằng thật vô cùng khó khăn để moi hết dây mơ rể má, cùng phản ứng dây chuyền, về những quyết định, và sự kiện, trong thư James Comey gởi cho Quốc Hội về việc vụ án email của Hillary khác với những gì ông này nói trước đó. Đúng sai, thực hư chưa biết. Nhưng kết luận một bản tin kiểu này càng gây nhiều chấn động và nghi ngờ hơn nữa. Quả là quá ác. Nhất là khi CNN chạy hai cái tựa bản tin, đầy mầm độc ác. Dân viết báo chuyên nghiệp. Lúc nâng thì thì lên tận mây. Lúc nhận thì chìm sâu tận đáy.

Có thể Hillary cuộc đời sẽ bị doomed, bởi cái trò xài không được vất thùng rác của CNN. Quả đúng như Trump đã nói; politics is nasty. Nhưng, được làm vua, thua nộp mạng, vốn cũng là luật chơi trong giới giang hồ, xưa nay.

Ngày xưa hống hách, ngang tàn,

Tham lam quyền lực nên mang hận lòng.

Bây giờ một mớ bòng bong,

Tuổi giá sức yếu còn mong chuyện gì.

Hỏi rằng hỡi chị Hilry,

Ên Ên chơi bẩn còn chi thầy trò.

Càng ngày cái mặt càng mo,
Vệt ngang vệt dọc, ốm o thân già.

Nghĩ cùng cũng bởi tại ta,
Trèo cao té nặng, chắc là gãy lưng.

Sau đây là hai bản tin của CNN trù dập Hillary Clinton. Người muốn biết thêm thì tự tìm hiểu. Không quen đọc bản tin tiếng Mỹ, hay không dám tìm hiểu cho rõ thì không cần.

Mai Linh

************************************************************************************************************

Hillary Clinton’s ‘email’ problem was bigger than anyone realized

Clinton: “I was on the way to winning until a combination of Jim Comey’s letter on October 28 and Russian WikiLeaks raised doubts in the minds of people who were inclined to vote for me but were scared off,” Clinton said at the Women for Women International Conference.

She added: “If the election were on October 27, I’d be your president.”

Analysis by Chris Cillizza, CNN Editor-at-large

Updated 2109 GMT (0509 HKT) May 23, 2017

Clinton: I was on way to winning until Comey, Wikileaks 02:37

(CNN) Hillary Clinton’s ongoing struggle to deal with the revelation that she used a private email server during her time as secretary of state dominated the conversation about her presidential candidacy, and research suggests it might have doomed her campaign, according to a new study by a consortium of pollsters released over the weekend.

In the paper, presented at the American Association for Public Opinion Research’s annual conference in New Orleans, pollsters and political scientists from Gallup, Georgetown University and the University of Michigan studied the daily Gallup tracking poll from July 10 to November 7, 2016. In particular, they zeroed in on one question: “Have you read, seen or heard anything about (Hillary Clinton/Donald Trump) in the last day or two?“ They then zeroed in on the “yes” responses and categorized what, exactly, people said they had read, seen or heard.

Here’s what people had read, seen or heard about Clinton looks like in a word cloud (the bigger the word, the more often it was mentioned):

Fig. 1: Cloud analysis for Hillary Clinton.

As you can see, “email” drowns out every other term mentioned about Clinton. It was, without question, the dominant narrative of the election for her — at least in the five months that this paper documents. And, according to the study, the mentions of email correlate directly to negative views of Clinton.

Now, check out Trump’s word cloud:

Fig. 2: Cloud analysis for Donald Trump

There’s nothing to match the Clinton “email” mentions. And although some of the most commonly mentioned words are negative storylines for Trump — “women,” most notably — there’s a lot of more neutral mentions: “debate,” “people” and “president.” This speaks to the theory that by throwing so many balls up in the air every day — via his stump speeches, Twitter, etc. — Trump made it impossible for anyone to follow all of them. Everything seemed like a molehill. Even the mountains.

What’s more, the word “email” came up more and more in the final weeks of the election — particularly in the wake of then-FBI Director James Comey’s announcement in late October that he was re-starting an investigation into Clinton’s server.

RELATED: Hillary Clinton blames James Comey for her loss. Why not blame Anthony Weiner?

Here’s the word clouds broken into a week-by-week timeline of the last month of the campaign. Again, the larger the word appears, the more it was mentioned as something people had seen, read or heard about Clinton or Trump.

Fig. 3: Cloud analysis for Hillary Clinton & Donald Trump from 2/10 – to 7/11.

Not only did “email” dominate the conversation around Clinton, it dominated the entire conversation in the race. From October 23 on, Trump is barely talked about — an amazing feat for someone so willing to make news.

RELATED: Clinton: ‘If the election had been on October 27, I would be your president’

This study will be used by liberals as evidence that the media’s unnecessary focus on Clinton’s email server cost her the election.

I’d agree that Clinton’s email server played a decisive role in deciding the election. But I wouldn’t agree with the idea that the media is responsible for it.

After all, it was Clinton who never seemed to grasp the seriousness of the issue and how it eroded the public’s already shaky confidence in her. Her inability to do those things meant she was never able to put the story behind her. And then the Comey announcement came, which undoubtedly surged the issue back to the top of many voters’ minds.

Whatever the reasons, when people thought of Clinton in the final weeks of the race, they thought of her emails. And that was a very bad thing for her.

http://edition.cnn.com/2017/ 05/23/politics/clinton-email- 2016/index.html

**************************************

Hillary Clinton blames James Comey for her loss. Why not blame Anthony Weiner?

By Z. Byron Wolf, CNN

Updated 12:55 PM ET, Fri May 19, 2017

Weiner to plead gulity to sexting minor 01:12

Washington (CNN) Anthony Weiner sexted a 15-year-old and Donald Trump won the White House.

One didn’t cause the other, but several long-running narratives exploded together in a way that ultimately and in hindsight sent Hillary Clinton’s campaign floundering and gave Donald Trump’s new hope in the waning days of the election.

There is an undeniable through-line between the investigation into Weiner’s proclivity to sending lewd message via text, on this occasion victimizing a teenage student, and Trump’s 2016 victory.

Look at this timeline:

January 2016

Underage girl allegedly reaches out to Weiner on Twitter and he starts online relationship with her, according to the Daily Mail. Court documents released Friday suggest the relationship carried on online until March and that Weiner knew the minor was 15 and that he transferred sexually explicit material to her.

July 5

FBI Director James Comey announces at a bombshell press conference there is not enough evidence to seek charges against either Clinton or her staff for their handling of classified information during her time as secretary of state. He upbraids the candidate as irresponsible, but the campaign hopes this puts a lingering issue about her trustworthiness behind them.

September 22

CNN’s September report: FBI, NYPD investigating Weiner underage sexting allegation 02:13

CNN reports that then-US Attorney Preet Bharara in New York is investigating allegations first reported in the Daily Mail, that Weiner had carried on a sexting relationship with the minor.

October 28

Comey tells Congress in a letter that new information from a separate investigation, which we later learn to be the one involving Weiner, has led them to re-start the inquiry into Clinton’s treatment of classified information as secretary of state. Clinton has since said this letter cost her the election.

October 30

FBI obtains search warrant for Weiner’s computer in order to look for information related to Clinton’s time as secretary of state. Comey later testifies that the computer contains messages forwarded by Huma Abedin, a top Clinton aide and Weiner’s husband. Abedin forwarded messages for reasons as mundane as to print them. None of the information on the computer is marked as classified. But it doesn’t matter since this issue is again front and center.

November 6

FBI clears Clinton in email probe 01:32

FBI tells Congress

Posted in Thời Sự

Y phục của bà Obama- May 25,2017

Cộng đồng mạng dậy sóng vì hình bà Michelle Obama với ảo rất sexy, hở vai, hở nách đi nhà thờ. Sau đó một nick đính chính hai vợ chồng trên đường phố. Không biết thực hư ra sao cả nhưng google thì ra quá chừng web, báo, youtube “mắng mỏ” bà Obama.

Hoàng Lan Chi có viết bài thơ vui này trêu bà Obama khi thấy thiên hạ xum vào mắng bà dữ quá ( cười)

Hở nữa đi em, vai trần rất “mun”
Xõa nữa đi em, tóc xoắn rất buồn

Cúi nữa đi em kính nào che được

Hàm răng này từng che nắng cho “Ô” ( Obama)

Em vẫn “mun” cho lòng anh “black”

Em vẫn cười cho anh núp trời mưa

Dáng mít tròn xin hãy cứ đung đưa

Anh vội vã ôm vào lòng hớn hở

Hãy bước nhẹ như ngàn voi đang dẫm

Cho sóng DC rung chuyển dưới chân em

Mắt ốc to xin hãy cứ buông rèm

Anh xin chết một ngàn lần không tiếc

Hoàng Lan Chi

Steven Phan · Friends with Wo Wang

infinite zero in class

Steven Phan · Friends with Wo Wang

just remember o du ma want the white wife… but he want the position as president of USA so he marry this blk girl

Nguyen Ngo unbelievable !!!

