Thư Ngỏ

Blog Chúng Tôi Muốn Tự Do đã được lưu trữ.

Đây là blog thứ hai với tên Chúng Tôi Muốn Tự Do số 2.

Hoàng Ngọc An

Posted in Linh Tinh

NGUYỄN XUÂN NGHĨA- XÌ GÀ TÌNH BÁO VÀ CUBA-june 23, 2017

LGT: đọc và một điều làm tôi “khó hiểu”. CIA và FBI bất lực để Myer ( CuBa) hoạt động được trong 18 năm? Cái tôi muốn nhắc nhở chung: nhóm sinh viên trẻ rất hay “thiên tả” . Làm sao để giải quyết “vấn nạn” này?

HNA

********************

NGUYỄN XUÂN NGHĨA- XÌ GÀ TÌNH BÁO VÀ CUBA

Tổng thống Donald Trump có lý khi sửa lại chánh sách hòa giải với Cuba của vị tiền nhiệm.

Lý do là vì việc hòa giải, bang giao rồi hợp tác kinh tế chỉ có lợi cho bộ máy quân phiệt cộng sản và cho thân tộc của gia đình Castro. Lãnh đạo Cuba là quân đội và các tướng lãnh thân tín của đại gia đình Castro. Đảng Cộng sản chỉ là bộ máy cầm quyền ở dưới.

Hai sĩ quan chủ chốt trong bộ máy cai trị của Raúl Catro hiện nay là Alejandro Castro Espin, sinh năm 1966 và Luis Alberto Rodríguez López-Callejas.

Có thành tích “tác chiến” trong trận Nội chiến tại xứ Angola bên Phi Châu, Castro Espín có ba ưu điểm là biết về tình báo, có bằng đại học về an ninh và quân sự, nhưng còn có ưu thế khác, là con trai của Raúl Gastro nên thường xuyên có mặt để trợ giúp thân phụ từ khi Raúl nắm quyền vào năm 2008. Trong nhiều chuyến công tác ở nước ngoài và cả khi đón tiếp Tổng thống Obama, Castro Espín đều hiện diện bên Raúl, như nhân vật số hai trong thực tế, hay ít ra là người thân tín nhất có nhiệm vụ bảo vệ chế độ tới cùng sau khi Raúl từ chức, mắc bệnh hay tạ thế.

Người kia là Thiếu tướng Luis Alberto Rodríguez López-Callejas, cầm đầu hệ thống kinh tài của quân đội trong vài trò Chủ tịch tập đoàn kinh tế nhà nước lớn nhất của Cuba. Tập đoàn GAESA (Corporate Management Group SA) quy tụ 57 doanh nghiệp, đem lại từ 50 đến 80% tống số nguồn lợi cho Cuba nhờ các ngành béo bở như du lịch, kỹ nghệ đường và rượu lẫn trọng yếu như xây dựng hạ tầng giao thông hàng hải.

Đấy là cánh tay của “Quân đội Cách mạng Cuba” trong kinh tế mà cũng là trung tâm ban phát quyền lợi cho các sĩ quan thân tín với gia tộc Castro vì Luis Alberto Rodríguez là con rể của Raúl. Qua tập đoàn GAESA, Luis Alberto Rodríguez trực tiếp quản lý dự án phát triển hải cảng Mariel (Mariel Port Special Development Zone), một đặc khu kinh tế đang hy vọng tiếp nhận đầu tư của nước ngoài để thành đầu máy cho toàn quốc. Giới đầu tư Hoa Kỳ mà muốn làm ăn tại Cuba thì phải gặp viên tướng nhiều quyền thế này.

Ông Trump thấy điều ấy, đã nói ra và chỉ thị cho các cơ quan hữu trách về kinh tế tài chánh chấm dứt nạn giao trứng cho ác trong khi người dân Cuba chẳng được hưởng lợi mà còn bị chế độ đàn áp nặng hơn xưa.

Nhưng hệ thống an ninh của Tổng thống Trump còn phải chú ý đến một khía cạnh khác từ khi Hoa Kỳ tái lập bang giao và có Tòa Đại Sứ cùng các viên chức ngoại giao, nhân viên lẫn đội bao vể ngay tại Thủ đô Habana. Lý do là thành tích xuất sắc của Cuba về tình báo và gián điệp!

Hoa Kỳ có truyền thống nghi ngờ Liên bang Xô viết ngay cả khi cộng tác với Liên Xô để chống Đức Quốc Xã trong Thế chiến II.

Thời đó, trễ nhất là từ năm 1942, tổ chức mật vụ KGB đã cài điệp viên tới cấp cao nhất trong Chính quyền Roosevelt và Truman. Quân đội theo dõi chuyện ấy mà không dám thông báo cho chính quyền dân sự vì sợ là việc điều tra ấy bị kẻ nằm vùng tiết lộ. Ôi, chữ “tiết lộ” thân quen!

Mãi tới năm 1996 toàn bộ hồ sơ mới được Quốc hội cho công khai hóa làm người ta chưng hửng. Những ai tò mò xin tìm mạch dẫn vào “Venona Project”, hoặc mua bộ sách dày tựa cuốn niên giám điện thoại với những chi tiết rợn người về ngoại giao, về Ngân hàng Thế giới hay báo chí Mỹ….

Sau Thế chiến II, qua thời Chiến tranh lạnh, Hoa Kỳ càng nghi ngờ Liên Xô nên an ninh và tình báo Mỹ theo dõi sát việc Liên Xô bành trướng ảnh hưởng và yểm trợ khủng bố ở khắp nơi – nhiều lắm – để khuynh đảo các nước dân chủ Tây phương. Một ngoặc đơn đáng buồn là dù cảnh giác như vậy, an ninh Hoa Kỳ vẫn đánh giá thấp ảnh hưởng của KGB trong phong trào “phản chiến” (chống cuộc chiến Việt Nam) tại Mỹ, cho tới khi quá trễ vì hậu phương bị tràn ngập trong khi tại Việt Nam tình hình đã tiến triển khả quan hơn! Một ngoặc đơn khác ở xa hơn là biến động tại Pháp vào năm 1968 khiến Chính quyền của Tướng Charles de Gaulle rung chuyển cũng có bàn tay khuynh đảo của Liên Xô nhắm vào các phong trào phản kháng của giới trẻ.

Đâm ra từ Đại học Berkeley qua Quartier Latin của Paris, đám trẻ nổi loạn mà không thấy bàn tay của tình báo Xô viết, như thế hệ cha anh không thấy bàn tay đó trong hệ thống lãnh đạo của Roosevelt và Truman hơn 20 năm về trước.

Đóng lại hai ngoặc đơn u buồn, xin trở lại chuyện Cuba.

Tình báo Hoa Kỳ biết mật vụ của Cuba được Liên Xô huấn luyện từ lâu, trước khi có vụ khủng hoảng tại Trung Mỹ (Nicaragua và El Salvador) thời Ronald Reagan. Nhưng họ quá chú ý đến bàn tay của KGB tại Trung Đông và Âu Châu nên coi thường khả năng của Cuba. Chúng ta đi vào thời sự hiện đại.

Khi nước Mỹ canh chừng Liên Xô ở ngoài thì Cuba lặng lẽ tuyển mộ, kết nạp, huấn luyện và tạo ra mạng lưới thông tin tình báo và vận động trong hệ thống ngoại giao, an ninh, viện trợ và trù hoạch chánh sách đối ngoại ngay tại thủ đô Hoa Kỳ. Thành tích nổi bật của tổ chức tình báo Cuba (Directorate of Intelligence hay DI) là giáo sư Kendall Myers và vợ là Gwendolyn Steingraber Myers cùng hai phụ nữ gốc Puerto Rico là Ana Montes và Marta Rita Velazquez.

Họ được Cuba tiếp xúc, kết nạp và khai thác từ những năm 1979, hoạt động từ đầu thập niên 1980 rồi tung hoành trong gần hai chục năm. Cho tới gần đây mới bị FBI phát giác.

Từ năm 1959 tới 1962, Kendall Myers làm việc với tư cách là nhà ngữ học cho Cục Quân báo Lục quân (US Army Security Agency ASA) là bộ phận khi ấy phụ trách tình báo điện tử. Ông tốt nghiệp Tiến sĩ tại Đại học John Hopkins, phân khoa Nghiên cứu Quốc tế (School of Advanced International Studies – SAIS), và làm phụ giảng về Âu Châu học của SAIS và từ năm 1977 cộng tác bán thời với Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ để giảng dạy và huấn luyện viên chức ngoại giao trong Vụ Đối ngoại (Foreign Service Institute FSI) của Bộ Ngoại giao Mỹ.

Đấy là lúc Myers được tình báo Cuba tiếp xúc vào năm 1979, kết nạp và huấn luyện trong nhiều năm sau nhiều chuyến đi lòng vòng qua Âu Châu tới tạn Habana. Sau đó, do lời khuyên của Cuba mà Myers mở rộng hoạt động, xin vào làm việc cho CIA để lấy tin và đưa lên làm phân tách viên cao cấp trong Cục Tình báo và Nghiên cứu (Bureau of Intelligence and Research – INR) của Bộ Ngoại giao… cho đến khi về hưu vào năm 2007!

