Thư Ngỏ

Blog Chúng Tôi Muốn Tự Do đã được lưu trữ.

Đây là blog thứ hai với tên Chúng Tôi Muốn Tự Do số 2.

Hoàng Ngọc An

Advertisements
Posted in Linh Tinh

Bài ở Facebook Hoàng Lan Chi -July 16, 2018

Bài ở Facebook Hoàng Lan Chi :

JuLy 2018

Người tình cũ thuở lên 10:

https://www.facebook.com/lanchi7/posts/10217438661219853

Ai thắng, Pháp hay Croatia, tôi cũng thích:

https://www.facebook.com/lanchi7/posts/10217437316346232

Fake news: vụ Nữ Hoàng đi sau Trump. “Nhóm thổ tả” đã rất khốn nạn:
https://www.facebook.com/lanchi7/posts/10217437810238579

So sánh y phục vàng của Melania với Hillary:
https://www.facebook.com/lanchi7/posts/10217432490825597

So sánh y phục đỏ của Melania với Michelle:
https://www.facebook.com/lanchi7/posts/10217438126206478

TỔNG VẬN ĐỘNG QH HOA KỲ 2018; THÀNH QUẢ BẤT NGỜ
CÁC NHÀ VẬN ĐỘNG 13,14 TUỔI THẬT TUYỆT VỜI

https://www.facebook.com/lanchi7/posts/10217431709886074

Nếp nhà Gia Long

https://www.facebook.com/lanchi7/posts/10217402336031746

Tại sao trẻ em dắt cầu thủ ra sân:

https://www.facebook.com/lanchi7/posts/10217369814298723

Hãy coi họ là họ hàng xa:
https://www.facebook.com/lanchi7/posts/10217353334286733

Posted in Thời Sự

Fake news của “Nhóm thổ tả” -July 15, 2018

Hong Van Nguyen

9 hrs ·

Những hình ảnh không nói lên tất cả sự thật.

Theo nghi lễ, khi duyệt binh CHỦ NHÀ ĐI BÊN MẶT của KHÁCH.
Ở phút 8:19 đến 8:32 khi quay lại NỮ HOÀNG NÓI CHUYỆN GÌ VỚI TRUMP VÀ BÀ QUÊN TOAN BƯỚC SANG BÊN TRÁI CỦA TRUMP NÊN BÀ CHỮA LẠI TRỞ VỀ BÊN PHẢI CỦA TRUMP.
BẢ KHÔNG BƯỚC SANG TRƯỚC MẶT MÀ TỪ PHÍA SAU TRUMP.
TRUMP QUAY ĐẦU TÌM BÀ VÀ DỪNG BƯỚC ĐỢI BÀ.
Các phóng viên người ANH CHỈ LẤY NHỮNG SHOT KHI NỮ HOÀNG Ở SAU TRUMP MÀ CHỈ TRÍCH.
Đây là THỦ THUẬT DÙNG HÌNH (PHOTOS) ĐỂ TẠO FAKE NEWS

16:15
🔴 LIVE: President Trump meets with Queen Elizabeth at Windsor Castle – July 13, 2018

About this article
nytimes.com
Trump Walks in Front of Queen Elizabeth, Causing Social Media Frenzy

About this article
nytimes.com

Posted in Thời Sự

Chiến dịch giải cứu đội bóng mắc kẹt ở Thái Lan- July 13, 2018

LGT: đúng như câu tôi hỏi cách đây vài hôm “tại sao lại có vụ đội bóng “tự ý thám hiểm” hang động? Hóa ra, mừng sinh nhật và không cần coi thời tiết, không cân nhắc, không suy nghĩ, cứ lao vào cuộc chơi. Một cuộc chơi mà chút xíu nữa trả giá bằng chính sinh mạng. NHƯNG điều làm tôi đau lòng: chính vì sự giải cứu cho trò chơi này của các em, một thợ lặn đã tử vong. Tôi nghĩ HLV và đội bóng này đã “nợ” gia đình người thợ lặn thiệt mạng một món nợ. Họ, phải thăm viếng thường xuyên gia đình này. Phải chi họ, nhóm trẻ con này, bị mắc nạn khi đang làm việc thì không nói làm gì. Đằng này chỉ là trò chơi không suy nghĩ. Tôi rất không ưa những đứa trẻ loại này. VD có những người đứng ở mỏm cheo leo chụp hình. Chi vậy? Rất nhiều người đã đứng chụp rồi và không sao thật nhưng mưa nắng xói mòn gốc bên trong cho nên có thể đến thời điểm N, dưới sức nặng con người , mỏm đá sụp. Việc đó có thể gây thiệt mạng cho người ấy và gây rắc rối cho đoàn du lịch. Lại tốn tiền của quốc gia để nhân viên cứu hộ đến cứu hoặc kéo xác.