Louis Hoang · Friends with Wo Wang

The fashion designers must have stopped designing clothes for her. Look grossly cheap!

Andy Nguyen Very low class or no class !!!

Linda Letran Duyen Y phục xứng kỳ đức…

· 10 hrs

Jessie Nguyen Omg!

Thinh Truongcong Mặc vậy cho mát…! 😀

Tien Bao · Friends with Wo Wang

I never thought she has any class inside out

Wo Wang No class at all!

Angela NgocAnh Nguyen Ngay cả nếu đi dạo mát, một vị phu nhân đàng hoàng cũng không ăn mặc kiểu này. Đám designer ăn lương biến đâu mất mà để bà ấy ăn mặc như vậy, thật bó tay

LanChi Hoang Ở đây có áo khác mầu hồng cũng trễ vai như vậy. Tôi không biết cựu đệ nhất phu nhân có nên vậy không chứ các mợ "Mít" thì vẫn thoải mái áo 2 dây, không dây dù tuổi 70 ạ. 🙂 ( HLC thì never ở tuổi 60!)


Angela NgocAnh Nguyen
Có những kiểu áo hở ngực, hở vai nhưng họ designed coi đẹp và thanh lịch. Cái áo bà này mặc thấy xấu và bẩn mắt làm sao ấy , coi rẻ tiền và bẩn thiểu, cởi trần luôn cho được việc. Đám thổ tả biến đâu mất rồi, sao không lên tiếng binh vực đi. Thật bó tay..

Posted in Thời Sự

Bình Luận Gia, các ông/bà là ai? May 24, 2017

LanChi Hoang with Hai Van Vu and 28 others.

14 hrs ·

BÌNH LUẬN GIA, CÁC ÔNG/ BÀ LÀ AI?

Hôm nay nghe Ngụy Vũ nói về "bình luận gia Thu Nga" của đài SBTN-Texas, Hoàng Lan Chi bật cười.

Đây: click vào link, chọn ngày May 23, 2017 . Phần 1, phút thứ 57 . Chờ chút cho nó load.

http://nvradio.co/index.php/morning-news

Với tôi thì chỉ "biết" và chưa nghe bao giờ nên không dám có ý kiến gì về "bình luận gia Thu Nga" của Texas cả.

Nhưng hiện nay, Hoàng Lan Chi rất chán:

Xem bài của Nguyễn Đạt Thịnh. O^ng này từng làm lớn về truyền thông trước 75. Năm năm trước ông viết còn khá. Sau này quá tệ. Tệ vì ông sa đà vào thù oán cá nhân hay lý do gì đó không biết nên viết rất hồ đồ. Tuổi già mà ông hung hăng chửi bới người khác. Bây giờ, ông có thái độ, giống như "điên cuồng" khi viết bài tấn công Trump rất nhảm nhí.

Người mà Hoàng Lan Chi chán thứ hai là ông Ngô Nhân Dụng. Bài ông hình thức cũng chẳng hay vì từ ngữ ông dùng không co gì đặc biệt và nội dung thì ‘cạn cợt’ và nhiều khi rất "ấu trĩ".

Có lẽ một số người Việt, bị cay cú vì tiên đoán Hillary thắng chắc như bắp nên bây giờ bị xấu hổ với thính giả mà có thái độ này?

Họ tự làm giảm phẩm giá của họ khi moi móc tiểu tiết những hành vi cử chỉ của Trump hay Melania. Bộ không còn chuyện để nói hay sao mà dùng clip của tụi media Mỹ thổ tả rồi chụp mũ là Melania hất tay Trump?!!! Tôi tự hỏi đến lúc nào họ sẽ viết , vd nhé " Theo nguồn tin của vài công chức Tòa Bạch Ốc thì một tháng nay Trump không thực hiện nghĩa vụ làm chồng khiến Melania cáu kỉnh bực bội và trách móc". Quý bạn có tin là đến lúc nào đó, media thổ tả Việt dám bịa chuyện và viết tin "hạ cấp" như thế không? Tôi tin là có thể có vì tôi chứng kiến mấy tháng nay vài kẻ đã hết sức hạ cấp, vô giáo dục như thế.

Họ trở thành "kẻ phản quốc" khi họ thờ ơ trước sự thành công của Trump trong chuyến công du đầu tiên. Thậm chí có kẻ còn bôi bác rằng nghi lễ long trọng ấy là do đôi bên thỏa thuận trước và ngày xưa Obama là người thích giản dị!

Họ trở thành kẻ ti tiện vì không dám công nhận thành tích của Trump là ( chỉ số kinh tế cao nhất; với hợp đồng 111 tỷ MK sẽ đem được bao nhiêu jobs cho người Mỹ nếu chính phủ giao cho các công ty vũ khí có nhiều trụ sở ở Mỹ) mà họ bôi bác là vầy ( Ông Á Rập mua cái gì, để làm gì mà chịu xuất tiền ra nhiều thế? Họ giàu quá nên xuất tiền… ủng hộ Mỹ của Trump? Hay họ đang ngại Trung Đông đang bốc lửa với IRAN, SYRIA, ISIS, TURKEY… cần Mỹ làm cây dù?)

Hiện nay với tôi thì Vũ Linh xứng đáng là bình luận gia. lý do: bài ông của ông bao giờ cũng khá dài vì nhiều chứng cớ, chứng tỏ ông mất nhiều thời gian cho bài viết. Khi so sánh hành động của Trump với bất cứ ai, ông phải Google để tìm lại tài liệu cũ cho chính xác. Khi so sánh chính sách của Trump với ai, ông cũng phải có ngay số liệu cũ. Ngoài ra, ông nêu nhận định ( tức bình luận dựa trên các dữ kiện ông có) chính xác và tử tế. Giọng văn ông không hằn hoc mà ưa nhuốm vẻ ( diễu cợt, mỉa mai. Nói nôm na là ông chọc quê phe Dân Chủ và fans Dân Chủ!)

Có một người tôi cũng tiếc đó là Kinh tế Gia Nguyễn Xuân Nghĩa. Tôi chỉ không hạp ô Nghĩa trong vấn đề phim Terror in Little Sài Gòn thôi, còn khi ông bình luận thời sự Hoa Kỳ sau này thì tôi cho là ông xứng đáng với ba chữ "bình luận gia". Ông có tìm tòi, nghiên cứu tài liệu cũ mới để bổ sung hay làm luận cứ cho quan điểm của ông ( tương tự Vũ Linh). Tôi nghe đồn, nghe đồn nhé, ô Ngô Nhân Dụng là ‘bố già" của báo Người Việt nên ông này "ấm ức" do show/bài của ông không "hot" nên ông sử dụng quyền lực để "bịt miệng" ông Nguyễn Xuân Nghĩa ! ( cười cười). ( nếu không phải thế thì ô Dụng mở lại mục của ô Nghĩa đi? Hay là sợ bọn media Mỹ thổ tả chúng quậy vì chúng ngán lập luận và kiến thức của Nguyễn Xuân Nghĩa???)

Còn các "mợ" bình luận gia?? Tôi chưa biết nhưng nếu có "Mợ" nào, chỉ copy and paste, thì làm ơn dùng đúng chữ nghĩa một tí kẻo ông Ngụy Vũ mắng cho là " chịu ngu, hám danh, làm vậy, để cho người khác lợi dụng mình"!

Cá nhân tôi không phải "bình luận ra" gì ráo. Tôi chỉ là người viết "tạp ghi" nêu ý kiến ngắn hay tóm tắt tin tức gọn cho mọi người thôi vì biết có nhiều người bận bịu không đọc được hết. Tôi cũng là người "fix" mỗi khi có ai đó bôi nhọ hay vu cáo cho Trump (và cả người quốc gia). ( cái này nên ví Hoàng Lan Chi là Lục Vân Tiên thì đúng hơn. Giũa đường thấy việc bất bằng hỏng tha! Cười.)