Trong 18 năm đằng đẵng ấy, giáo sư Myers báo cáo cho Cuba những dữ kiện thuộc loại Mật và Tối Mật của cộng đồng tình báo Hoa Kỳ (CIA, FBI, DIA, NSA, vân vân). Khi về hưu rồi, Myers trở về Đại học John Hopkins và có thể theo dõi, thuyết phục các sinh viên đi theo con đường phản quốc của mình, cho tới khi FBI tìm ra vào Tháng Ba 2009, gài bẫy và bắt giam ngày bốn Tháng Sáu năm 2009! Người ta tìm ra chứng cớ là cả hai vợ chồng đại trí thức này đều khâm phục Fidel Castro, mê Cuba và triệ để chống Mỹ dù họ không thuộc sắc dân Latino.

Sở dĩ an ninh Hoa Kỳ biết được vụ Myers là… gặp may: lời khai báo của một điệp viên cao cấp khác của Cuba trong cơ quan Defense Intelligence Agency của Hoa Kỳ là Ana Montes.

Cũng tốt nghiệp phân khoa SAIS của John Hopkins, Montes thuộc loại trí thức cực tả, mê Cuba và chủ nghĩa cộng sản, đã hoạt động cho tình báo Cuba từ lâu ở các chức vụ cao cấp trong hệ thống an ninh Hoa Kỳ. Bà sa lưới từ Tháng Chín 2001, thành điệp viên hai mang trong môi trường tình báo u ám, nhưng vẫn cộng tác với Cuba cho tới khi bị truy tố, ra tòa và lãnh án tù 25 năm.

Cùng với vợ chồng Myers, Montez vừa được “giải phóng” nhờ chánh sách hòa giải của Barack Obama. Còn người kia?

Kẻ kết nạp Ana Montez vào mạng lưới Cuba là Marta Rita Velazquez. Cũng thuộc diện trí thức, tốt nghiệp các đại học danh tiếng như Phân khoa Luật của Georgetown University và SAIS của John Hopkins (nên chú ý tới trung tâm SAIS nổi tiếng này!) Velazquez được tình báo Cuba kết nạp từ 1983 rồi làm Cố vấn Pháp luật cho Bộ Giao thông và cơ quan Viện trợ Mỹ (USAID) trong Bộ Ngoại giao với nghiệp vụ điệp viên “phái khiển” của Cuba.

Trong vai trò quan trọng với hệ thống phân tách và trù hoạch chánh sách đối ngoại của Mỹ với Cuba, Velazquez giới thiệu Montez vào các cơ quan an ninh của Mỹ! Đâm ra hệ thống sưu tra và thẩm vấn của cơ quan an ninh Hoa Kỳ là bộ máy thư lại bất tài nên để những người như Velazquez và Montes xâm nhập vào các khu vực nhạy cảm nhất.

Năm 2002, khi thấy Montes sa lưới, Velazquez nhanh chân ra khỏi cơ quan USAID, cùng chồng bay qua Thụy Điển sống từ đó. Lý do: đã từng phục vụ tại Thụy Điển, nhân vật này biết mình sẽ không bị dẫn độ về Mỹ vì Thụy Điển tin là công tác gián điệp cho ngoại bang chỉ phản ảnh một lập trường chính trị, không là tội phản quốc!

Ngày xưa, vì quá chú ý vào Liên Xô, An ninh và tình báo Hoa Kỳ coi thường hệ thống tình báo của một nước nghèo yếu như Cuba. Ngày nay, truyền thông thiên tả của Mỹ tránh nói đến “chuyện nhỏ” ấy mà ráo riết tung tin nhảm về việc điều tra Chính quyền Trump!

Nhưng bài học Cuba khiến Chính quyền Trump còn phải nghĩ tới Sứ quán Hoa Kỳ cùng các nhân viên ngoại giao và an ninh sẽ qua phục vụ tại Cuba.

Nơi đó là đất sống của chế độ Castro với mạng lưới an ninh dày đặc và tinh vi. Họ sẽ lặng lẽ theo dõi, nghe lén, thu hình, tìm hiểu, gây áp lực hay mua chuộc để kết nạp cán bộ trong một môi trường dễ hơn Hoa Kỳ. Tòa Đại Sứ Mỹ tại Habana, tư thất của nhân viên ngoại gia hay thuộc cấp người bản xứ, các khách sạn hay hàng quán vây quanh khu vực lẫn xe taxi, tài xế sẽ được chiếu cố, kiều nữ máu nóng chân dài được sử dụng để giăng bẫy mật, đánh mỹ nhân kế.

Một chú Thủy quân Lục chiến bảo vệ Sứ quán mà uống rượu say trong quán trọ hay khách sạn cũng có khi được chiếu cố!

Chi tiết đáng chú ý khác là người ta có phể phản bội tổ quốc mà làm gián điệp cho xứ khác vì tìền, vì có tật xấu mà bị gây áp lực, hay vì tính kiêu mạn đòi một mình ngầm chống lại cả chế độ. Nhưng với trường hợp bốn người trí thức nói trên, lý do lại phức tạp hơn nhiều: họ phản quốc vì tin vào chủ nghĩa cộng sản và chính nghĩa của chế độ Fidel Castro. Lý do ấy khiến ta nên nhìn vào nền văn hóa và giáo dục của Hoa Kỳ mà lo cho giới trẻ đang hò hét khẩu hiệu cực tả, thân cộng hoặc chống Mỹ!

Sau cùng, với một nước nghèo như Cuba mà Hoa Kỳ còn hớ hênh như vậy thì nên cẩn thận với các đối thủ tinh ma và ác ôn hơn! Bên Liên bang Nga, biết đâu Trung Quốc hay Iran đang chẳng bận rộn đánh vào hậu phương Hoa Kỳ trước sự ngớ ngẩn của truyền thông và các học giả? Mà nếu Cuba còn có thể tung hoành như vậy thì kinh nghiệm 1975 khiến ta cũng đừng quên chế độ Hà Nội, một đồng chí thức ngủ của Cuba!

Với dân sành điệu mây khói, người viết này xin kết thúc bằng một cách ngôn: Đặc sản Cuba không chỉ có xì gà với khỏi tỏa thơm lừng!

Nguyễn Xuân Nghĩa

Posted in Thời Sự

Vũ Linh- 15 bức hình cho thấy CNN đã giả mạo tin tức như thế nào- June 23, 2017

VŨ LINH- 15 BỨC HÌNH CHO THẤY CNN ĐÃ GIẢ MẠO TIN TỨC NHƯ THẾ NÀO

LGT: Xin cảm ơn bác Vũ Linh đã có công phu sưu tầm lại một số sự việc cho thấy CNN giả mạo tin thế nào vơi chứng cớ rõ ràng. Hy vọng fans Dân Chủ nhìn được vấn đề và sẽ cẩn trọng hơn mỗi khi đọc tin của CNN.

Hoàng Lan Chi

6/2017

*******************

VŨ LINH:

Mời các bác thưởng thức những tin tức giả tạo do các phóng viên CNN đưa ra để cố tình bôi nhọ Trump bất kể đến tư cách và nhiệm vụ làm báo vì họ trở thành điên loạn từ ngày Trump đắc cử một cách quá bất ngờ.

Hình #1:

^^^ Trước khi bầu cử, CNN khẳng định "Cuộc bầu cử tổng thống không thể nào bị xâm nhập bất hợp pháp được!" Thế mà sau khi Hillary thua cuộc thì một hai cho rằng "Russia’s hack". Vậy mà có người vẫn tin, thiệt là!!!!!

Hình #2:

^^^ Khi xưa thì ủng hộ, đến khi Trump ủng hộ thì quay lại chống. Đối với bọn truyền thông dòng chính, bất cứ việc gì ông Trump làm cũng đều sai, cho dù bọn chúng có phải nhổ ra liếm lại cũng phải khiến cho Trump mất thanh danh bằng mọi cách .

Hình #3:

^^^ Có phải dàn cảnh để làm phóng sự không? Tại sao CNN dùng hình một bé gái được cứu bởi 3 người đàn ông trong 3 cuộc khủng hoảng của người tị nạn khác nhau?

Hình#4:

^^^ So sánh cách đưa tin của Fox News và CNN. Đài truyền thông nào đưa tin trung thực hơn? Tại sao CNN cố ý thêm màu da chủng tộc vào tin tức làm gì? Vì phóng viên bị kích động nên viết như vậy để kích động người đọc phải không?

Hình #5:

^^^ Phóng viên của CNN viết: không có gì đáng đọc trong Wikileaks… Có phải vì tên hắn ta được nhắc tới trong Podesta’ emails với nhiệm vụ giúp đỡ cuộc vận động của Hillary. Đây là trách nhiệm của người làm báo đó sao?

Hình #6:

^^^ Tin tức nóng hổi mới ra lò đây………. Ấy dà, người đưa tin không trung thực, xin được đưa tin lại. Mọi người quên tin tức trước đi nhá. Tin sau mới là chính xác…. hơn!