Tóm lại: bọn trẻ nhỏ, qua vụ này, từ nay hãy tâm niệm “ không bao giờ chơi trò nguy hiểm đến tính mạng và còn gây nguy hiểm cho người khác, gây tốn tiền của xã hội”.

Các bậc cha mẹ CÓ NGHĨA VỤ KỂ VỤ NÀY CHO TRẺ CON NGHE VÀ KHUYÊN RĂN CHÚNG.

Hoàng Lan Chi

**************

Link:

http://dantri.com.vn/the-gioi/ai-tra-tien-cho-chien-dich-giai-cuu-doi-bong-mac-ket-20180712193951524.htm

Ai trả tiền cho chiến dịch giải cứu đội bóng mắc kẹt?uto

Hầu hết chi phí cho chiến dịch đưa đội bóng Lợn hoang mắc kẹt trong hang Tham Luang ở tỉnh Chiang Rai – Thái Lan ra ngoài do chính phủ Thái Lan đảm trách.

Có vẻ họ cũng nhận được sự đóng góp từ nhiều nước khác. Chẳng hạn, kinh phí cho 30 binh lính không quân Mỹ tới giúp sẽ do Washington đảm trách – được xem như nghĩa cử thiện chí.

Nhiều doanh nghiệp Thái Lan tham gia hỗ trợ về việc đi lại và ăn uống. Hai hãng hàng không Thai Airways và Bangkok Airways cho một số thợ lặn nước ngoài bay miễn phí tới Thái Lan.

Lực lượng SEAL Thái lên máy bay ở sân bay quân sự Chiang Rai hôm 12-7 để trở về căn cứ Sattahip trên vịnh Thái Lan. Các thợ lặn nước ngoài cũng đang bắt đầu về nước. Ảnh: AP

Dĩ nhiên, với một chiến dịch khổng lồ như vậy, Thái Lan không thể đảm đương một mình (và ngay cả tuyệt đại đa số nước khác cũng bó tay). Lặn hang động cực kỳ khó và những chuyên gia lặn hang rất hiếm hoi.

Thái Lan rất may mắn khi hang Tham Luang đã được nhà lặn hang kỳ cựu Vern Unsworth khám phá kỹ càng trước đây. Ông Unsworth cũng đang sống gần đó nên ngay sau ngày đội bóng mất tích, ông lập tức có mặt và đề nghị chính phủ Thái mời các chuyên gia lặn hang quốc tếđến giúp.

Lời khuyên này nhanh chóng được áp dụng, sau khi các thợ lặn của hải quân Thái đánh vật trong hang một cách khó nhọc. Cả kinh nghiệm lẫn thiết bị của họ đều dành cho lặn biển, khác rất nhiều với lặn hang. Họ liên tục bị dòng nước xiết trong hang đẩy ngược ra ngoài, khiến hy vọng sớm tìm thấy bọn trẻ trở thành tuyệt vọng.

Khi các thợ lặn nước ngoài có mặt, giới chức Thái để họ lên kế hoạch tìm kiếm và sau đó là cả kế hoạch giải cứu phức tạp. Đó là một chiến dịch cực lớn, bao gồm hàng trăm người chung tay lắp đặt hệ thống dây thừng dẫn đường và ròng rọc, kéo đường điện và cáp viễn thông vào hang cũng như đặt bình dưỡng khí, bơm hút nước. Nhưng sau lưng đội ngũ quốc tế là khả năng tổ chức, điều phối tuyệt vời của chính phủ Thái Lan và họ không hề có động thái nào "dìm" công lao của lực lượng quốc tế.

Nhiều thợ lặn quốc tế khi hay tin đã tình nguyện đến giúp. Ảnh: AP

Một số người đang sinh sống bằng nghề dạy lặn ở Thái Lan cũng nhanh chóng sắp xếp công việc để bay tới Chiang Rai. Ảnh: Facebook

Vì sao bọn trẻ vào hang sâu như thế?

Câu trả lời chỉ có được khi các em và huấn luyện viên (HLV) Ekkapol "Ake" Chantawong, 25 tuổi, chính miệng kể ra. Huấn luyện viên trưởng Nopparat Kanthawong cho hay trận đấu ngày 23-6 bị hủy bỏ nên các em có chương trình tập luyện thay thế. Và Ekkapol cho các em đạp xe đến sân tập.