Hoàng Lan Chi

5/2017

CommentShare

12Hoai Thu Tran Dinh, Dang Quynh and 10 others

Comments

Trang Nguyen HLC nhận xét chính xác.
Có những " bình luận gia" người Việt ở Nam Cali ấu trỉ. Chỉ lập lại những điểu đã xẩy ra rồi cho thêm ý kiến thò thiển,mệt mỏi và chán ngắt.
Người Việt hải ngoại hết nhân Tài hay sao ?See More

LikeShow more reactions

· Reply ·

2

· 13 hrs

Xuan Nhu Tran Nhìn thái độ thù hằn của nhóm người " dân chủ " cũng đủ cho mọi người nhận ra cái chân tướng thiếu tư cách và nhỏ mọn của họ

LikeShow more reactions

· Reply ·

1

· 12 hrs

Hoanglan Nguyen Thuong HLChi qua di thôi ( và ngưởng mộ tài sắc di nhien )

LikeShow more reactions

· Reply ·

2

· 12 hrs

Posted in Thời Sự

Học sinh bỏ về khi Pence nói chuyện-May 23, 2017

COPY TỪ FACEBOOOK

LanChi Hoang

2 hrs ·

Những học sinh bỏ về khi Pence đọc diễn văn, nên gọi là gì?

CNN WON’T REPORT THIS! After Notre Dame Students Walked Out on Pence’s Speech, LOOK What Really Happened…

CONSERVATIVEFIGHTERS.COM

Nguyên Hà Võ May be clueless libtards, but they have their right to protest or refuse to participate.

LikeShow more reactions

· Reply ·

1

· 1 hr

LanChi Hoang 1-Khi một nguyên thủ quốc gia đến nói chuyện thì thường là ôn kỷ niệm ( nếu đã từng học), chia sẻ vui buồn, hứa hẹn yểm trợ trường trong các project hợp lý v.v.
2-Không khi nào nguyên thủ nói chuyện chính trị ở đây. nếu có chỉ là kêu gọi học sinh "là người tổ quốc mong cho mai sau"
3-Do đó, cái quyền không tham dự là của sinh viên và quyền khinh bỉ sinh viên cùng cha mẹ chúng là của những người khác. 🙂
4-Tôi muốn chụp hình ghi lại toàn bộ hình ảnh những sinh viên này, lưu trữ ở web site nào đó và cung cấp cho các công ty toàn Hoa Kỳ để họ có cơ hội chọn lựa người làm việc!!! hahahhahaha. NY times sẽ tuyển dụng gấp. Phải thế không!

Posted in Thời Sự

Vũ Linh- Động đất ở Tòa Bạch Ốc -May 23, 2017

LGT: Hoàng Lan Chi đồng ý với câu kết của Vũ Linh. (Ý định của TT Trump rút hết nước thải trong cái đầm lầy Hoa Thịnh Đốn dĩ nhiên nói dễ làm khó, sẽ bị tất cả cá mập, rắn độc, bọ cạp trong đầm đó tấn công.2) Ngư ông rung đùi hưởng lợi không ai khác hơn là… Putin, cho dù chẳng ai biết ông ta có can thiệp vào bầu cử để phá rối gì không. Bảo đảm lâu lâu ông ta cũng tưới thêm ít dầu cho lửa tiếp tục cháy)
Hoàng Lan Chi Chả có thì giờ trả lời vài kẻ có các luận điệu vầy: 1) VOA là của chính phủ Mỹ mà, làm sao thổ tả được (!); 2) phải tự hỏi tại sao có nhiều ‘thổ tả’ thế) ; 3) chuyện được đón tiếp linh đình có gì lạ vì nghi lễ được đôi bên thảo thuận và có TT chỉ thich giản dị!

Hoàng Lan Chi viết : giê su ma lạy chúa tôi. Lần đầu tiên tôi được nghe một cao niên-đàn ông VN, phán như vậy. Là nghi lễ được thỏa thuận, là OBM thích giản dị. Má ới má oi má à!! (Cười cười). Nếu có bàn thảo thì là bàn về các biện pháp phối hợp để bảo vệ an ninh phải không quý vị? Làm gì có chuyện bàn thảo nghi lễ ( long trọng với không long trọng) mà ông VN-cao niên này nói là có TT thích giản dị ( ô hô ai tai!).

Ô Vũ Linh đã viết đúng ý HLC mà vì đau mắt chưa viết được: khi được ai đó xì tin tức thì phải có trách nhiệm xem xet, suy đoán. Bây giờ media thổ tả không làm vậy. Khi HLC viết rằng tin của đám này (Theo hãng truyền thông Axios (Mỹ), nhiều quan chức Nhà Trắng đã tỏ ra “chán chường” đối với Tổng thống Donald Trump. “Họ nhận xét rằng người đứng đầu quốc gia mà họ đang phục vụ rất vô kỷ luật và thường tự làm xấu mặt mình”) là vu cáo vì KHÔNG NÊU TÊN, thì ông VN-cao niên, viện dẫn luật ( bảo vệ người cung cấp tin) ra để lý sự với HLC!!!!! Ố là la. Nếu người A cung cấp tin quan trọng , liên quan đến an ninh, thì báo chí hay FBI có nhiệm vụ bảo vệ danh tính họ. Còn cái câu trên thì đúng là bọn thổ tả. Ông VN-cao niên này, mù quáng khi binh vực, lại còn tính “mà mắt” bà chằng HLC khi viện dẫn luật bảo vệ người cung cấp tin đúng là khôi hài ạ.

Xin mời đọc bài ô Vũ Linh. Ông viết rất hay, có chứng cớ rõ ràng.

Hoàng Lan Chi

*****************

Động Đất Tại Tòa Bạch Ốc?

Vũ Linh

Chiến dịch đánh TT Trump của truyền thông dòng chính (TTDC) và đảng DC tiếp tục leo thang, ngày càng mạnh, thể hiện quyết tâm hạ gục ông tổng thống mới bằng mọi giá. Và điều quái lạ là ông này, chẳng những không sợ hãi, tháo chạy, xin lỗi hay trốn vào nhà bếp, mà trái lại, công khai trả đòn, có khi còn tặng thêm vài thùng dầu để hun cho ngọn lửa cháy lớn hơn nữa.

Trong tuần qua, TTDC tung ra hai tin gây chấn động cả chính trường Mỹ. Cả hai tin đều không có một ly bằng chứng nào, mà chỉ là tin do nhân viên Tòa Bạch Ốc xì ra, cũng không có kiểm chứng nào.

Trước khi đi vào câu chuyện, phải nói cho rõ về chuyện xì tin bí mật.

Mỗi lần thay đổi chính quyền, bất kể cấp nào, là một lần thay đổi hàng loạt công chức, càng cao cấp càng nhiều thay đổi. Vì số lượng cũng như vì tính phức tạp như cần người cùng quan điểm, có khả năng, phải được Thượng Viện phê chuẩn, nên những thay đổi tại Tòa Bạch Ốc khó khăn và mất thời giờ nhất, có khi kéo dài hàng tháng, hàng năm. Trong khi chờ đợi, thì ai làm việc gì cứ nhiệm chức tạm. Có nghiã là trong Toà Bạch Ốc và các bộ sở, vẫn còn cả trăm ngàn viên chức của chính quyền cũ còn làm việc. Chuyện bình thường.

Cái không bình thường là hiện nay, có phong trào đánh tân tổng thống tối đa, được cổ võ bởi những người lãnh đạo cao nhất của DC là cựu TT Obama và bà ứng viên thất cử Hillary Clinton, được sự hợp tác triệt để của TTDC. Khối công chức cũ còn lại, trên căn bản phải trung lập, chu toàn trách nhiệm nghiêm chỉnh bất kể khuynh hướng chính trị, đã biến thành một khối gián điệp nằm vùng, sẵn sàng xì tin bí mật họ biết được để hại TT Trump, bất kể quyền lợi quốc gia. Cả trăm, cả ngàn viên chức chính quyền Obama còn sót lại có thú vui mới là xì tin bí mật hậu trường bất lợi cho chính quyền Trump ra cho TTDC và TTDC hồ hởi chộp lấy rồi tung ra, không cần kiểm chứng. Cái nhóm “gián điệp” này được báo Mỹ gọi chung là hệ thống “deep state”, tức là “chính quyền ngầm”.

Trong ngành làm báo, chuyện nhà báo đi tìm tin bí mật, giựt gân, sốt dẻo, tung lên báo là chuyện bình thường. Nhưng trước khi bung tin ra, họ cũng đủ tinh thần trách nhiệm để đi kiểm chứng xem tin đúng hay phịa. Nhưng một lần nữa, cái không bình thường hiện nay là trong chiến dịch chống Trump, TTDC không còn cảm thấy có trách nhiệm kiểm chứng gì hết, chỉ việc tung tin ra thôi, còn chứng minh sự thật, đúng hay sai, là trách nhiệm của chính quyền Trump. Nền tảng tư pháp của TTDC: “cảnh sát tư tưởng” có quyền muốn tố ai tội gì tùy hỷ, người bị tố mới là người có trách nhiệm chứng minh mình vô tội. Muốn chứng minh? Cứ lập ủy ban điều tra. Bây giờ TTDC có thể tố TT Trump làm một trăm chuyện sai trá, bậy bạ mà không cần bằng chứng. TT Trump cải chính hay biện giải gì cũng vô ích, chỉ có một cách: lập cả trăm ủy ban điều tra.