Hình #7:

^^^ CNN đưa tin khác hẳn với sự thật. Chuyện lạ không??? Chỉ lạ với những người được uống quá nhiều kool-aid của MSM!!

Hình #8:

^^^ CNN lấy hình biểu tình Trump ngày 14 tháng 11, 2016 (1 tuần sau bầu cử) ở Los Angeles với nhiệt độ 82 độ F để chứng minh có biểu tình chống Trump khi Trump đến Cinninati để cám ơn cử tri ngày 2 tháng 12 với nhiệt độ 35 độ F lạnh cóng.

Hình #9:

^^^ CNN nhắc nhở khán giả của họ là vào trang mạng Wikileaks đọc là bất hợp pháp! Trời đất ơi, sao luật pháp của CNN nghe giống bọn VC quá vậy. Vậy mà nhiều người từng sống dưới "ác mộng ngục tù CS" vưỡn tin, mới lạ!

Hình #10:

^^^ Vì lý do gì CNN phải photoshopped cho màu da của tên sát thủ Fort Lauderdale nhìn như người da trắng?

Hình #11:

^^^ Chuyện tiếu lâm! CNN phỏng vấn chuyên viên thu hình của đài mình để làm phóng sự về một cuộc biểu tình.

Hình #12:

^^^ Tại sao CNN phải đặt điều để có chuyện nói xấu Trump? Những người không hiểu nhiều về bọn TTDC mới thấy chuyện này là lạ!

Hình #13:

^^^ Đọc tin của phóng viên CNN tại Tòa Bạch Ốc đưa ra lúc 9:44pm cứ như chính nhân viên TBO nói ra (câu nói bỏ trong ngoặc kép) để rồi sau đó 1/2 tiếng phải lên tiếng đính chính (lúc 10:12 pm). Nếu người có đầu óc, khi nhận được tin này từ các đồng nghiệp trong TBO (không phải nhân viên TBO) cũng phải suy nghĩ xem tại sao Trump đã công bố sẽ vào nhà thương để thăm Thượng nghị sĩ Steve Scalise, vậy mà tới nơi lại không vào thăm. Chứ cớ gì cứ nghe bạn đồng nghiệp nói sao thì đưa tin như vậy. Trách nhiệm của người làm báo dễ như vậy sao?

Hình #14:

^^^ Cùng một sự kiện xảy ra, nhưng so sánh cách tường trình từ CNN và Fox News cũng thấy CNN đưa tin không trung thực, đầy thiên vị hình như chỉ muốn khích động khán giả của họ mà thôi. Ở thời đại truyền thông vi tính, sao CNN lại cứ đưa tin giả làm chi để phải đính chính trong vòng mấy tiếng đồng hồ sau đó.

Hình #15:

^^^ Brian Stelter làm cho CNN, dạo này tên của hắn ta được đưa vào Twitter bàn tán rất nhiều vì đưa tin phịa không bằng chứng rất nhiều lần. Mỗi lần hắn ta đưa tin, người đọc đòi bằng chứng là hắn ta chạy làng chuyển đề tài khác. Tấm ảnh bên trên chỉ là một trong nhiều thí dụ đã xảy ra. Trong hình, hắn ta tweeted "nói rằng nhiều người trong làng báo muốn Trump bị giết chẳng những là chuyện phịa mà còn đáng kinh tởm" (khung chữ nhật đỏ ngay giữa tấm hình bên trên). Thế là làng Twitter trình ra một lô bằng chứng cho thấy rất nhiều người trong làng báo muốn Trump bị giết (ở đây chỉ lấy 4 tweets đặt vào chung quanh khung hình đỏ). Tweet của Steven Borowiec (phía trên bên trái) đã khiến hắn ta bị mất việc với báo Los Angeles Times ngay ngày hôm sau 4 tháng 11, 2016.

Posted in Thời Sự

Donald Trump ký sắc lệnh Cấm chuyển Kiều Hối ra khỏi Ho a Kỳ

NHẶT NET. HNA

From: Lien Ngo
Sent: Tuesday, June 20, 2017 3:56 PM
Subject: Donald Trump ký sắc lệnh Cấm chuyển Kiều Hối ra khỏi Hoa Kỳ

On Tuesday, June 20, 2017 2:26 PM, Dieu Thien

Donald Trump ký sắc lệnh Cấm chuyển Kiều Hối ra khỏi Hoa Kỳ

768417797158515950_o

Theo các hãng tin Thông tấn lớn dẫn nguồn tin từ Tòa Bạch Ốc, ngay sau khi ký liên tiếp 2 sắc lệnh về cắt giảm các quy định để “cởi trói” cho ngành Tài chính Ngân hàng Mỹ, đổi lại Tổng thống Donald Trump vừa ký thêm sắc lệnh bổ sung, cấm các tổ chức Ngân hàng, Tài chính của Mỹ chuyển tiền ra nước ngoài theo dạng Kiều Hối, đã gây sốc toàn cầu.<!>

Sắc lệnh bổ sung này còn yêu cầu Bộ Tài chính của Mỹ áp đặt hàng loạt quy định để giới hạn tối đa việc chuyển tiền ra khỏi nước Mỹ, nhằm giữ nguồn vốn để đầu tư trở lại nước Mỹ, tạo công ăn việc làm cho người dân như ông Trump đã hứa.

Sau hàng loạt sắc lệnh hành chính gây sốc như: sắc lệnh cấm nhập cư khiến công dân nhiều nước, và những người đã có Quốc tịch Mỹ, và có Thẻ xanh, phải khốn đốn khi bị cấm nhập cảnh, 2 sắc lệnh Ngân hàng cắt bỏ nhiều điều khoản trong đạo luật Dodd-Frank “cởi trói” cho các Ngân hàng Mỹ vì “giới hạn các doanh nghiệp và gia đình vay tiền ngân hàng”. Giới chủ ở Phố Wall tỏ ra vui mừng cho rằng: Nới lỏng các quy định sẽ tạo điều kiện cho các Ngân hàng thúc đẩy hoạt động tín dụng, qua đó tạo việc làm cho người dân. Lãnh đạo phe Dân chủ tại Thượng viện Mỹ Chuck Schumer lên tiếng phản đối sắc lệnh rà soát đạo luật Dodd-Frank, và cho rằng: Việc hủy bỏ văn kiện này sẽ mở đường cho giới Tài chính “lộng quyền”. Tiếp nối chiến lược “Nước Mỹ trên hết” như đã hứa khi tranh cử, Tổng thống Donald Trump lại đưa ra thêm một sắc lệnh bị cho là vi hiến

Ngược lại, sắc lệnh mới chặn dòng tiền ra khỏi nước Mỹ, buộc các Ngân hàng hành động “vì nước Mỹ”, đánh thẳng vào miếng cơm manh áo của nhiều kiều dân.

Không khí hoang mang không chỉ dậy lên trong lòng người Việt hải ngoại, mà lệnh cấm chuyển tiền ra nước ngoài, ảnh hưởng trực tiếp đến hàng triệu gia đình ở Việt Nam, có người thân đang sinh sống, và học tập ở Mỹ. Thậm chí, còn gây sốc mạnh cho các nhà đầu tư của Mỹ vào Việt Nam nữa. Dòng Kiều Hối về Việt Nam chắc chắn sẽ giảm mạnh, thậm chí là bị khựng lại.

Theo Ngân hàng Thế giới, tổng lượng Kiều Hối của toàn thế giới đạt tổng cộng khoảng 582 tỷ USD (năm 2015). Mỹ chiếm 19% số lượng di dân toàn thế giới. Di dân tại Mỹ gửi về nhà lượng Kiều Hối trị giá 133,5 tỷ USD (năm 2015). Trong đó các nước nhận Kiều Hối từ Mỹ lớn nhất là: Mexico; TC; và Ấn Độ. Rõ ràng đây là nguồn tiền rất lớn chuyển ra khỏi nước Mỹ mà ông Trump muốn ngăn chặn.

kieuhoi

Sắc lệnh hành pháp mới của Tổng thống Mỹ cũng sẽ đánh thẳng vào túi tiền của các Ngân hàng ở Việt Nam

Như chúng ta chứng kiến thời gian qua, nhiều trường hợp người Việt không làm sao được nhập cảnh vào Mỹ. Rồi lượng người Việt ở Mỹ về thăm quê hương cũng đã giảm mạnh, thậm chí tới đây còn có nguy cơ không được mang ngoại tệ ra khỏi nước Mỹ đem về Việt Nam nữa.

Sắc lệnh hành pháp mới của Tổng thống Mỹ cũng sẽ đánh thẳng vào túi tiền của các Ngân hàng ở Việt Nam đang cung cấp dịch vụ nhận và chuyển tiền Kiều Hối có kết nối với các Ngân hàng tại Mỹ như: JPMorgan Chase & Co, Ngân hàng hợp tác Mỹ, Citigroup, Wells Fargo & Co, Goldman Sachs Group, và Morgan Stanley. Người dân ở Việt Nam muốn nhận được tiền từ người thân chỉ còn cách chuyển tiền qua các dịch vụ “chợ đen”, dịch vụ ngầm. Tức là các dịch vụ chuyển tiền chui, không qua hệ thống Ngân hàng, tuy nhiên, độ rủi ro cao.