23-6 cũng là sinh nhật 16 tuổi của Pheeraphat ‘Night’ Sompiengjai. Một chủ tiệm địa phương kể các cậu nhóc mua hơn 700 baht bánh kẹo (khoảng 22 USD, khoản tiền lớn ở Chiang Rai) để ăn mừng. HLV Nop nói Ekkapol rất thương bọn trẻ và có thể đã bị chúng thuyết phục đi theo vào hang. Hang Tham Luang rất nổi tiếng trong khu vực và bọn trẻ đã ra vào đây nhiều lần.

Giả thuyết phù hợp nhất là chúng đi vào hang khá sâu (đi dễ dàng trong điều kiện khô ráo) nhưng trận mưa lớn sau đó làm nước dâng ngập hang, khiến chúng không những ra không được mà còn phải đi ngày càng sâu vào hang để tránh nước.

Đội bóng "Lợn hoang" đã vào rất sâu trong hang Tham Luang. Đồ họa: Guardian

Vì sao mắc kẹt 9 ngày nhưng chỉ sụt trung bình 2 kg/người?

Bọn trẻ có thể có chút thức ăn mà chúng mua mừng sinh nhật Night. Tuy nhiên, bọn trẻ chơi thể thao từ nhỏ, rất khỏe mạnh và đoàn kết. Có thể nhờ đó mà chúng biết cách phân chia thức ăn cẩn thận cũng như giúp đỡ nhau.

Các thợ lặn SEAL Thái kể HLV Ekkapol dạy học trò ngồi thiền (anh từng đi tu 12 năm), uống nước từ thạch nhũ (thay vì nước dơ dưới đất) và nhường cả thức ăn cho chúng. Sau khi được tìm thấy đêm 2-7, đội bóng được cung cấp thực phẩm năng lượng cao rồi tiếp đó là thức ăn bình thường. Nhờ đó, cả đội bắt đầu tăng cân chút ít trước khi bắt đầu hành trình lặn ra ngoài vào ngày 8-7.

9 ngày mắc kẹt trong bóng tối (dù sau đó có đèn pin do lực lượng cứu hộ mang vào) nhưng bọn trẻ vẫn phải đeo kinh mát khi được đưa ra.

Bọn trẻ có bị đánh thuốc mê không?

Giới chức Thái rất kín tiếng về việc này. Thủ tướng Prayuth Chan-ocha nói đội bóng được dùng thuốc an thần nhẹ. Nhưng nhiều người tham gia cứu hộ nói với đài BBC rằng bọn trẻ dùng thuốc an thần mạnh và được cứu ra trong tình trạng nửa tỉnh nửa mê.

Lực lượng cứu hộ chọn cách làm này để đảm bảo đội bóng không hoảng loạn khi lần đầu mặc đồ lặn chìm xuống làn nước tối mịt và lạnh cóng trong hang. Sự hoảng loạn này có thể hại cả những thợ lặn đi kèm, đặc biệt là ở những đoạn hẹp và dốc trong hang.

Trong hành trình thoát ra, nhiều lúc các em được cột vào người thợ lặn, nhiều lúc được bó trên cáng và chuyển đi bằng hệ thống ròng rọc gắn trên trần hang. Quãng đường quá nặng nhọc này khiến những thợ lặn hạt nhân của chiến dịch giải cứu được xem như siêu nhân.

HLV Ekkapol có bị trừng phạt không?

Lúc này thì có vẻ là không. Cha mẹ các em đều tha thứ cho HLV trẻ tuổi và biết ơn anh vì giúp các em trụ vững trong thời gian mắc kẹt trong hang. HLV Nop nói Ekkapol có thể sẽ quay lại tu hành một thời gian để thanh tẩy tâm hồn.

Theo BBC, người Thái cơ bản không có "văn hóa đổ lỗi". Họ thường chấp nhận chuyện đã rồi và dư luận ít khi kêu gào đòi ai đó phải chịu trách nhiệm. Cách họ tình nguyện phục vụ đồ ăn, nước uống, kể cả mát-xa cho lực lượng cứu hộ cũng cho thấy họ hướng về việc cứu người hơn là đổ lỗi.

Posted in Thời Sự

Đỗ Duy Ngọc- Chuyện định cư ở nước ngoài- July 13, 2018

CHUYỆN ĐI ĐỊNH CƯ Ở NƯỚC NGOÀI..?