Kết quả cụ thể: cột tay cột chân chính quyền vào vô số điều tra, vừa tê liệt hoá chính quyền, vừa nuôi dưỡng chống đối và reo rắc nghi ngờ lên tất cả mọi chuyện, khiến mất hậu thuẫn. Đây là sách lược chống đối mới. Cho đến nay, với sự thông đồng giữa DC và TTDC, rõ ràng là sách lược này đang gây khó khăn lớn cho TT Trump.

Ngay cả dân biểu thiên tả Dennis Kucinich cũng phải nhìn nhận nhóm “chính quyền ngầm” này đang phá tan hệ thống chính quyền của nước Mỹ. Quốc gia đã biến mất để chỉ còn đảng phái. Ngoại thù không có, chỉ còn nội thù.

Bây giờ ta trở lại câu chuyện hai tin bí mật mới bị xì ra.

Trước nhất là tin ít quan trọng hơn của Washington Post. Báo này cho biết trong buổi họp mặt với ngoại trưởng và đại sứ Nga mới đây, TT Trump đã tiết lộ tin có tính “tối mật” cho hai ông này. Sau đó Cố Vấn An Ninh Quốc Gia cải chính, cho biết thứ nhất là chẳng có tin bí mật sinh tử nào bị tiết lộ hết, đại khái cái tin bị lộ là ISIS hiện có khả năng cài bom trong máy điện toán xách tay – laptops-, do đó Mỹ đang nghiên cứu cấm mang laptops theo hành lý xách tay trên các chuyến bay từ Âu Châu, có thể kể cả các chuyến bay từ Nga qua Mỹ. Thứ nhì, việc chia sẻ tin tức tình báo giữa các vị lãnh đạo là chuyện bình thường, không có gì là sai trái hay bất thường, nhất là khi tin đó liên quan đến ISIS, sẽ giúp Nga đánh ISIS hữu hiệu hơn, là chuyện TT Trump mong muốn và đã công khai nói rõ cho tất cả bàng dân thiên hạ từ lâu rồi.

Câu hỏi là xì tin này cho Nga thì có hại như thế nào đến an ninh quốc gia Mỹ mà WaPo la hoảng giống như TT Trump phản quốc, chia sẻ tin bí mật quốc sự cho kẻ thù không đội trời chung, cần truất nhiệm. Trong quan điểm của TTDC và phe DC hiện nay, TT Trump có nhẩy mũi mà không che miệng cũng đáng bị truất nhiệm vì có thể đã tung ra cả triệu vi khuẩn hại đến sức khoẻ cả triệu người! ( Hoàng Lan Chi viết: hay. Bác VL viết cái này hay!)

Tổng thống là viên chức cao nhất chính quyền có quyền quyết định tin nào thuộc loại bí mật cỡ nào, cũng như có quyền giải mật bất cứ tin mật nào. Từ đó, ông có toàn quyền chia sẻ bất cứ tin gì với bất cứ ai, bất kể mật cỡ nào, chẳng có gì phạm pháp.

Từ đó TTDC đổi giọng, tố TT Trump tiết lộ nguồn gốc tin bí mật, đe dọa tính mạng nhân viên tình báo của một nước đồng minh, cũng như lộ cách lấy tin của ngành an ninh xứ này. Quý độc giả không biết xứ này là xứ nào, phải không? Không ai biết hết. Nhưng không sao, vì WaPo đã mau mắn xì tiếp ra cho cả thế giới biết đó là Do Thái. Như vậy ai đã xì tin đe dọa tính mạng nhân viên tình báo Do Thái?

Trong buổi họp, không kể phiá Nga và TT Trump, chỉ có 3 viên chức cao cấp nhất là ngoại trưởng, cố vấn và phụ tá An Ninh Quốc Gia. Cả ba vị đều xác nhận TT Trump không hề tiết lộ tin có tính bí mật nào hết. Dù vậy WaPo vẫn khẳng định nguồn tin họ nhận được là chính xác, cho dù người đưa tin cho họ (dấu tên) chắc chắn đã không có mặt trong buổi họp, không đích thân nghe hay nhìn thấy gì. Vậy chứ WaPo vẫn coi như chân lý, sự thật tuyệt đối.

Chuyện quái lạ nhất là cả TTDC ra vẻ bị sốc mạnh, tố TT Trump xì tin bí mật an ninh, có hại cho quốc gia, cần truất phế. Thế nhưng trong lịch sử cận đại, cũng đám truyền thông này là đám chuyên xì tin bí mật an ninh quốc gia với hậu quả tai hại nhất như vụ xì nguyên hồ sơ Pentagon Papers (Hồ Sơ Bộ Quốc Phòng) về chiến tranh VN, hay gần đây hơn, xì toàn bộ kế hoạch truy cứu đường giây gây quỹ ISIS của TT Bush, toàn bộ tổ chức truy lùng khủng bố toàn cầu của cơ quan NSA của TT Obama, các hồ sơ Wikileaks liên quan đến chiến tranh Iraq,… Tất cả những tin xì ra trên chắc chắn đã có hậu quả nguy hại gấp triệu lần việc “đe dọa tính mạng” vài gián điệp Do Thái. TTDC cũng đã xì tên vị bác sĩ Pakistan đã giúp Mỹ tìm ra Bin Laden, khiến cho ông này bị chính quyền Pakistan ra án 33 năm tù vì một tội phiạ, cốt ý vỗ về những đệ tử của Bin Laden, trong khi TT Obama ngó lơ, có báo nào đứng ra nhận trách nhiệm chưa?

Câu chuyện chưa ngã ngũ, nhưng có triển vọng bị chìm xuồng sau khi một tin mà TTDC coi như là động trời hơn được New York Times bung ra. Theo NYT, giám đốc FBI ông Comey, một ngày sau khi tướng Flynn từ chức Cố Vấn An Ninh, đã được mời ăn tại Tòa Bạch Ốc với TT Trump. Sau bữa ăn, vài quan khách khác được mời ra khỏi phòng, chỉ còn hai người nói chuyện riêng là tổng thống và giám đốc FBI. NYT xì tin cho biết là ngay sau bữa ăn, ông Comey có ghi lại tóm lược cuộc nói chuyện riêng trong một ký chú riêng –personal memo-, trong đó ông ghi có lúc TT Trump đã nói “tôi hy vọng ông sẽ nhìn thấu vấn đề để cho qua vụ này, tướng Flynn là người tốt, tôi hy vọng ông sẽ cho câu chuyện này qua đi”. (nguyên văn: “I hope you can see your way clear to letting this go, to letting Flynn go. He is a good guy. I hope you can let this go”). Theo NYT, đây rõ ràng là can thiệp vào một cuộc điều tra, tìm cách áp lực FBI ngưng điều tra, và sau khi thất bại, thì TT Trump đã cách chức ông Comey. Và theo NYT, đây là lý do cụ thể có thể đàn hặc TT Trump vì tội cản trở công lý –obstructing justice.

Câu chuyện không giản dị như vậy.

– Nếu những câu viết của ông Comey đúng là áp lực của TT Trump thì ông Comey đã có bổn phận phải báo cáo cho bộ trưởng Tư Pháp ngay lúc đó, chứ không thể giữ kín để rồi bung ra cho TTDC mấy tháng sau, sau khi ông đã bị cất chức, như là đòn thù cá nhân. Trên phương diện pháp lý, ông có trách nhiệm báo cáo ngay, nếu không thì coi như là đồng loã tìm cách cản trở công lý. Luật Mỹ rất rõ rệt: khi một viên chức đang điều tra mà bị áp lực (đòi ngưng hay điều tra mạnh hơn) thì viên chức đó bắt buộc phải báo cáo lên cấp trên ngay. Ông Comey không báo cáo gì với bộ trưởng Tư Pháp, rồi sau đó đã ra điều trần trước quốc hội ngày 3/5 mà vẫn khẳng định không hề bị TT Trump áp lực gì. Cả ông McCabe, phó giám đốc FBI cũng xác nhận như vậy trước quốc hội. Người bây giờ xì tin này chỉ có thể là ông Comey, không ai khác vì đó là ký chú cá nhân của riêng ông, một mình ông giữ, chứng tỏ ông có thể có ý định trả thù TT Trump.

– TT Trump đã chính thức khẳng định tuyệt đối không có chuyện ông xiá vào bất cứ cuộc điều tra nào của FBI, không có chuyện ông yêu cầu hay ra lệnh “tha” cho tướng Flynn. Nhân đó, ông cũng cho biết ông Comey đã ba lần xác nhận với TT Trump là tổng thống không bị điều tra về chuyện gì hết [chứ không phải là TT Trump ba lần “cám ơn” ông Comey đã không điều tra ông như vài tin đã bóp méo].