Bản đồ: Kiều hối từ Mỹ và các nước tiếp nhận (năm 2015). Lượng kiều hối nhận tỷ lệ thuận với độ đậm trên bản đồ. Mỗi độ đậm tương ứng với một lượng kiều hối. Việt Nam ở trong số nước có màu đậm nhất.

Bản đồ: Kiều Hối từ Mỹ và các nước tiếp nhận (năm 2015). Lượng Kiều Hối nhận tỷ lệ thuận với độ đậm trên bản đồ. Mỗi độ đậm tương ứng với một lượng Kiều Hối. Việt Nam ở trong số nước có màu đậm nhất.

Theo Ngân hàng Nhà nước, lượng Kiều Hối về Việt Nam trong năm 2016 đã giảm chỉ vào khoảng 9 tỷ USD, thấp hơn tới 25% so với mức dự báo tràn lạc quan là khoảng 12 tỷ USD. Ngay tại Sài Gòn, nơi có đến vài triệu người có thân nhân ở ngoại quốc, tập trung đến 50% lượng Kiều Hối chuyển về Việt Nam cũng chỉ nhận được khoảng 4.3 tỷ USD thấp hơn dự kiến đến 10%.

Ngoài ra, dòng Kiều Hối đổ về Việt Nam còn phải chịu thêm lực cản rất lớn từ việc Fed tăng lãi suất USD, cùng với chủ trương nâng giá trị USD, và không tham gia TPP của Tổng thống Donald Trump, khiến các nhà đầu tư, hay những người trước đây chuyển tiền về Việt Nam, thì nay sẽ giữ USD để gửi tiết kiệm tại các quốc gia có lãi suất tiền gửi USD cao hơn là gửi về Việt Nam. Lượng Kiều Hối từ Mỹ chuyển về Việt Nam nhằm đầu tư vào sản xuất – kinh doanh để đón đầu TPP, thì nay cơ hội này không còn.

Tới đây, cùng với lệnh nhập cư của Trump đang ảnh hưởng mạnh mẽ đến tâm lý người Việt hải ngoại, thì nay lệnh cấp chuyển kiều hối mà Donald Trump vừa ký chắc chắn là cú sốc cho nhiều người Việt.

Không chỉ ở Việt Nam, tại những quốc gia đang phát triển khác, lượng Kiều Hối cũng bị sụt giảm mạnh do tác động của chính sách mới của Mỹ. Báo cáo mới nhất của World Bank cho hay, nguồn Kiều Hối đổ vào Ấn Độ – quốc gia có lượng Kiều Hối lớn nhất thế giới đã giảm 5% trong năm 2016. Kiều Hối đổ vào các quốc gia khác như: Bangladesh, Pakistan, Sri Lanka cũng lần lượt giảm 3,5%; 5,1% và 1,6%.

20168c2c8489-29d3-4304-8832-ea0713c91d56

Bên cạnh chính sách quản lý ngoại hối, chính sách đối với người Việt Nam của Mỹ cũng có vai trò quan trọng không kém trong việc ngăn dòng Kiều Hối vào Việt Nam. Trước đây, vấn đề được các kiều bào rất quan tâm là mang tiền về đầu tư vào đâu, thì nay dù có chỗ cần đầu tư, thì họ cũng không thể đầu tư được vì sắc lệnh mới.

Sắc lệnh về Kiều Hối bất ngờ bắt đầu gây lo ngại lớn cho giới bất động sản Việt Nam. Bởi vì, đây là một nguồn tiền đáng kể cho thị trường địa ốc. Việc suy giảm bất ngờ của Kiều Hối cũng gây ra những lo lắng khác, vì nó còn chảy cả vào lĩnh vực sản xuất, thị trường chứng khoán, vàng…

Dòng kiều hối còn chảy cả vào lĩnh vực sản xuất, thị trường chứng khoán, vàng…

Dòng Kiều Hối còn chảy cả vào lĩnh vực sản xuất, thị trường chứng khoán, vàng…

Những năm qua, dòng Kiều Hối là một trong những nguồn vốn bù đắp thâm hụt cán cân thương mại, giữ ổn định tỉ giá, làm tăng nguồn vốn đầu tư xã hội, góp phần lớn vào dự trữ ngoại hối của Việt Nam. Nay nguồn tiền này bị chặn, sẽ đảo lộn cuộc sống của hàng triệu gia đình, và nền kinh tế của Việt Nam.

Để đối phó lại với thực trạng đi xuống không phanh của Kiều Hối, Chính phủ Việt Nam cần thực hiện gấp các chính sách ưu đãi cho người nhận tiền từ nước ngoài để cứu vãn dòng Kiều Hối về nước. ./.

Posted in Thời Sự

VŨ LINH-Bạo Lực Trong Chính Trị-JUNE 20, 2017

VŨ LINH

Bạo Lực Trong Chính Trị

…Bà ca sĩ Madonna công khai mơ tưởng “làm nổ tung Tòa Bạch Ốc”…

Tuần qua, một dân biểu liên bang và một phụ tá của một dân biểu khác đã bị bắn trong khi đang chơi bóng chầy –baseball- tại một công viên của thủ đô Washington. Sáu người đã bị bắn kể cả hai cảnh sát viên. Ngoại trừ hung thủ bị bắn chết tại trận, và ông dân biểu còn đang trong tình trạng nguy cấp khi bài này được viết, mọi người chỉ bị thương nhẹ.

Hai điều đáng ghi nhận: dân biểu và phụ tá dân biểu đều thuộc đảng CH. Thủ phạm là một đảng viên DC, từng tích cực vận động bầu cử cho cụ xã nghĩa Bernie Sanders, đồng thời cũng luôn lên trang mạng sỉ vả TT Trump, đảng CH, và hô hào “tiêu diệt Trump và đồng đảng”.

Nạn nhân là những người đang tham dự cuộc tập dợt để chuẩn bị cho cuộc đấu bóng chầy giao hữu gây quỹ phước thiện hàng năm của các nghị sĩ, dân biểu của hai chính đảng. Thủ phạm vác súng đến, hỏi một nhân viên an ninh đám nào là DC, đám nào là CH, rồi bỉnh tĩnh chỉa súng bắn vào đám CH!

Sau khi thủ phạm bị bắn chết, cảnh sát khám thấy trong túi có danh sách nửa tá dân biểu CH.

Tin gây chấn động chính trường Mỹ, nhưng thật ra chẳng có gì ngạc nhiên. Chuyện phải đến đã đến.

Xứ Mỹ này ra đời trong bạo lực, qua một cuộc chiến đẫm máu dành độc lập. Rồi bành trướng qua cuộc tây tiến tàn bạo bắn chậm thì chết mà chúng ta đều được thưởng thức qua phim ảnh Hollywood. Ngay cả Hiến Pháp cũng cho phép người dân tự do sở hữu súng với lý do khá độc đáo là “để bảo đảm người dân có phương tiện nổi loạn chống độc tài của Nhà Nước”. Không phải để đi săn thỏ, săn nai đâu.

Trong lịch sử cận đại, các tổng thống Kennedy, Ford, Reagan, Bush con đều đã là nạn nhân. Mục sư Martin Luther King, thượng nghị sĩ Robert Kennedy, thống đốc George Wallace cũng chia sẻ số phân. Ngay cả nghị sĩ, dân biểu, cũng đã có vài người là nạn nhân. Mới nhất là bà dân biểu Gabrielle Giffords bị bắn trọng thương vào đầu, tuy không chết nhưng phải về hưu luôn.

Trong cái không khí nguy hiểm đó, phe cấp tiến đã hăng say thổi lửa hận thù không ngừng, từ sau ngày ông Trump giựt cái ghế của bà Hillary. Từ gần nửa năm qua, khối cấp tiến, đảng DC, và TTDC đã xúm lại đánh TT Trump như chưa từng thấy trong lịch sử chính trị Mỹ. Từ không nhìn nhận chiến thắng, đến chỉ trích, nhục mạ cá nhân, đến xử dụng ngôn ngữ du đãng, thô tục, đến hăm he đe dọa tính mạng,… không có gì là giới hạn.Truyền thống dân chủ tôn trọng kết quả bầu cử đã bị lộng kiếng rồi liệng cống rồi.

Phe cấp tiến đã phơi bày ra cả lô mâu thuẫn vĩ đại, để lộ ra bộ mặt thật của họ.

Họ tự nhận “cấp tiến”, nghĩa là khối phản ảnh tư tưởng tiến bộ, văn minh, phóng khoáng, nhân ái, bao dung, tôn trọng tự do, dân chủ, nhìn nhận và hoan nghênh khác biệt chính kiến, màu da, tôn giáo, giới tính, văn hoá,… Một cái lều lớn đa dạng, nơi mà tất cả mọi người đều được hoan nghênh, tất cả đều có tiếng nói.