DODUYNGOC

Trong tháng này, tui tiễn ba gia đình cùa ba người bạn đi định cư ở nước ngoài. Họ đều là những người thành đạt, giàu có ở Việt Nam. Rất thành đạt và tài sản tính đơn vị hàng triệu đô la.
Một bạn là doanh nhân, hai vợ chồng có tài sản khá lớn, nhiều bất động sản trên những khu phố vàng của Sài Gòn. Họ có ba đứa con đang tuổi lớn và đã có hai đứa đang học ở Mỹ. Gia đình anh đi diện EB5 định cư ở Mỹ.
Người thứ hai là một bác sĩ, anh là người thầy thuốc giỏi, từng tu nghiệp nhiều nước trên thế giới, tự hào đã nội trú nhiều bệnh viện lớn ở nước ngoài. Ở Việt Nam anh là bác sĩ có thu nhập khá cao, có biệt thự ở quận 2, có công việc ổn định. Vợ cũng là dược sĩ, có một pharmacie rất đông khách ngay trung tâm Sài Gòn. Anh chị chỉ có một đứa con gái, đang chuẩn bị vào đại học. Gia đình anh đi theo diện người chị vợ bảo lãnh đi Mỹ, hổ sơ chờ đã mười ba năm, từ lúc sự nghiêp anh chị chưa có bao nhiêu.

Người thứ ba là anh bạn học chung trưóng đại học, năm nay vừa đúng bảy mươi tuổi, đã đến tuổi già. Anh này cũng có một đời sống sung túc ở Việt Nam, hồi còn tuổi làm việc, anh là một quan chức ngân hàng, vốn là nghề của anh trước 1975. Hồi đó, sinh viên ngành ngân hàng, tài chánh ở Đại học Vạn Hạnh tốt nghiệp Cử nhân vào năm 1971-1972 đều được nhận vào các ngân hàng với chức vụ cao, một số làm ngay giám đốc các chi nhánh. Anh nằm trong số người được giao làm giám đốc. Sau 75, anh tiếp tục cho đến lúc nghỉ hưu. Nghề nghiệp thế nên cũng có thể gọi anh là giàu, có của ăn của để, có hai thằng con trai, đứa nào cũng thành đạt, một thằng có chức vụ trong ngành ngân hàng của Việt Nam, đưa kia làm chuyên viên tiền tệ ở nhà băng của Anh quốc. Nói tóm lại là thuộc giới thượng lưu ở xứ này. Bây giờ anh lại đi định cư ở Pháp theo diện bảo lãnh của người em.
Ba trường hợp nêu trên chứng minh họ đi định cư không phải vì sinh kế. Trước đây, ngoài lý do chính trị, đa phần ra đi vì đời sống ở Việt Nam thời đấy khổ quá, cả nước đói nghèo, họ đành dứt áo ra đi mong có tương lai sáng sủa, sung túc hơn. Còn bây giờ, như ba người bạn tui đó, họ ở Việt Nam rõ ràng là quá sung sướng về vật chất, họ chẳng thiếu thứ gì. Gia đình sinh hoạt như quý tộc, con cái sống như những hoàng tử và công chúa. Hàng năm họ đi du lịch khắp nơi, ở những khách sạn sang trọng, ăn những thức ăn với giá ngất trời. Nhưng họ vẫn ra đi.
Hỏi chuyện với họ, họ biết ra đi là sẽ gặp không biết bao khó khăn đang chờ trước mắt. Để làm lại một cuộc đời mới trên xứ sở xa lạ không phải là điều dễ dàng. Họ không ảo tưởng về nơi họ sẽ đến, vì họ đã từng du lịch qua đấy nhiều lần. Biết rất tường tận cuộc sống ở đó với những trở ngại khó lường.
Anh bạn bác sĩ bảo rằng anh rất yêu nghề y, nhưng khi định cư, muốn tiếp tục làm nghề, anh phải đi học lại, cũng đã gần qua tuổi năm mươi, ngổi học cũng không phải là điều dễ dàng. Và để sống, anh phải chọn một công việc nào đấy không như ý của mình.
Anh bạn doanh nhân dù có nhiều tiền nhưng để hợp thức hoá số tiền lớn đó cho hợp pháp cũng là điều khó khăn. Cho đến bây giờ, ngày đi đã đến, anh vẫn chưa hình dung con đường phía trước sẽ như thế nào?