Qua hai vụ lùm xùm trên, phong trào đòi lột chức TT Trump bẳng cách này hay cách khác được TTDC thổi mạnh lên nữa. Cho đến nay, phong trào này có vẻ hơi viễn vông, chỉ phản ánh một sự chống đối tuyệt đối của các phe nhóm đối lập.

Trên căn bản, có hai cách lột chức một tổng thống:

1) Đàn hặc -impeach.

Cách này áp dụng khi tổng thống phạm tội phản quốc hay đại tội nào khác, hoàn toàn do quốc hội định tội. Trong lịch sử cận đại, có hai tổng thống bị dính vào. TT Nixon tuy chưa bị chính thức đàn hặc, nhưng bị các lãnh tụ quốc hội khuyến cáo nên từ chức trước vì họ có đủ túc số để đàn hặc và truất phế ông. TT Clinton bị Hạ Viện kết tội và đàn hặc, nhưng được Thượng Viện biểu quyết không truất phế. Muốn truất phế, phải cần hai phần ba (2/3) Thượng Viện quyết định. Thượng Viện khi đó do DC nắm đa số.

Trên căn bản, đàn hặc là biện pháp hoàn toàn mang tính chính trị, không phải luật pháp. Tất cả những tranh cãi TT Trump phạm luật có thể bị đàn hặc hay không đều là lớp vải thưa che mắt thiên hạ. Đến cái bằng chứng cụ thể nhất như cái áo đầm dính tinh khí mà cũng vẫn chưa lột chức TT Clinton được mà.

CH hiện nay kiểm soát cả hai viện quốc hội, không ai nhìn thấy có cách nào đa số dân biểu nghị sĩ CH cất chức TT Trump. Nhất là cho đến nay, chưa ai thấy TT Trump đã phạm tội phản quốc hay đại tội nào hết. Những chuyện WaPo cho là kinh hồn, như tiết lộ bí mật quốc sự cho Nga, chỉ là chuyện vặt chẳng có gì bất hợp pháp. Chuyện TT Trump cản trợ luật pháp qua áp lực ông Comey như NYT loan tin vẫn còn là câu hỏi lớn mà không ai biết có hay không.

TT Trump có thể sẽ bị đàn hặc và truất phế chỉ khi nào hậu thuẫn chính trị của ông đã mất, đe dọa ghế của mấy chính khách CH, khi đó, họ sẽ không ngần ngại trở cờ để giữ ghế của mình, như TT Nixon đã nếm mùi. TT Trump cho đến nay vẫn giữ nguyên hậu thuẫn mạnh của ông.

2) Cất chức vì không thể chu toàn trách nhiệm (theo tu chính 25 của Hiến Pháp)

Trường hợp này áp dụng cho tình trạng tổng thống bị bạo bệnh, hay bị khùng điên, không làm việc được. Thủ tục đầu tiên là 2/3 nội các biểu quyết xin giải nhiệm, rồi 2/3 Hạ Viện và 2/3 Thượng Viện biểu quyết đồng ý.

Đó là chưa kể phản ứng của quần chúng. Ta không nên quên khối hơn 60 triệu cử tri và 30 tiểu bang đã bỏ phiếu cho TT Trump mà cho đến giờ này, vẫn quyết tâm ủng hộ ông và coi ông như là nạn nhân của cánh tả, của đảng DC và của TTDC. Chuyện họ an phận, ngồi yên chấp nhận TT Trump, thần tượng của họ, bị DC và TTDC lột chức là chuyện hoang tưởng. ( Hoàng Lan Chi viết: đúng. “Nhóm media thổ tả như CNN và vài người Dân Chủ xấu” coi chừng. Qúy vị đã cố tình phá hủy quốc gia, cố tình gây nội chiến thì coi chừng nhé. Cười cười).

Theo GS Stephen Cohen của đại học cấp tiến Princeton, những tấn công quá đáng của TTDC đối với TT Trump là một đe dọa thực sự vào nền tảng thể chế dân chủ của Mỹ. Có thể là nếu tiếp tục sẽ tạo phản ứng ngược, củng cố hậu thuẫn của TT Trump trong giới lao động và trung lưu vì dân Mỹ có khái niệm về công bằng –fairness- rất cao.

Có một yếu tố mới cần nói cho rõ, thứ trưởng Tư Pháp bị áp lực chính trị quá nặng, đã bổ nhiệm một công tố đặc biệt để điều tra vụ Nga can thiệp vào bầu cử Mỹ. Đây là loại quyết định chính trị… “huề vốn”, chẳng thoả mãn ai hoàn toàn hết.

Phe DC chưa thoả mãn vì họ đòi công tố viên độc lập, trong khi công tố viên mới lại do bộ Tư Pháp bổ nhiệm và trả lương. Đã vậy, ông này, Robert Muller, lại còn là cựu giám đốc FBI trong 12 năm do TT Bush con bổ nhiệm, bị TT Obama thay thế bằng ông Comey.

Phe CH cũng bực mình không kém vì cuộc điều tra sẽ cản trở việc thi hành các chính sách mới như cải tổ y tế, thuế má, guồng máy hành chánh, chính sách đối ngoại,… Đã vậy, ông công tố Muller này lại từng là bạn thân với ông Comey, là người đã sát cánh với ông Comey khi ông này công khai chống TT Bush.

Cả hai bên đều chuẩn bị tư thế tấn công ông Muller nếu như báo cáo cuối cùng của ông bất lợi cho mình.

Việc bổ nhiệm công tố đặc biệt có thể hạ hỏa phần nào cuộc tấn công của phe DC và TTDC, nhưng dù vậy, vẫn không khỏa lấp được tính chính trị lộ liễu của quyết định này. Ông Muller kết tội TT Trump sẽ bị khối bảo thủ bác bỏ, ông bạch hoá TT Trump sẽ bị phe cấp tiến sỉ vả. Cả hai trường hợp, sẽ chẳng ai để ý đến bằng chứng gì ông đưa ra. Chỉ những người ngây thơ nhất mới tin việc bổ nhiệm công tố đặc biệt này sẽ có kết quả công bằng, sẽ mang sự thật ra ánh sáng trong câu chuyện TT Trump bị tố thông đồng với Nga.

Theo tin mới nhất, điều lạ lùng mà cho đến nay, chưa ai hiểu hệ quả như thế nào, là việc hãng luật ông Muller đang làm có hai khách hàng đặc biệt: con rể của TT Trump, Jared Kushner, và cựu giám đốc Vận Động Bầu Cử của ứng viên Trump, Paul Manafort. Cả hai dường như đều đang bị điều tra về quan hệ với Nga. Làm sao ông Muller dù không trực tiếp là luật sư của hai vị này, có thể điều tra sự can dự của Nga khi mà hãng luật của ông đang bênh vực cho hai ông Kushner và Manafort? Có xung khắc quyền lợi không?

TT Trump dĩ nhiên “hy vọng” (lại áp lực?!) cuộc điều tra sẽ chứng minh rõ ràng chẳng có sự thông đồng nào giữa Nga và ông, mặc dù theo ông, đây là cuộc lùng bắt phù thủy –witch hunt- lớn nhất lịch sử chính trị Mỹ, và than phiền không có một tổng thống nào bị truyền thông đánh phá mạnh hơn. Một nghiên cứu mới nhất của đại học Harvard cho biết xấp xỉ 90% tin tức do CNN, CBS, NBC, NYT và WaPo đưa ra đều có tính tiêu cực –negative- chống TT Trump, một tính phe đảng chưa từng thấy trong lịch sử cận đại Mỹ.

Quan trọng hơn tất cả những tiểu tiết trên là việc giám đốc FBI dưới quyền bộ trưởng Tư Pháp, và theo Hiến Pháp, cả hai đều do tổng thống bổ nhiệm và có thể bị cất chức bất cứ lúc nào, bất kể có lý do hay không có lý do. Tổng thống cũng có quyền yêu cầu FBI điều tra hay ngưng điều tra bất cứ chuyện gì. Có nghiã là lập luận của vài chính khách DC đòi đàn hặc TT Trump vì đã cất chức ông Comey, cản trở công lý, hoàn toàn là chuyện vớ vẩn, TT Trump không vi phạm luật lệ nào mà chỉ có hành động sai lầm về chính trị. Nôm na ra, không có căn bản pháp lý nào để đàn hặc TT Trump. [Xin thưa ngay, đây không phải là lập luận của kẻ viết này đâu, mà là giải thích của ông Alan Dershowitz, GS Hiến Pháp thiên tả của đại học Harvard, đồng minh lâu năm của TT Obama và TT Clinton] Biết vậy nhưng phe DC và TTDC vẫn muốn thổi nồi lửa “đàn hặc” để phá uy tín của TT Trump, cũng như cản trở không cho ông thi hành được bất cứ chính sách nào, như không thu hồi Obamacare hay thay đổi hệ thống thuế được.