Và họ tranh đấu chống lại nhân sinh quan của đám bảo thủ Mỹ trắng già, hay Mỹ ruộng, hủ lậu, kỳ thị, độc đoán, bất nhân, bất nhẫn, vô cảm, vũ phu, hung hăng,…

Ta hãy nhìn vào những chỉ trích chống TT Trump của phe cấp tiến: đây là một tay kỳ thị, một Hitler tân thời, không khoan dung. Như vậy, cần phải chống bằng đủ cách, đối kháng đến cùng. Phải chống không khoan dung bằng cách không khoan dung mạnh hơn. Tất cả mọi người đều được hoan nghênh, có tiếng nói, nhưng với điều kiện tiếng nói hợp nhĩ, còn không thì phải bịt miệng chúng lại.

Họ không nhìn thấy hay không muốn nhìn thấy cái mâu thuẫn trong thái độ đó vì tự cao tự đại, tự cho mình là chân lý, là chính đạo, trong khi Trump là phường bá đạo. Bá đạo thì phải diệt. Ta là chính đạo, có độc tài đàn áp những người khác ý cũng không sao vì là độc tài cho chính đạo. Như Nhạc Bất Quần đứng ra chiêu mộ anh hùng võ lâm diệt ma giáo.

Cái giả dối lớn thứ nhì là miệng hô dân chủ, tự do, tôn trọng dân quyền, nhân quyền, nữ quyền, đồng tính quyền, đủ thứ quyền, nhưng lại chỉ nhìn nhận quyền của chính mình, còn những ai không hợp ý mình thì xin lỗi, chẳng có quyền gì ráo. Dân quyền, giá trị của lá phiếu chỉ dành cho “phe ta” thôi.

Khi còn đang tranh cử, ứng viên Trump tuyên bố “tôi sẽ xét lại việc bầu bán trước khi công nhận kết quả nếu tôi thua”. Toàn thể khối phe ta, từ TT Obama tới bà Hillary, tới TTDC, tới các chính khách, tin chắc gà nhà sẽ thắng, nhất tề nhao nhao hô hoán tay Trump độc tài, dám coi thường lá phiếu của người dân, đáng chu di tam tộc.

Đến khi gà nhà thất cử thì… không phải tổng thống của tôi, đếm phiếu lại, sửa đổi thủ tục bầu bán, Nga giúp, kháng chiến đến cùng, đàn hặc,…

Cái giả dối thô bạo thứ ba là cái khối người chủ trương nhân ái, tình thương, hòa bình đó cũng là cái khối sẵn sàng dùng mọi phương tiện để đạt mục tiêu, kể cả bạo lực. Hay đúng hơn, lấy bạo lực làm phương tiện sở trường.

Trong lịch sử cận đại, tất cả các cuộc bạo động, xuống đường biểu tình đập phá đều do “phe ta” chủ động, với sự tham gia của các cử tri của đảng DC, kể cả những vụ xuống đường bạo động phản đối chiến tranh VN của sinh viên thiên tả, và những cuộc xuống đường của dân da đen, mỗi lần có một anh “đồng bào” nào bị giết,cho dù đó là một tay côn đồ, hay ăn cướp vặt bị cảnh sát bắn tại trận. Đố quý vị dẫn chứng ra được một cuộc biểu tình phá xe, đốt nhà nào của khối bảo thủ CH, hay của các cụ Mỹ trắng già, hay của mấy anh cao bồi Mỹ ruộng.

Một ngày sau bầu cử, khi biết gà nhà Hillary đã thua, cả ngàn người đã mau mắn xuống đường, không phải để biểu tình tuần hành trong trật tự và yên tĩnh để bày tỏ sự thất vọng, hay để chia buồn cùng gà nhà, hay để yêu cầu tổng thống tân cử lưu ý đến quyền lợi của phe thất bại. Mà để đập phá, cướp bóc, hôi của, đốt xe, đánh người.

Rồi trong ngày TT Trump tuyên thệ cũng vậy. Cả ngàn người biểu tình cách đó vài con đường. Cũng mô thức cũ: cướp phá, đốt xe.

Ngay trong ngày tuyên thệ nhậm chức của tân tổng thống, cả vạn phụ nữ xuống đường, đội mũ “tai mèo màu hồng”, mang biểu ngữ thuộc loại “cấm trẻ em dưới 18 tuổi”, vênh váo nhục mạ tổng thống với những thậm từ thô bỉ nhất.

Ngay cả đám sinh viên trí thức cũng không khá hơn. Cứ nhìn vào cuộc biểu tình đốt phá trường của sinh viên đại học Berkeley, tự xưng là “thành đồng của tự do ngôn luận”, để ngăn cản cuộc nói chuyện của một nhà báo bảo thủ thì biết.

Biểu tình đập phá mãi cũng nhàm vì vô ích. Phong trào chống đối có vẻ xì hơi. Các vị lãnh đạo DC vội vã thổi ngọn lửa chống đối lại, với sự tiếp tay của TTDC.

TT Obama thay vì về hưu, đi Hawaii nghỉ ngơi, dẹp bỏ chính trị như tất cả các cựu tổng thống, ngồi viết hồi ký cho xứng đáng với hợp đồng 65 triệu vừa ký, đã mua dinh thự mới ở ngay thủ đô, gọi là để ở lại giúp đảng DC phát triển, nhưng thực tế là để cản TT Trump xóa gia tài của mình, như Obamacare chẳng hạn. Ở thủ đô vẫn dễ đi nói chuyện, vận động, hô hào hơn là ở tuốt Hawaii.

Rồi bà Hillary cũng không vừa. Trong lịch sử cận đại Mỹ từ sau thế chiến, đã có tới 18 lần bầu cử tổng thống.Tức là đã có 18 ứng viên thua cuộc. Không kể ông Nixon ra tranh cử và đắc cử lại, tất cả các ứng viên thất cử đều lẳng lặng rút vào bóng tối về hưu dưỡng già hay đi làm chuyện khác, quên việc thất cử. Nhìn vào các ông Gore, Kerry, McCain, Romney,… thì thấy, không ai lập tổ chức chống người đã hạ mình. Nhưng bà Hillary thì khác. Lòng vòng đi cả nước khóc lóc, than phiền, biện giải, đổ thừa, rồi thành lập một tổ chức chính trị với mục đích đánh phá tổng thống đắc cử để trả thù.

Bà Hillary lớn tiếng kêu gọi chống đối, kháng chiến –resist-. Kháng chiến chống cái gì? Chống kết quả của một cuộc bầu cử hợp pháp, hợp hiến và chính danh? Nhân danh một người thua cuộc? Cương quyết vứt bỏ lá phiếu của dân vào thùng rác, chống đối đến cùng.

TTDC thì khỏi bàn thêm. Theo một nghiên cứu của đại học Harvard, hơn 80% các bài báo và bản tin của TTDCđều có tính tiêu cực chống TT Trump, dẫn đầu bởi CNN và New York Times, với 93%.

Bị chỉ trích nặng, một bà nhà báo vội biện hộ trên báo Washington Post. Bà giải thích là đòi hỏi truyền thông phải công bằng là chuyện sai hoàn toàn vì truyền thông có trách nhiệm phải chống khi thấy có chuyện sai trái, khi tổng thống làm bậy,… Mà TT Trump này làm bậy gần 100% thì gần 100% chống là quá đúng rồi. Đó mới là chu toàn trách nhiệm nghiêm chỉnh của nhà báo, đó mới là yêu nước.

Nghe phớt qua có vẻ có lý. Xét kỹ lại thì thành ngụy biện. Thế nào là “chuyện sai trái”? Khi nào thì gọi là “tổng thống làm bậy”? Theo những tiêu chuẩn nào? Tiêu chuẩn của TTDC thiên tả đặt ra sao? TTDC bây giờ ngạo mạn, tự khoác cho mình cái áo của chính nghĩa, của chân lý tuyệt đối, của người hùng bảo vệ đất nước này?Tất cả ai làm khác ý TTDC đều là sai trái đáng bị chỉ trích hết?

Ví dụ cụ thể: TT Trump hủy bỏ Obamacare vì Obamacare đã đưa đến tình trạng chi phí bảo hiểm y tế tăng quá mạnh, trở thành một gánh nặng tài chánh quá lớn cho giới trung lưu, là giới không đủ giàu để mua bảo hiểm, mà lại không đủ nghèo để được Nhà Nước trợ cấp. TTDC tự nhận trách nhiệm chống Trump để bảo vệ Obamacare? Như vậy theo TTDC, TT Trump bảo vệ đám dân trung lưu không mua bảo hiểm nổi vì tăng giá quá cao là sai trái, cần phải đả kích?

Thế trách nhiệm bảo vệ đất nước này có bao gồm luôn cả việc tung tin phịa để đánh tổng thống không? Nhìn vào cuộc điều trần của giám đốc FBI Comey thì thấy. Chưa điều tra chi tiết gì đã thấy ngay ba tin phịa của CNN, ABC và NYT.