Còn anh bạn đồng môn của tui, đã bảy mươi, sẽ chẳng có công việc gì dành cho anh nữa. Tui giỡn với anh thôi thì qua đó chiều chiều đi dạo sông Seine, hay lên đồi Montmartre ngắm mây bay hay ngồi trong khung cửa nhìn đám bồ câu bay lượn, chờ cuối đời nằm trơ trọi ở nghĩa trang xa lạ hay là trở thành một nhúm tro cốt nằm trong ngôi chùa hoặc thả bay trong gió. Anh cười buồn, một nụ cười chấp nhận.
Ai cũng buồn khi sắp rời bỏ quê hương. Ai cũng thấy đọan đường còn lại cũng lắm gian nan. Nhưng ai cũng bảo phải đi. Sức chịu đựng đã lên đến đỉnh rồi. Bởi cuộc sống không chỉ là tiện nghi,là vật chất để thụ hưởng. Mà cuộc sống còn cần phải có không khí để thở, tự do để sống, thoải mái để sinh hoạt. Sống chứ không phải để tồn tại. Sống là phải biết tương lai và tự mình định được tương lai cuộc đời mình. Những người bạn tui cho rằng ở lại là chấp nhận những bất công, những điều chướng tai gai mắt mà bất lực chẳng làm chi được. Xã hội tàn nhẫn quá, con người tàn ác quá. Ở lại là chấp nhận bị đầu độc, không chỉ bị đánh thuốc độc ở thực phẩm, ở hơi thở mà còn bị đánh độc cả tư duy. Chưa kể đất nước này, dân tộc này có còn tồn tại được không trước biết bao âm mưu thâm độc của kẻ thù và sự hà hơi tiếp sức của một bộ phận có quyền lực. Anh bạn già hỏi tui với ánh mắt buồn rầu: Cho thuê đất 99 năm thì nước Việt còn gì? Bạn trả lời tôi đi.

Anh bạn bác sĩ thì bảo không thể cho các con của mình lớn lên với một tâm hồn bệnh hoạn, một nhân cách méo mó và một cách sống giả tạo, dối lừa. Anh hỏi tui: Bây giờ ở Việt Nam, có gì là không láo? Láo tất. Do vậy tôi phải đi để tôi, gia đình tôi, con cháu tôi được sống và nghĩ suy bằng sự thật không dối lừa. Chúng tôi chọn ra đi như một cách phản kháng. Phản kháng trong im lặng. Và đành bỏ lại những thứ mà chúng tôi sẽ không bao giờ làm lại được ở xứ người.

Anh bạn doanh nhân thì bảo rằng, biết con đường trước mặt, sau lưng đầy cứt, thì tại sao không chọn con đường sạch mà đi.
Ở đây, tui chỉ đề cập đến chuyện ba người bạn của tui, tui không muốn nói đến những cán bộ, những người đã từng là quan chức của chế độ, có người từng là tổng biên tập một tờ báo lớn, những người một thời là những người đã từng tham gia hoạt động đấu tranh ở các đô thị miền Nam, họ hiện đang ở đầy xứ Mỹ, tiểu bang nào cũng có. Họ trốn chạy cái gì? Tui đã từng hỏi thế và họ cũng cười buồn. Bỏ qua những tên ăn cắp công quỹ mà trốn chạy. Những người khác đều ôm trong lòng một nỗi thất vọng không nói được.
Mà thôi, mỗi người có một cách để chọn lựa cuộc sống cho mình. Tôi chọn ở lại, các anh chọn đi. Đó cũng là chút tự do mỗi người có được chọn cho mình. Ngày xưa chỉ cần rời làng, đã mang tiếng ly hương, xa quê là nỗi đau. Bây giờ, người ta ồ ạt tìm mọi cách bỏ nước mà đi, có nỗi đau nào hơn cho một dân tộc, nhưng phải chấp nhận thôi.

((“Tất cả các loài hoa đều vươn về phía ánh sâng, có hoa nào chịu chết rũ héo hon trong bóng tối đâu. Và ở trong bóng tối, có ai lại không nguyền rủa bóng tối, ngoại trừ những kẻ đang trục lợi từ bóng tối..”???))

Chúc những người bạn của tôi bình an và có cuộc sống mới như ước mơ ở xứ người..????

1.6.2018

Posted in Thời Sự

Tại sao có trẻ em dắt cầu thủ ra sân? July 10, 2018

Tại sao có trẻ em dắt cầu thủ ra sân?