Trong toàn bộ câu chuyện “khủng hoảng” này, ta nhìn thấy hai sự kiện nổi bật:

1) Ý định của TT Trump rút hết nước thải trong cái đầm lầy Hoa Thịnh Đốn dĩ nhiên nói dễ làm khó, sẽ bị tất cả cá mập, rắn độc, bọ cạp trong đầm đó tấn công.

2) Ngư ông rung đùi hưởng lợi không ai khác hơn là… Putin, cho dù chẳng ai biết ông ta có can thiệp vào bầu cử để phá rối gì không. Bảo đảm lâu lâu ông ta cũng tưới thêm ít dầu cho lửa tiếp tục cháy. (21-05-17)

Vũ Linh

Posted in Thời Sự

Vũ Linh- Động đất ở Tòa Bạch Ốc -May 23, 2017

LGT: Hoàng Lan Chi đồng ý với câu kết của Vũ Linh. (Ý định của TT Trump rút hết nước thải trong cái đầm lầy Hoa Thịnh Đốn dĩ nhiên nói dễ làm khó, sẽ bị tất cả cá mập, rắn độc, bọ cạp trong đầm đó tấn công.2) Ngư ông rung đùi hưởng lợi không ai khác hơn là… Putin, cho dù chẳng ai biết ông ta có can thiệp vào bầu cử để phá rối gì không. Bảo đảm lâu lâu ông ta cũng tưới thêm ít dầu cho lửa tiếp tục cháy)
Hoàng Lan Chi Chả có thì giờ trả lời vài kẻ có các luận điệu vầy: 1) VOA là của chính phủ Mỹ mà, làm sao thổ tả được (!); 2) phải tự hỏi tại sao có nhiều ‘thổ tả’ thế) ; 3) chuyện được đón tiếp linh đình có gì lạ vì nghi lễ được đôi bên thảo thuận và có TT chỉ thich giản dị!

Hoàng Lan Chi viết : giê su ma lạy chúa tôi. Lần đầu tiên tôi được nghe một cao niên-đàn ông VN, phán như vậy. Là nghi lễ được thỏa thuận, là OBM thích giản dị. Má ới má oi má à!! (Cười cười). Nếu có bàn thảo thì là bàn về các biện pháp phối hợp để bảo vệ an ninh phải không quý vị? Làm gì có chuyện bàn thảo nghi lễ ( long trọng với không long trọng) mà ông VN-cao niên này nói là có TT thích giản dị ( ô hô ai tai!).

Ô Vũ Linh đã viết đúng ý HLC mà vì đau mắt chưa viết được: khi được ai đó xì tin tức thì phải có trách nhiệm xem xet, suy đoán. Bây giờ media thổ tả không làm vậy. Khi HLC viết rằng tin của đám này (Theo hãng truyền thông Axios (Mỹ), nhiều quan chức Nhà Trắng đã tỏ ra “chán chường” đối với Tổng thống Donald Trump. “Họ nhận xét rằng người đứng đầu quốc gia mà họ đang phục vụ rất vô kỷ luật và thường tự làm xấu mặt mình”) là vu cáo vì KHÔNG NÊU TÊN, thì ông VN-cao niên, viện dẫn luật ( bảo vệ người cung cấp tin) ra để lý sự với HLC!!!!! Ố là la. Nếu người A cung cấp tin quan trọng , liên quan đến an ninh, thì báo chí hay FBI có nhiệm vụ bảo vệ danh tính họ. Còn cái câu trên thì đúng là bọn thổ tả. Ông VN-cao niên này, mù quáng khi binh vực, lại còn tính “mà mắt” bà chằng HLC khi viện dẫn luật bảo vệ người cung cấp tin đúng là khôi hài ạ.

Xin mời đọc bài ô Vũ Linh. Ông viết rất hay, có chứng cớ rõ ràng.

Hoàng Lan Chi

*****************

Động Đất Tại Tòa Bạch Ốc?

Vũ Linh

Chiến dịch đánh TT Trump của truyền thông dòng chính (TTDC) và đảng DC tiếp tục leo thang, ngày càng mạnh, thể hiện quyết tâm hạ gục ông tổng thống mới bằng mọi giá. Và điều quái lạ là ông này, chẳng những không sợ hãi, tháo chạy, xin lỗi hay trốn vào nhà bếp, mà trái lại, công khai trả đòn, có khi còn tặng thêm vài thùng dầu để hun cho ngọn lửa cháy lớn hơn nữa.

Trong tuần qua, TTDC tung ra hai tin gây chấn động cả chính trường Mỹ. Cả hai tin đều không có một ly bằng chứng nào, mà chỉ là tin do nhân viên Tòa Bạch Ốc xì ra, cũng không có kiểm chứng nào.

Trước khi đi vào câu chuyện, phải nói cho rõ về chuyện xì tin bí mật.

Mỗi lần thay đổi chính quyền, bất kể cấp nào, là một lần thay đổi hàng loạt công chức, càng cao cấp càng nhiều thay đổi. Vì số lượng cũng như vì tính phức tạp như cần người cùng quan điểm, có khả năng, phải được Thượng Viện phê chuẩn, nên những thay đổi tại Tòa Bạch Ốc khó khăn và mất thời giờ nhất, có khi kéo dài hàng tháng, hàng năm. Trong khi chờ đợi, thì ai làm việc gì cứ nhiệm chức tạm. Có nghiã là trong Toà Bạch Ốc và các bộ sở, vẫn còn cả trăm ngàn viên chức của chính quyền cũ còn làm việc. Chuyện bình thường.

Cái không bình thường là hiện nay, có phong trào đánh tân tổng thống tối đa, được cổ võ bởi những người lãnh đạo cao nhất của DC là cựu TT Obama và bà ứng viên thất cử Hillary Clinton, được sự hợp tác triệt để của TTDC. Khối công chức cũ còn lại, trên căn bản phải trung lập, chu toàn trách nhiệm nghiêm chỉnh bất kể khuynh hướng chính trị, đã biến thành một khối gián điệp nằm vùng, sẵn sàng xì tin bí mật họ biết được để hại TT Trump, bất kể quyền lợi quốc gia. Cả trăm, cả ngàn viên chức chính quyền Obama còn sót lại có thú vui mới là xì tin bí mật hậu trường bất lợi cho chính quyền Trump ra cho TTDC và TTDC hồ hởi chộp lấy rồi tung ra, không cần kiểm chứng. Cái nhóm “gián điệp” này được báo Mỹ gọi chung là hệ thống “deep state”, tức là “chính quyền ngầm”.

Trong ngành làm báo, chuyện nhà báo đi tìm tin bí mật, giựt gân, sốt dẻo, tung lên báo là chuyện bình thường. Nhưng trước khi bung tin ra, họ cũng đủ tinh thần trách nhiệm để đi kiểm chứng xem tin đúng hay phịa. Nhưng một lần nữa, cái không bình thường hiện nay là trong chiến dịch chống Trump, TTDC không còn cảm thấy có trách nhiệm kiểm chứng gì hết, chỉ việc tung tin ra thôi, còn chứng minh sự thật, đúng hay sai, là trách nhiệm của chính quyền Trump. Nền tảng tư pháp của TTDC: “cảnh sát tư tưởng” có quyền muốn tố ai tội gì tùy hỷ, người bị tố mới là người có trách nhiệm chứng minh mình vô tội. Muốn chứng minh? Cứ lập ủy ban điều tra. Bây giờ TTDC có thể tố TT Trump làm một trăm chuyện sai trá, bậy bạ mà không cần bằng chứng. TT Trump cải chính hay biện giải gì cũng vô ích, chỉ có một cách: lập cả trăm ủy ban điều tra.

Kết quả cụ thể: cột tay cột chân chính quyền vào vô số điều tra, vừa tê liệt hoá chính quyền, vừa nuôi dưỡng chống đối và reo rắc nghi ngờ lên tất cả mọi chuyện, khiến mất hậu thuẫn. Đây là sách lược chống đối mới. Cho đến nay, với sự thông đồng giữa DC và TTDC, rõ ràng là sách lược này đang gây khó khăn lớn cho TT Trump.

Ngay cả dân biểu thiên tả Dennis Kucinich cũng phải nhìn nhận nhóm “chính quyền ngầm” này đang phá tan hệ thống chính quyền của nước Mỹ. Quốc gia đã biến mất để chỉ còn đảng phái. Ngoại thù không có, chỉ còn nội thù.

Bây giờ ta trở lại câu chuyện hai tin bí mật mới bị xì ra.