Ví dụ tin phịa mới nhất: TT Trump muốn chống đỡ tấn công của TTDC bằng một thái độ tích cực hơn, không chửi thẳng lại, mà trả lời gián tiếp, chỉ thị nội các nên nhấn mạnh vào các thành quả của họ cho dân biết. Ông họp nội các, tóm lược vài thành quả, rồi yêu cầu các bộ trưởng bổ túc thêm thành quả mỗi bộ đã đạt được.Nghe cũng chẳng có gì đáng nói. Cho đến khi CNN bóp méo một cách trắng trợn nhất: “TT Trump họp nội các, tự khen rồi bắt mọi người phải khen ngợi những thành tựu và viễn kiến của ông”. Không ít báo tỵ nạn và những người chống Trump mau mắn chộp cơ hội bôi bác theo mà không cần suy nghĩ nửa giây về mẫu tin quái lạ này. Ông Trump hành xử ngớ ngẩn như Khaddafi của Libya sao thành tỷ phú rồi lại đắc cử tổng thống Mỹ được? Nội các của ông toàn là đại tướng, đại doanh gia, thống đốc, thượng nghị sĩ chứ có phải tài xế, phụ bếp và vú em đâu mà có thể bắt họ phải khúm núm ca tụng tổng thống được? Ông Rex Tillerson đang làm tổng giám đốc đại công ty EXXON lãnh lương vài chục triệu, đi làm ngoại trưởng lãnh hai trăm ngàn để có dịp khúm núm tung hô Trump sao?

Khi phần lớn các tin đều là phịa hay bóp méo với mục đích bôi bác, chống đối thì không ai có thể nghiêm chỉnh nói đây là chỉ trích lành mạnh, chu toàn trách nhiệm thông tin trung thực, cần thiết để xây dựng đất nước được.

Cuộc chiến tăng cường độ. Biến thái qúa thô tục.

Lãnh đạo đảng DC tại Cali trong cuộc họp mặt với đảng viên, công khai lên diễn đàn chửi TT Trump “f**k you!”. Khỏi cần dịch. Hãy thử tưởng tượng một ông CH trước đây tặng cho TT Obama hai chữ này.

Ca sĩ, tài tử thì khỏi nói. Mở miệng là f**k him, motherf**ker,…

Chiến dịch xổ nho lan qua TTDC. Các anh chị nhà báo và TV công khai dùng những thậm từ thô bỉ nhất để đánh tổng thống. Một anh nhà báo CNN –Hồi giáo, gốc Pakistan- công khai lên TV gọi TT Trump là “a piece of sh*t”. Cũng khỏi cần dịch.

Danh hài Stephen Colbert nói chuyện diễu dở trên đài CBS, công khai nói anh ta thấy cái miệng của TT Trump chỉ là cái bao đựng “của quý” của Putin. Câu chuyện thô bỉ này bị một đám cấp tiến phản đối. Đố quý độc giả biết vì sao? Phản đối vì xúc phạm tổng thống một cách thô tục quá đáng? Sai bét! Họ phản đối vì câu chuyện này xúc phạm… mấy anh đồng tính!!!

Rồi từ thô tục nhẩy qua thô bạo.

Thật ra, nói cuộc chống từ thô tục biến thái qua thô bạo không đúng về thời gian tính. Hô hào chống đối bằng bạo lực bắt đầu rất sớm, ngay hơn một tháng sau khi TT Trump tuyên thệ. Khi bà cựu bộ trưởng Tư Pháp dađen Loretta Lynch (cái bà mà giám đốc FBI Comey tố giác đã tìm cách bao che cho bà Hillary trong vụ điều tra emails), nhắc lại cuộc tranh đấu của dân da đen tại Mỹ, kể lại là họ đã phải tranh đấu đến đổ máu, đã có người chết, để rồi kết luận “Chúng ta có thể làm như vậy nữa!” (We can do it again!). Nếu đây không phải là lời hô hào đổ máu chống TT Trump thì là gì?

Bà ca sĩ Madonna công khai mơ tưởng “làm nổ tung Tòa Bạch Ốc”.

Khi hạ viện bỏ phiếu thu hồi Obamacare, TTDC hô hoán “Trumpcare sẽ giết con nít”, một cách vô tội vạ, không dẫn chứng cũng chẳng giải thích.

Bà danh hài chuyên diễu dở kiêm “nhà báo” của CNN, Kathy Griffin, chụp hình mình, tay cầm thủ cấp đỏ lòm máu mê của TT Trump, theo mô hình của khủng bố ISIS cầm đầu mấy nạn nhân vừa bị họ cắt cổ. Bỏ qua chuyện danh hài mà kiêm nhà báo là chuyện ngớ ngẩn chỉ có thể có trong cái xứ Mỹ quái chiêu này thôi, ta thấy ngay việc chống đối TT Trump trong TTDC đã đi quá xa, không còn giới hạn công tâm, đạo đức nghề nghiệp, thuần phong mỹ tục, hay văn hoá gì nữa.

Tại Nữu Ước hiện nay có trình diễn một vở kịch về câu chuyện hoàng đế La Mã Julius Caesar bị ám sát chết.Vở kịch kết thúc bằng màn Caesar bị đâm chết, ngã lăn ra sàn, máu mê đầm đìa. Khán giả vỗ tay hoan hô nhiệt liệt, tất cả đứng dậy vỗ tay tiếp tục cả chục phút.

Có gì lạ trong chuyện này? Có chứ! Thứ nhất, tất cả diễn viên đều ăn mặc theo âu phục ngày nay, áo vét, cà vạt đầy đủ, như chuyện xẩy ra ngày hôm nay tại Mỹ, chẳng liên quan gì đến La Mã cổ xưa. Thứ nhì, diễn viên Caesar được hoá trang giống y hệt… TT Trump, với mái tóc vàng chải bồng không sai một ly, áo vét xanh đậm với cà vạt đỏ quen thuộc. Thông điệp của đạo diễn không thể nào rõ ràng hơn. Thứ ba, khán giả nhất tề đứng lên hăng say vỗ tay hoan hô cảnh kết thúc khi Caesar bị đâm, ngã ra chết trong vũng máu. Có khán giả nắm tay đấm không khí, hét lớn “Yeah, kill him!”. Thông điệp của khán giả cũng rõ ràng không kém. Dân New York, 80% bỏ phiếu cho bà Hillary mà. Thứ tư, vở tuồng được bảo trợ bởi vài đại công ty trong đó có New York Times và Time Warner là công ty mẹ của CNN.

Qua những biến cố nêu trên, hiển nhiên là “phe ta” đã lái cuộc chống đối chống TT Trump vào con đường cực kỳ nguy hiểm và phiêu lưu: chống đối bằng bạo lực chết người. Công khai kêu gọi giết tổng thống?

Tất cả những chống đối này không sớm thì muộn cũng phải đưa đến kết quả ta thấy tại sân bóng chầy ở thủ đô. Vụ bắn mới nhất là hậu quả tất yếu của một chuỗi biến cố chứ không phải chỉ là một hành động lẻ loi của một cá nhân bất bình thường như TTDC bào chữa.

Sau vụ bắn mới nhất, cả TT Obama lẫn bà Hillary đều im tiếng. TT Obama chỉ gọi điện thoại cho một nghị sĩ DC tham gia cuộc dợt bóng chầy, hỏi thăm xem ông có sao không thôi.

Biến cố gây chấn động thủ đô có thể sẽ làm giảm nhiệt độ cuộc chiến, và phe cấp tiến sẽ thức tỉnh, de lui lại không? Còn khuya. Bà cựu thẩm phán Sonia Gupta trấn an không có gì phải ăn năn hối hận hết vì cái tên dân biểu bị bắn chỉ là “một cục phân kỳ thị và một tên đầu óc đầy hận thù” (…hes a racist piece of shit and hateful bigot). Một thẩm phán đấy nhé! Bà này mà xét xử vụ bắn thì sẽ tha bổng thủ phạm rồi tuyên án ông dân biểu vài chục năm tù vì tội đã kích thích cho thủ phạm nổi cơn điên bắn người.

Kẻ viết này không viết bậy đâu. Vài anh phe ta đã mau mắn đổ thừa, lỗi tại… Trump. Tay Trump này có biệt tài khơi dậy những cái xấu xa, tồi bại nhất trong con người. Một người hiền lành lương thiện gặp Trump sẽ bị tay này thôi miên mất hết lý trí, thành dã thú ngay. Trump phải chịu trách nhiệm cho tất cả các bạo động đang và sẽ xẩy ra. Một loại ngụy biện mà những đứa con nít lên ba cũng biết khi mếu máo giải thích cho bố mẹ tại sao nó đánh thằng em: “Tại nó chọc con trước mà”. Phe ta toàn là những dân hiền như bụt, nhân ái vô vàn, nhưng bị tay Trump xách động, chọc giận thôi.

Ngay sau vụ bắn, các chính khách cả hai phe lên tiếng kêu gọi hạ hỏa những chống đối, đã kích phe phái. Diễn đàn cấp tiến cực đoan Slate.com vội cảnh báo ngay “coi chừng âm mưu của CH tìm cách ngăn chặn những chống đối chống TT Trump”. Thế là có lý do tiếp tục đánh tới cho ta.