Mỗi cầu thủ nắm tay một em nhỏ bước ra sân trước trận đấu là hình ảnh đẹp rất quen thuộc với mọi người xem bóng đá.

Tại World Cup Nga, dư luận công chúng đã đặc biệt chú ý đến khoảnh khắc Medhi Benatia, đội trưởng đội Morocco, lấy lá cờ kỷ niệm che mưa cho bé gái dắt mình.

Mỗi đứa trẻ đại diện cho các cầu thủ được gọi là “player escort” (người dẫn cầu thủ) hay “match mascot” (linh vật mang may mắn tốt đẹp cho trận đấu).

Truyền thống này bắt đầu từ giữa thập niên 1990, nhưng chỉ đến World Cup 2002 ở Nam Hàn/Nhật mới được chính thức giải thích.

FIFA cho biết đã đồng ý kết hợp với Quỹ Nhi Đồng Liên Hiệp Quốc (UNICEF) trong chiến dịch “Say Yes for Children” (Hãy Nói Có Để Giúp Đỡ Trẻ Em).

Giữa bối cảnh các giải đấu thể thao thu hút sự quan tâm rộng lớn của công chúng trong khi quyền lợi của trẻ em vẫn chưa được chú ý tại nhiều nơi trên thế giới, sự kết hợp giữa FIFA và UNICEF thật ý nghĩa.

Mục đích của chiến dịch là “cải thiện cuộc sống, bảo vệ sinh mạng của trẻ em trên toàn thế giới” với mong muốn “bóng đá sẽ góp phần tạo sự khác biệt cho trẻ em.”

Bắt nguồn từ ý nghĩa nhân văn như thế, nhưng để duy trì hình ảnh trẻ em đại diện thì còn do nhiều nguyên nhân khác.

Trẻ em chụp hình với các cầu thủ Bỉ trước trận gặp Brazil trong trận tứ kết.

Một số ý kiến cho rằng, trẻ em sẽ nhắc nhở các đội về lối chơi đẹp, tinh thần vô tư, thoải mái như những đứa trẻ. Số người khác lại nói trẻ em có mặt để… bảo vệ các cầu thủ, vì khi có sự hiện diện của các em, khán giả quá khích sẽ không ném các vật dụng bừa bãi lên sân cỏ nữa.

Sau này, có nhiều phụ huynh sẵn lòng chi trả chi phí cho các câu lạc bộ để con em của họ được thỏa mãn ước mơ bước lên sân cỏ cùng những cầu thủ ngôi sao.

Riêng đối với World Cup, kể từ sau năm 2002, chương trình trẻ em đại diện sẽ do nhà tài trợ McDonald và FIFA đồng thực hiện với tên gọi “Ngôi sao tương lai.” Mỗi năm có hàng trăm trẻ em, lứa tuổi thiếu niên, từ 11 đến 17, thuộc hơn 70 quốc gia khắp năm châu cùng tham gia vào chương trình này.

Ở World Cup Nga, 350 trẻ em có mặt tại 11 thành phố có sân đấu các trận. Một nửa trong số này thuộc các trại mồ côi hoặc các gia đình có thu nhập thấp, một nửa còn lại “trúng tuyển” khi xuất sắc vượt qua những vòng thi sáng tạo của McDonald và FIFA.

Với những kinhi nghiệm không thể nào quên ở World Cup, người ta cho rằng, trong số đó, nhiều em có thể sẽ trở thành cầu thủ nổi tiếng sau này. Và bóng đá quả là có sức mạnh kết nối cũng như truyền đạt cảm hứng.

Posted in Thời Sự

Các bài ở Facebook Lan Chi tháng 6-2018-June 29, 2018

Vườn hoa mini cho người làm biếng:
https://www.facebook.com/lanchi7/posts/10217301343907006

Tôi block vài người vì BPSOS:

https://www.facebook.com/lanchi7/posts/10217254408813658

Nha Trang, Phố Tàu ư?
https://www.facebook.com/lanchi7/posts/10217239875410332

Nghĩ gì về các vụ như Will Nguyễn:

https://www.facebook.com/lanchi7/posts/10217228632729272

Will Nguyễn nhận tội gây nghẽn giao thông:
https://www.facebook.com/lanchi7/posts/10217226407953654

VC khởi tố Will Nguyễn:
https://www.facebook.com/lanchi7/posts/10217218714561324

Fix lại tin Yale-Will:

https://www.facebook.com/lanchi7/posts/10217211733666806

Trả lời Đức Vũ, vụ Trương Hữu Lộc quay 180 độ:
https://www.facebook.com/lanchi7/posts/10217193277245407