Trước nhất là tin ít quan trọng hơn của Washington Post. Báo này cho biết trong buổi họp mặt với ngoại trưởng và đại sứ Nga mới đây, TT Trump đã tiết lộ tin có tính “tối mật” cho hai ông này. Sau đó Cố Vấn An Ninh Quốc Gia cải chính, cho biết thứ nhất là chẳng có tin bí mật sinh tử nào bị tiết lộ hết, đại khái cái tin bị lộ là ISIS hiện có khả năng cài bom trong máy điện toán xách tay – laptops-, do đó Mỹ đang nghiên cứu cấm mang laptops theo hành lý xách tay trên các chuyến bay từ Âu Châu, có thể kể cả các chuyến bay từ Nga qua Mỹ. Thứ nhì, việc chia sẻ tin tức tình báo giữa các vị lãnh đạo là chuyện bình thường, không có gì là sai trái hay bất thường, nhất là khi tin đó liên quan đến ISIS, sẽ giúp Nga đánh ISIS hữu hiệu hơn, là chuyện TT Trump mong muốn và đã công khai nói rõ cho tất cả bàng dân thiên hạ từ lâu rồi.

Câu hỏi là xì tin này cho Nga thì có hại như thế nào đến an ninh quốc gia Mỹ mà WaPo la hoảng giống như TT Trump phản quốc, chia sẻ tin bí mật quốc sự cho kẻ thù không đội trời chung, cần truất nhiệm. Trong quan điểm của TTDC và phe DC hiện nay, TT Trump có nhẩy mũi mà không che miệng cũng đáng bị truất nhiệm vì có thể đã tung ra cả triệu vi khuẩn hại đến sức khoẻ cả triệu người! ( Hoàng Lan Chi viết: hay. Bác VL viết cái này hay!)

Tổng thống là viên chức cao nhất chính quyền có quyền quyết định tin nào thuộc loại bí mật cỡ nào, cũng như có quyền giải mật bất cứ tin mật nào. Từ đó, ông có toàn quyền chia sẻ bất cứ tin gì với bất cứ ai, bất kể mật cỡ nào, chẳng có gì phạm pháp.

Từ đó TTDC đổi giọng, tố TT Trump tiết lộ nguồn gốc tin bí mật, đe dọa tính mạng nhân viên tình báo của một nước đồng minh, cũng như lộ cách lấy tin của ngành an ninh xứ này. Quý độc giả không biết xứ này là xứ nào, phải không? Không ai biết hết. Nhưng không sao, vì WaPo đã mau mắn xì tiếp ra cho cả thế giới biết đó là Do Thái. Như vậy ai đã xì tin đe dọa tính mạng nhân viên tình báo Do Thái?

Trong buổi họp, không kể phiá Nga và TT Trump, chỉ có 3 viên chức cao cấp nhất là ngoại trưởng, cố vấn và phụ tá An Ninh Quốc Gia. Cả ba vị đều xác nhận TT Trump không hề tiết lộ tin có tính bí mật nào hết. Dù vậy WaPo vẫn khẳng định nguồn tin họ nhận được là chính xác, cho dù người đưa tin cho họ (dấu tên) chắc chắn đã không có mặt trong buổi họp, không đích thân nghe hay nhìn thấy gì. Vậy chứ WaPo vẫn coi như chân lý, sự thật tuyệt đối.

Chuyện quái lạ nhất là cả TTDC ra vẻ bị sốc mạnh, tố TT Trump xì tin bí mật an ninh, có hại cho quốc gia, cần truất phế. Thế nhưng trong lịch sử cận đại, cũng đám truyền thông này là đám chuyên xì tin bí mật an ninh quốc gia với hậu quả tai hại nhất như vụ xì nguyên hồ sơ Pentagon Papers (Hồ Sơ Bộ Quốc Phòng) về chiến tranh VN, hay gần đây hơn, xì toàn bộ kế hoạch truy cứu đường giây gây quỹ ISIS của TT Bush, toàn bộ tổ chức truy lùng khủng bố toàn cầu của cơ quan NSA của TT Obama, các hồ sơ Wikileaks liên quan đến chiến tranh Iraq,… Tất cả những tin xì ra trên chắc chắn đã có hậu quả nguy hại gấp triệu lần việc “đe dọa tính mạng” vài gián điệp Do Thái. TTDC cũng đã xì tên vị bác sĩ Pakistan đã giúp Mỹ tìm ra Bin Laden, khiến cho ông này bị chính quyền Pakistan ra án 33 năm tù vì một tội phiạ, cốt ý vỗ về những đệ tử của Bin Laden, trong khi TT Obama ngó lơ, có báo nào đứng ra nhận trách nhiệm chưa?

Câu chuyện chưa ngã ngũ, nhưng có triển vọng bị chìm xuồng sau khi một tin mà TTDC coi như là động trời hơn được New York Times bung ra. Theo NYT, giám đốc FBI ông Comey, một ngày sau khi tướng Flynn từ chức Cố Vấn An Ninh, đã được mời ăn tại Tòa Bạch Ốc với TT Trump. Sau bữa ăn, vài quan khách khác được mời ra khỏi phòng, chỉ còn hai người nói chuyện riêng là tổng thống và giám đốc FBI. NYT xì tin cho biết là ngay sau bữa ăn, ông Comey có ghi lại tóm lược cuộc nói chuyện riêng trong một ký chú riêng –personal memo-, trong đó ông ghi có lúc TT Trump đã nói “tôi hy vọng ông sẽ nhìn thấu vấn đề để cho qua vụ này, tướng Flynn là người tốt, tôi hy vọng ông sẽ cho câu chuyện này qua đi”. (nguyên văn: “I hope you can see your way clear to letting this go, to letting Flynn go. He is a good guy. I hope you can let this go”). Theo NYT, đây rõ ràng là can thiệp vào một cuộc điều tra, tìm cách áp lực FBI ngưng điều tra, và sau khi thất bại, thì TT Trump đã cách chức ông Comey. Và theo NYT, đây là lý do cụ thể có thể đàn hặc TT Trump vì tội cản trở công lý –obstructing justice.

Câu chuyện không giản dị như vậy.

– Nếu những câu viết của ông Comey đúng là áp lực của TT Trump thì ông Comey đã có bổn phận phải báo cáo cho bộ trưởng Tư Pháp ngay lúc đó, chứ không thể giữ kín để rồi bung ra cho TTDC mấy tháng sau, sau khi ông đã bị cất chức, như là đòn thù cá nhân. Trên phương diện pháp lý, ông có trách nhiệm báo cáo ngay, nếu không thì coi như là đồng loã tìm cách cản trở công lý. Luật Mỹ rất rõ rệt: khi một viên chức đang điều tra mà bị áp lực (đòi ngưng hay điều tra mạnh hơn) thì viên chức đó bắt buộc phải báo cáo lên cấp trên ngay. Ông Comey không báo cáo gì với bộ trưởng Tư Pháp, rồi sau đó đã ra điều trần trước quốc hội ngày 3/5 mà vẫn khẳng định không hề bị TT Trump áp lực gì. Cả ông McCabe, phó giám đốc FBI cũng xác nhận như vậy trước quốc hội. Người bây giờ xì tin này chỉ có thể là ông Comey, không ai khác vì đó là ký chú cá nhân của riêng ông, một mình ông giữ, chứng tỏ ông có thể có ý định trả thù TT Trump.

– TT Trump đã chính thức khẳng định tuyệt đối không có chuyện ông xiá vào bất cứ cuộc điều tra nào của FBI, không có chuyện ông yêu cầu hay ra lệnh “tha” cho tướng Flynn. Nhân đó, ông cũng cho biết ông Comey đã ba lần xác nhận với TT Trump là tổng thống không bị điều tra về chuyện gì hết [chứ không phải là TT Trump ba lần “cám ơn” ông Comey đã không điều tra ông như vài tin đã bóp méo].

Qua hai vụ lùm xùm trên, phong trào đòi lột chức TT Trump bẳng cách này hay cách khác được TTDC thổi mạnh lên nữa. Cho đến nay, phong trào này có vẻ hơi viễn vông, chỉ phản ánh một sự chống đối tuyệt đối của các phe nhóm đối lập.

Trên căn bản, có hai cách lột chức một tổng thống:

1) Đàn hặc -impeach.

Cách này áp dụng khi tổng thống phạm tội phản quốc hay đại tội nào khác, hoàn toàn do quốc hội định tội. Trong lịch sử cận đại, có hai tổng thống bị dính vào. TT Nixon tuy chưa bị chính thức đàn hặc, nhưng bị các lãnh tụ quốc hội khuyến cáo nên từ chức trước vì họ có đủ túc số để đàn hặc và truất phế ông. TT Clinton bị Hạ Viện kết tội và đàn hặc, nhưng được Thượng Viện biểu quyết không truất phế. Muốn truất phế, phải cần hai phần ba (2/3) Thượng Viện quyết định. Thượng Viện khi đó do DC nắm đa số.