Chính trị Mỹ càng ngày càng xuống cấp. Trong đại hội đảng DC năm ngoái, bà Michelle Obama cao giọng:“Chúng xuống thấp, ta lên cao!” (They go low, we go high!). Thực tế của phe cấp tiến bây giờ: “Chúng xuống thấp, ta xuống thấp hơn!” (18-06-17)

Vũ Linh

Posted in Thời Sự

Obama và Trump đã làm gì trong việc bảo vệ công dân Mỹ, OTTO WARMBIER – June 20, 2017

LanChi Hoang with Luong Si Truong and 41 others.

22 hrs ·

HLC nhận từ Vương Trùng Dương -XIN HÃY XEM ĐỂ BIẾT OBMA VÀ TRUMP ĐÃ LÀM GÌ TRONG VIỆC BẢO VỆ CÔNG DÂN MỸ

VỤ ÁN OTTO WARMBIER: XEM OBAMA VÀ TRUMP ĐÃ LÀM GÌ?

1-Obama

June 16, 2017: Cha của sinh viên Mỹ được Bắc Hàn thả: TT Obama không chịu giúp
Breitbart News – Thân nhân của anh sinh viên Otto Warmbier trong cuộc họp báo đã tố cáo chính phủ Obama không làm đủ trách nhiệm nhằm giúp anh được tự do khi đang bị giam giữ ở Bắc Hàn.

Bác sĩ Daniel Kanter, chuyên gia về thần kinh, cho hay tình trạng của anh Warmbier, 22 tuổi, khá đáng ngại vì hiện nay ‘anh vẫn không hiểu ngôn ngữ người khác và không có phản ứng khi bác sĩ ra lệnh anh làm cái chi đó’

Fred Warmbier nói: “Tôi tự hào về Otto, vì con tôi tỏ ra can đảm khi bị giam giữ, nó bị đối xử quá tàn nhẫn, chính quyền Bình Nhưỡng đúng là bọn khủng bố, chúng tôi không biết tin tức con mình từ tháng 3 năm 2016”

Trong lúc ông Warmbier ca tụng TT Trump đã gọi điện thăm hỏi con trai ông, cũng như cám ơn các viên chức ngoại giao Hoa Kỳ nổ lực trong việc giàn xếp đưa con ông về nước, ông chỉ trích chính phủ Obama rất rõ ràng.
Ông nói: “Khi có tin Otto đã bị bắt, các viên chức của chính phủ Obama khuyên chúng tôi ‘không nên ầm ỉ’ trong lúc họ đang làm việc để anh được phóng thích nhưng mọi chuyện lại im lặng. Dù đã gặp ông Ngoại Trưởng John Kerry và nhiều viên chức khác, nhưng họ khuyên chúng tôi ‘đừng quấy rầy Bắc Hàn lúc này”.

2- Trump:

Nỗ lực lặng lẽ của Mỹ giải cứu sinh viên trong tay Triều Tiên
Phải mất nhiều tháng "ngoại giao thầm lặng", nhà chức trách Mỹ mới có thể đưa sinh viên Otto Warmbier từ Triều Tiên trở về nước.

Trước lúc Otto Warmbier được đưa trở về Ohio hôm 13/6, hầu như không mấy ai biết đến đặc phái viên Joseph Yun. Nhưng nay, cái tên Joseph Yun đã trở nên quá nổi tiếng khi ông là một trong số ít những quan chức Mỹ đặt chân tới Triều Tiên thời gian gần đây, đồng thời góp phần quan trọng vào quá trình thương lượng với Bình Nhưỡng trao trả tự do cho chàng sinh viên 22 tuổi Warmbier, theo New York Times.

Thông tin mới xuất hiện hôm 15/6 về chuyến đi ngắn của ông Yun tới Bình Nhưỡng càng cho thấy mức độ xa cách giữa Mỹ và Triều Tiên. Bởi theo thông báo từ Bộ Ngoại giao Mỹ, thời điểm ông Yun tận mắt thấy Warmbier nằm tại một bệnh viện ở Triều Tiên cũng là lần đầu tiên Mỹ xác nhận được chính xác tình trạng của anh này kể từ lúc Warmbier bị kết án hồi đầu năm ngoái, chuyên gia nhận định.

Dối với ông Yun, chuyến đi tới Triều Tiên thực chất là kết quả kết tinh từ hàng loạt cuộc đối thoại khéo léo nhưng hiếm hoi giữa các quan chức Mỹ và Triều Tiên diễn ra từ khi ông Donald Trump lên làm tổng thống Mỹ. Tất cả bắt đầu ở Na Uy, quốc gia đóng vai trò trung gian, rồi chuyển tới New York, nơi ông Yun gặp mặt và trao đổi với những nhà ngoại giao Triều Tiên ở Liên Hợp Quốc.

Warmbier là sinh viên Đại học Virginia, bị bắt đầu năm 2016 trong lúc đang tham gia một tour du lịch Triều Tiên. Warmbier bị kết án 15 năm tù khổ sai hồi tháng ba năm ngoái sau khi thú nhận cố trộm một băng-rôn tuyên truyền tại khách sạn ở Bình Nhưỡng.

Triều Tiên cáo buộc Warmbier tội "âm mưu lật đổ" chính quyền.
Việc vì sao và bằng cách nào Warmbier rơi vào tình trạng hôn mê khi ở Triều Tiên hiện chưa rõ ràng. Gia đình cho biết phía Triều Tiên khẳng định Warmbier hôn mê là do ngộ độc và lạm dụng thuốc ngủ. Tuy nhiên, các bác sĩ Mỹ nói họ không phát hiện dấu hiệu ngộ độc ở Warmbier. Hệ thần kinh của anh bị tổn thương nghiêm trọng vì thiếu oxy lên não.

Dù Warmbier rơi vào hôn mê đã hơn một năm nay, phía Mỹ KHÔNG HỀ BIẾT ĐIỀU NÀY cho tới khi ông Yun nhìn thấy anh tại một bệnh viện ở Bình Nhưỡng cách đây không lâu.

Công cuộc "ngoại giao thầm lặng", như cách mà Bộ Ngoại giao Mỹ gọi, được tiến hành đúng thời điểm Triều Tiên gia tăng các cuộc thử nghiệm tên lửa và Washington quyết định tăng cường gây áp lực lên Bình Nhưỡng.

TRUMP VÀ NGOẠI GIAO THẦM LẶNG

Hồi tháng hai, Ngoại trưởng Mỹ Rex Tillerson thông báo sơ bộ cho Tổng thống Trump về tình hình các công dân bị Triều Tiên bắt giữ. Ông Trump đã ra lệnh cho ông Tillerson làm mọi việc có thể để bảo đảm việc trao trả tự do cho họ diễn ra thuận lợi.

Đến tháng 5, ông Yun có cuộc gặp quan trọng với một số quan chức cấp cao Bộ Ngoại giao Triều Tiên ở thủ đô Oslo, Na Uy. Phía Triều Tiên đồng ý để các nhà ngoại giao Thụy Điển, đại diện cho lợi ích Mỹ ở Triều Tiên, thăm những tù nhân Mỹ, bao gồm cả Warmbier. Không lâu sau đó, Bình Nhưỡng liên lạc với Washington, yêu cầu một cuộc họp riêng khẩn cấp.

Ngày 6/6, ông Yun gặp đại sứ Triều Tiên tại Liên Hợp Quốc ở New York và được thông báo về tình trạng sức khỏe của Warmbier. Vài ngày sau, Tổng thống và Ngoại trưởng Mỹ thảo luận tình hình. Ông Tillerson phái ông Yun sang Triều Tiên "với mục tiêu đưa Otto trở về Mỹ", theo thông tin từ Nhà Trắng.

Ông Yun cùng hai bác sĩ lên một máy bay riêng để tới Triều Tiên và hạ cánh ở Bình Nhưỡng vào ngày 12/6. Tại đây, họ được đưa tới bệnh viện để gặp Warmbier. Yun yêu cầu Triều Tiên trả tự do cho anh. Ngày hôm sau, ông cùng các bác sĩ đưa Warmbier lên máy bay trở về Ohio đoàn tụ với gia đình.

Đến nay, ông Yun vẫn chưa nói chuyện với truyền thông. Nhà chức trách Mỹ trong khi đó né tránh hầu hết các câu hỏi về gia đình Warmbier. Tuy nhiên, theo một số nguồn tin am hiểu vấn đề, khi ở Bình Nhưỡng, ông Yun đã nỗ lực để gặp ba công dân Mỹ còn lại trong tay Triều Tiên, mang về nhiều thông tin hữu ích về tình trạng của họ. Song chính quyền Mỹ từ chối cung cấp thông tin chi tiết.

2 Comments

Comments

Xuan Nhu Tran Người ta vẩn chưa quên vụ " Benghazi " !