BPSOS lập hồ sơ về đàn áp biểu tình:

https://www.facebook.com/lanchi7/posts/10217184076975406

Sài Gòn dễ thương. Dân chúng cung cấp trà đá cho người biểu tình:
https://www.facebook.com/lanchi7/posts/10217183408678699

VC phát giấy về luật an ninh và đặc khu, có nơi bắt dân ký:

https://www.facebook.com/lanchi7/posts/10217182351292265

Video đã được edit về vụ biểu tình ôn hòa của người Sài Gòn:
https://www.facebook.com/lanchi7/posts/10217182860985007

Một sample về cách hành xử của người lớn lên ở VNCS và mới ra hải ngoại:
https://www.facebook.com/lanchi7/posts/10217182065725126

Chinh Nhân phản đối BPSOS nếu 3 TNLT qua Mỹ:
https://www.facebook.com/photo.php?fbid=10217176403263568&set=a.10201542177657699.1073741825.1274867911&type=3&theater

Trương Duy Nhất: Cám ơn Sài Gòn :
https://www.facebook.com/lanchi7/posts/10217174402973562

Biểu tình đúng nghĩa ở Sài Gòn

https://www.facebook.com/lanchi7/posts/10217169567292673

Nguyễn Trung Hiếu: Đánh Thức Con:
https://www.facebook.com/lanchi7/posts/10217167428479204

Tana Thái Hà: Will Nguyên, VK Mỹ biểu tình bị bắt:

https://www.facebook.com/lanchi7/posts/1060739140743358:18

Tin cập nhật về biểu tình: cho những ai không nhiều thì giờ xem hết:
https://www.facebook.com/lanchi7/posts/10217165033699336

Trần Đức Mậu: thượng đỉnh Mỹ- Triều thành công cho dù lãnh lạo Châu Âu không vui:

https://www.facebook.com/lanchi7/posts/10217165596833414

Nhận định về bài của Trần Bình:

https://www.facebook.com/lanchi7/posts/10217065510531319

Posted in Thời Sự

Vườn Hoa Mini Cho Người Làm Biếng-June 29, 2018

Trích LanChiYesterday-Những vụn vặt đời sống quanh tôi

Vườn Hoa Mini Cho Người Làm Biếng

Tức Nước Vỡ Bờ

Tôi tham gia net với ngôn ngữ lịch sự, có giáo dục. Nhưng kể từ April 2018, tôi nói rằng tôi bắt chước Ts Đỗ Vinh nên tôi sẽ dùng ngôn ngữ mạnh bạo nhưng vẫn là KHÔNG DUNG TỤC, KHÔNG CHỤP MŨ, KHÔNG HỒ ĐỒ.

Tôi rất ghét người quốc gia mà có những tính trên. VC đã như thế. Tại sao mình cũng giống nó? Vì thế, thời gian qua tôi đã viết ở Facebook vầy: ( “ Nhóm quốc gia mà ngu như bò” !)

Tại sao đọc bài viết nhảm nhí không bằng cớ rồi chụp mũ cho người A, tổ chức B?

Tại sao một cái hội tổ chức free cho Ngày Của Mẹ mà cũng chụp mũ cho là hội trưởng ăn tiền của vc? Ngày Của Mẹ có gì lớn lao, tốn kém đâu? Cho ăn nhẹ với những đồ mua sẵn như xôi, bánh rán, khoai mì…( đều được cắt/chia nhỏ) thì có gì ghê gớm? Dù rằng thành tích về VN hà rầm của Hội Trưởng và lý lịch là em ruột của “tên khốn nạn nằm vùng” LQC đi chăng nữa thì cũn không nên nghĩ xấu như thế.

Tại sao xem tin/hình/clip ở net rồi cứ nhắm mắt nhắm mũi chuyển mà không chịu suy nghĩ xem, có hợp lý không hay là fake news/fake pictures/fake clips????

Cái này gọi là Tức Nước Vỡ Bờ đấy! (cười).

Không Thèm Tranh Luận với “Nhóm thổ tả”

Đã từ lâu, tôi không phí giờ tranh luận với “đám thổ tả”. Qua gần một năm, chửi chúng đủ rồi. Bọn khốn này vẫn: nghe/đọc các báo/đài thổ tả (dù rằng các báo/TV này, vd CNN: chúng cứ fake news rồi xin lỗi) rồi nhắm mắt nhắm mũi ngu xuẩn đần độn tin theo. Hơi đâu mà phá cái ngu cho đám thổ tả VN ăn theo này??