Trên căn bản, đàn hặc là biện pháp hoàn toàn mang tính chính trị, không phải luật pháp. Tất cả những tranh cãi TT Trump phạm luật có thể bị đàn hặc hay không đều là lớp vải thưa che mắt thiên hạ. Đến cái bằng chứng cụ thể nhất như cái áo đầm dính tinh khí mà cũng vẫn chưa lột chức TT Clinton được mà.

CH hiện nay kiểm soát cả hai viện quốc hội, không ai nhìn thấy có cách nào đa số dân biểu nghị sĩ CH cất chức TT Trump. Nhất là cho đến nay, chưa ai thấy TT Trump đã phạm tội phản quốc hay đại tội nào hết. Những chuyện WaPo cho là kinh hồn, như tiết lộ bí mật quốc sự cho Nga, chỉ là chuyện vặt chẳng có gì bất hợp pháp. Chuyện TT Trump cản trợ luật pháp qua áp lực ông Comey như NYT loan tin vẫn còn là câu hỏi lớn mà không ai biết có hay không.

TT Trump có thể sẽ bị đàn hặc và truất phế chỉ khi nào hậu thuẫn chính trị của ông đã mất, đe dọa ghế của mấy chính khách CH, khi đó, họ sẽ không ngần ngại trở cờ để giữ ghế của mình, như TT Nixon đã nếm mùi. TT Trump cho đến nay vẫn giữ nguyên hậu thuẫn mạnh của ông.

2) Cất chức vì không thể chu toàn trách nhiệm (theo tu chính 25 của Hiến Pháp)

Trường hợp này áp dụng cho tình trạng tổng thống bị bạo bệnh, hay bị khùng điên, không làm việc được. Thủ tục đầu tiên là 2/3 nội các biểu quyết xin giải nhiệm, rồi 2/3 Hạ Viện và 2/3 Thượng Viện biểu quyết đồng ý.

Đó là chưa kể phản ứng của quần chúng. Ta không nên quên khối hơn 60 triệu cử tri và 30 tiểu bang đã bỏ phiếu cho TT Trump mà cho đến giờ này, vẫn quyết tâm ủng hộ ông và coi ông như là nạn nhân của cánh tả, của đảng DC và của TTDC. Chuyện họ an phận, ngồi yên chấp nhận TT Trump, thần tượng của họ, bị DC và TTDC lột chức là chuyện hoang tưởng. ( Hoàng Lan Chi viết: đúng. “Nhóm media thổ tả như CNN và vài người Dân Chủ xấu” coi chừng. Qúy vị đã cố tình phá hủy quốc gia, cố tình gây nội chiến thì coi chừng nhé. Cười cười).

Theo GS Stephen Cohen của đại học cấp tiến Princeton, những tấn công quá đáng của TTDC đối với TT Trump là một đe dọa thực sự vào nền tảng thể chế dân chủ của Mỹ. Có thể là nếu tiếp tục sẽ tạo phản ứng ngược, củng cố hậu thuẫn của TT Trump trong giới lao động và trung lưu vì dân Mỹ có khái niệm về công bằng –fairness- rất cao.

Có một yếu tố mới cần nói cho rõ, thứ trưởng Tư Pháp bị áp lực chính trị quá nặng, đã bổ nhiệm một công tố đặc biệt để điều tra vụ Nga can thiệp vào bầu cử Mỹ. Đây là loại quyết định chính trị… “huề vốn”, chẳng thoả mãn ai hoàn toàn hết.

Phe DC chưa thoả mãn vì họ đòi công tố viên độc lập, trong khi công tố viên mới lại do bộ Tư Pháp bổ nhiệm và trả lương. Đã vậy, ông này, Robert Muller, lại còn là cựu giám đốc FBI trong 12 năm do TT Bush con bổ nhiệm, bị TT Obama thay thế bằng ông Comey.

Phe CH cũng bực mình không kém vì cuộc điều tra sẽ cản trở việc thi hành các chính sách mới như cải tổ y tế, thuế má, guồng máy hành chánh, chính sách đối ngoại,… Đã vậy, ông công tố Muller này lại từng là bạn thân với ông Comey, là người đã sát cánh với ông Comey khi ông này công khai chống TT Bush.

Cả hai bên đều chuẩn bị tư thế tấn công ông Muller nếu như báo cáo cuối cùng của ông bất lợi cho mình.

Việc bổ nhiệm công tố đặc biệt có thể hạ hỏa phần nào cuộc tấn công của phe DC và TTDC, nhưng dù vậy, vẫn không khỏa lấp được tính chính trị lộ liễu của quyết định này. Ông Muller kết tội TT Trump sẽ bị khối bảo thủ bác bỏ, ông bạch hoá TT Trump sẽ bị phe cấp tiến sỉ vả. Cả hai trường hợp, sẽ chẳng ai để ý đến bằng chứng gì ông đưa ra. Chỉ những người ngây thơ nhất mới tin việc bổ nhiệm công tố đặc biệt này sẽ có kết quả công bằng, sẽ mang sự thật ra ánh sáng trong câu chuyện TT Trump bị tố thông đồng với Nga.

Theo tin mới nhất, điều lạ lùng mà cho đến nay, chưa ai hiểu hệ quả như thế nào, là việc hãng luật ông Muller đang làm có hai khách hàng đặc biệt: con rể của TT Trump, Jared Kushner, và cựu giám đốc Vận Động Bầu Cử của ứng viên Trump, Paul Manafort. Cả hai dường như đều đang bị điều tra về quan hệ với Nga. Làm sao ông Muller dù không trực tiếp là luật sư của hai vị này, có thể điều tra sự can dự của Nga khi mà hãng luật của ông đang bênh vực cho hai ông Kushner và Manafort? Có xung khắc quyền lợi không?

TT Trump dĩ nhiên “hy vọng” (lại áp lực?!) cuộc điều tra sẽ chứng minh rõ ràng chẳng có sự thông đồng nào giữa Nga và ông, mặc dù theo ông, đây là cuộc lùng bắt phù thủy –witch hunt- lớn nhất lịch sử chính trị Mỹ, và than phiền không có một tổng thống nào bị truyền thông đánh phá mạnh hơn. Một nghiên cứu mới nhất của đại học Harvard cho biết xấp xỉ 90% tin tức do CNN, CBS, NBC, NYT và WaPo đưa ra đều có tính tiêu cực –negative- chống TT Trump, một tính phe đảng chưa từng thấy trong lịch sử cận đại Mỹ.

Quan trọng hơn tất cả những tiểu tiết trên là việc giám đốc FBI dưới quyền bộ trưởng Tư Pháp, và theo Hiến Pháp, cả hai đều do tổng thống bổ nhiệm và có thể bị cất chức bất cứ lúc nào, bất kể có lý do hay không có lý do. Tổng thống cũng có quyền yêu cầu FBI điều tra hay ngưng điều tra bất cứ chuyện gì. Có nghiã là lập luận của vài chính khách DC đòi đàn hặc TT Trump vì đã cất chức ông Comey, cản trở công lý, hoàn toàn là chuyện vớ vẩn, TT Trump không vi phạm luật lệ nào mà chỉ có hành động sai lầm về chính trị. Nôm na ra, không có căn bản pháp lý nào để đàn hặc TT Trump. [Xin thưa ngay, đây không phải là lập luận của kẻ viết này đâu, mà là giải thích của ông Alan Dershowitz, GS Hiến Pháp thiên tả của đại học Harvard, đồng minh lâu năm của TT Obama và TT Clinton] Biết vậy nhưng phe DC và TTDC vẫn muốn thổi nồi lửa “đàn hặc” để phá uy tín của TT Trump, cũng như cản trở không cho ông thi hành được bất cứ chính sách nào, như không thu hồi Obamacare hay thay đổi hệ thống thuế được.

Trong toàn bộ câu chuyện “khủng hoảng” này, ta nhìn thấy hai sự kiện nổi bật:

1) Ý định của TT Trump rút hết nước thải trong cái đầm lầy Hoa Thịnh Đốn dĩ nhiên nói dễ làm khó, sẽ bị tất cả cá mập, rắn độc, bọ cạp trong đầm đó tấn công.

2) Ngư ông rung đùi hưởng lợi không ai khác hơn là… Putin, cho dù chẳng ai biết ông ta có can thiệp vào bầu cử để phá rối gì không. Bảo đảm lâu lâu ông ta cũng tưới thêm ít dầu cho lửa tiếp tục cháy. (21-05-17)

Vũ Linh

Posted in Thời Sự