Cầu trời cho đám VN ngu đần nghe theo tin thổ tả của bọn liberal này: bị bọn di dân lậu cướp bóc, hãm hiếp: lúc đó sẽ trắng mắt ra.

Thú Điền Viên Mini!

“Thú” là “thú”. Làm gì có “thú mini”. Nhưng cứ viết sai cho vui. Ý tôi ám chỉ: tôi rất thích hoa nhưng rất lười chăm hoa. Do đó, tôi làm một vườn hoa di động mini. Sau hiên nhà,tôi lấy một góc, chỉ khoảng tám mét vuông. Tôi trả cỏ giả. Tôi làm vài “khu vực hoa”. Khu vực chỉ là những giàn treo hoa có kiểu khác nhau. Một giàn be bé có ba tầng. Một giàn khác hình tam giá nằm góc vuông, cũng có ba tầng hình vòng cung. Một giàn đứng chữ nhật với 12 lỗ để bỏ chậu hoa. Nghĩa là ba khu vực này hoàn toàn “move” đi bất cứ đâu. Tôi nói đùa với con “Mẹ chết, Bi ôm vườn hoa mini này về nhà Bi dễ dàng”. Tôi không thích trồng xuống đất trước nhà nhiều. Không ai ra sân trước nhâm nhi cà phê ngắm hoa cả. Ở sân sau, vừa yên tĩnh, vừa riêng tư. Ngắm được hoa, thảm cỏ thật sau nhà, mây lãng đãng. Gần đó cũng có bàn. Đem laptop hay Ipad ra đấy là có thể vừa lướt net vừa thư giãn.

Vườn hoa mini vầy mà cũng làm tôi “khốn khổ”. Lý do là mùa đông nắng không chiếu trực diện mà chỉ ở bên hông. Mùa đông đã lạnh còn gió đùng đùng thật khó ưa. Hoa của tôi nằm trong sân sau, có mái che nên không sợ sương nhưng gió mạnh và lạnh. Thế là tôi phải tìm cách che gió.

Tôi thật không công bằng. Với hoa, tôi thủ thỉ nhẹ nhàng “Các con không sợ gió nữa nhé. Bà che rồi nghen. Cám ơn Blue on me. Con nở đẹp lắm. Cám ơn Tiểu Quỳnh của bà. Xinh quá..” Nhưng với Lucky, con chó Fox nhỏ thì hầu như ngày nào cũng bị bợp tai. Nuôi từ lúc hai tháng nên quá hiếu động. Mặc áo len cho nó cũng như đánh vật. Cho ra vườn, móc xích cổ: cũng đánh vật. Lau mình mẩy mỗi tối trước khi đi ngủ: cũng đánh vật.

Nó là con nít loi choi. Tôi là bà già 70t. Tôi ghét mùi chó, tôi ghét chó liếm. Tôi cấm liếm. Do đó, hoa thì có phước khi vào nhà tôi. Còn chó thì con trai tôi bảo “Lucky chắc vụng tu nên mới vào nhà bà Tổng”. Đúng thế. Tôi ghét chó như ghét đàn ông VN (già, lạc hậu, ngoan cố, hồ đồ, chụp mũ, quá khích!!). Đàn ông già, vẫn học hỏi, vẫn hoạt động cho cộng đồng hay đóng góp cho đất nước, làm việc cẩn thận, không chụp mũ hay nói năng hồ đồ: tôi không ghét. Đàn ông VN thế hệ Một Rưỡi: thông minh, hiểu biết, không lạc hậu: tôi ưa.

Em xinh bên hoa

Trái: Kệ hoa mua ở net, khoảng 40$, metal, ba tầng, vuông góc trong một góc phòng sẽ rất xinh. Để được nhiều chậu hoa vừa hay bé.

Phải: Giàn hoa- mua Ikea-gần 50$- 12 lỗ để bỏ chậu hoa. Move đi đâu cũng được dễ dàng

Kệ hoa nhỏ 3 tầng

Vườn hoa mini. Ngồi sau vườn. Ngắm được nhiều loại hoa. Xa xa là thảm cỏ, mây. Dễ chăm sóc. Dễ đi chuyển. Dễ đổi loài hoa khác!

Youtube chỉ 1 phút: https://youtu.be/TvzqzH2KnhI

Hoàng Lan Chi

6/2018

Posted in Thời Sự