Like

· Reply ·

3

· 21 hrs

Tràng Chúc Đúng

Christina Nguyen chi LanChi, Otto was my daughter’s friend, Olivia, at UVA they went to a same business school there. He was also dating Olivia’s best friend, Alex. He supposed to graduated last May with his class, 2017. I never met him, but since he is my daughter…See More

LanChi Hoang mới được tin Otto mất. Xin chia buồn. Nghe chán và buồn quá Christina Nguyen à. Thân mến

Christina Nguyen chi LanChi, Otto was my daughter’s friend, Olivia, at UVA they went to a same business school there. He was also dating Olivia’s best friend, Alex. He supposed to graduated last May with his class, 2017. I never met him, but since he is my daughter’s friend, and listened to her story how her best friend was crying on her shoulder when they first heard the news about Otto got arrested in North Korean with a sentenced of 15 years in jail, I was emotional too. The whole thing was so sad.

Christina Nguyen Chi LanChi, thank you for have this article post it in Vietnamese so everyone can understand what is a different between the Obama administration and Trump Administration.

Posted in Thời Sự

Vẻ đẹp Huế- Minh Đức Hoài Trinh-June 18, 2017

Trích LanChiYesterday-Những vụn vặt đời sống quanh tôi

Vẻ đẹp Huế- Minh Đức Hoài Trinh

Lịch sử ghi rằng miền Trung sỏi đá và khí hậu khắc nghiệt nhất nên đa số nghèo. Văn thi nhân thì kể rằng đa số con gái Huế đẹp. Và tôi thì nghĩ rằng cả hai đều đúng. Dường như tôi chỉ gặp gái Huế từ trên trung bình đến đẹp. Con gái Huế có vẻ đẹp khá “lạ kỳ”. Với tôi, đó là một nhan sắc vừa nhuốm vẻ sang trọng, quyền quý vừa có chút bí ẩn, xa vời.

Đa số là khuôn mặt trái xoan hơi tròn. Điều này hơi trái với gái Hà Nội. Gái HN có khuôn mặt trái xoan lai dài nhiều hơn. Gái Huế có đôi mắt to, sâu thẳm. Sống mũi gái Huế không dọc dừa thanh tú như gái Hà Nội mà có thể nói thường thì ít thanh tú hơn nhưng vì thế hòa hợp với khuôn mặt trái xoan tròn. Miệng gái Huế vừa phải với đôi môi cũng hơi “mũm mĩm”. Môi ấy không thanh thanh như gái Hà Nội hay đầy đặn như gái Cửu Long mà vừa đủ ‘‘dày”. Dường như tạo hóa đã nặn ra gái Huế với mọi nét nhan sắc không “nghèo” như vùng đất thắt lại của hình chữ S mà “đầy đặn” hơn. Cái “đầy đặn” ấy không làm cho gái Huế trở thành “cái mặt bầu bầu nhìn lâu muốn chửi” mà suối tóc trời phú, mà nét e ấp và quan trọng hơn hết là “ánh mắt” sâu thẳm, vời vợi nhưng ẩn chứa tràn trề nét đa tình đã làm gái Huế có một nhan sắc hớp hồn.

Tôi thường ngắm bà Minh Đức Hoài Trinh để tìm hiểu vì sao bà có vẻ “thu hút” đến thế. Rõ ràng nếu phân tích từng nét và so sánh với những người đẹp miền Nam như Hoàng Hậu Nam Phương, như Thẩm Thúy Hằng hay cả với vài người đẹp đất Bắc xưa thì có thể bà MĐHT không đẹp bằng nhưng cái nhan sắc ấy, cái dáng dấp ấy có cái gì rất quyến rũ, hấp dẫn nhất là bức hình bà mặc jupe trên đường phố Paris. Khuôn mặt ấy đẹp tươi sáng không hề gợi cảm theo kiểu trần tục nào. Dáng dấp thì sang trọng và y phục trang nhã. Ánh mắt ấy là một kiểu của “đôi mắt biết nói”.

Bất cứ người nào, dù là đàn ông hay phụ nữ, thì chỉ cần một nhan sắc vừa phải nhưng nếu có “đôi mắt biết nói” thì coi như là có tất cả của những gì gọi là “hấp dẫn, quyến rũ”.

Hoàng Lan Chi

6/2017

Posted in Thời Sự

Nguyễn Văn Lục-Tú Gàn, ông là ai?

Nguyễn Văn Lục

Tú Gàn, ông là ai?

Tôi nhận được bài “Chỉ là chuyện giấc mơ do Tú Gàn gửi đến. Bài viết như thường lệ bàn lung tung nhiều chuyện. Sau đó thòng một vài chuyện chửi người này, người kia. Phải nhìn nhận ông là loại người chửi bới có hạng.

Vào năm 2007, mong ông còn nhớ, tôi đến nhà ông đôi lần chỉ để mong mỏi ông đừng viết chửi nữa. Thuyết phục không được, nói phải trái cũng không xong. Nói riết rồi ông đổ quạu nói, “làm báo là phải chửi…” Hết ý kiến.

Mong muốn của tôi lúc bấy giờ là có được những tờ báo sạch bằng lối viết tử tế. Báo chí, truyền thông trong nước vì bị canh chừng, trù dập trở thành báo hèn vì nịnh. Đó là chuyện chẳng đặng đừng.

Truyền thông, báo chí hải ngoại thì được tự do viết. Nhưng học đòi dân chủ, tự do không xong. Tự do biến thành tự do chửi, chửi vung vít, chửi bất cứ ai mình muốn chửi. Báo chí tự biến mình thành báo bẩn vì chửi.

Tôi vẫn chưa tìm ra câu trả lời là tại sao người ta lại phải chửi khi viết báo? Tôi cũng đặt câu hỏi như thế với ông Tú Gàn? Đã có lần để đáp trả Trần Chung Ngọc về những bài viết của ông ấy, tôi đặt câu hỏi là ông đã viết liên tục cả hằng 200 bài báo, đã có bao giờ ông viết được một bài tử tế chưa? Tôi cũng dùng câu hỏi ấy để hỏi Tú Gàn trước đây.

Cho đến nay, tôi vẫn chưa nhận được câu trả lời từ các ông ấy.

Có lẽ, tôi phải dùng một lối tiếp cận gián tiếp bằng cách vay mượn các thuật ngữ: Quyền lực cứng, quyền lực mềm và quyền lực thông minh của Joseph Samuel Nye, Jr. trong phạm vi chính trị để tìm hiểu vấn đề truyền thông báo chí.(1)

1. Quyền lực cứng

Đây là thứ quyền lực mà từ nhiều thế kỷ trước đây người ta đã xử dụng để áp đảo kẻ khác theo nguyên tắc của Nicolo Machiavelli ở Ý là: Tốt hơn hết hãy làm cho đối phương sợ hơn là yêu mến. Đơn giản là mạnh được yếu thua. Cái nguyên tắc của Machiavelli sau này được chuyển dịch ra cái tương quan mà Marx gọi là tương quan Ông chủ-Thằng ở.

Cái nguyên tắc trên xem ra xưa rồi, vì thế mà Joseph Samuel Nye, Jr. cổ xúy cho thứ quyền lực mềm- đường đưa tới thành công trong phạm vi chính trị.

Trong phạm vi truyền thông báo chí như ở trong nước, chính quyền cộng sản xử dụng quyền lực cứng khi dùng bạo lực như đe dọa, kiểm soát, tù đầy để kiểm duyệt, kiểm soát truyền thông báo chí. Đó là cách bịt miệng dân.

Nhà nước dùng bạo lực răn đe biến người cầm bút trở thành những con vẹt biết nói tiếng người hoặc con chó bảo sủa thì sủa, bảo câm thì câm. Chúng biến người cầm bút thành thợ viết giống như thợ may, thợ vịn, v.v…

Ở Hải ngoại, đáng lẽ ra truyền thông báo chí phải là biểu tượng cho một sức mạnh tinh thần nhằm bảo vệ tự do, dân chủ. Sống trong những đất nước có truyền thống dân chủ lâu đời nhất.mà hình như chúng ta chưa học được bao nhiêu ngay cả những bài học vỡ lòng về dân chủ, về tự do. Nhưng một số nhỏ người cầm bút xử dụng ngòi bút như một thứ bạo lực trấn áp, bôi nhọ, mạ lỵ, chế diễu cá nhân.Phải nói là họ đã thành công. Phải nói là ông Tú Gàn đã thành công và bản thân ông ấy cũng hãnh diện về điều này.

Mục tiêu của sự bôi nhọ, chế diễu, dựng chuyện của những người cầm bút loại này nhắm chủ yếu vào một CON NGƯỜI cụ thể- nhắm vào ông A, ông X… có tên, có tuổi. Họ dùng thứ bạo lực ngôn ngữ đủ loại, phủ nhận và chà đạp lên giá trị nhân phẩm người khác, coi thường người đọc.

Càng chửi thì như thời giá càng lên cao. Vì nó thỏa mãn được cái thị dục hay cái thú tính của con người. Điều đó cũng cắt nghĩa được tại sao cũng có một số người thích đọc họ. Nó như một thứ thủ dâm tinh thần, một thứ sa đích chữ nghĩa.

Phần người bị chửi trở thành người trước dư luận, trở thành bung xung lãnh thẹo của người chửi. Phản ứng của họ thường là ẩn nhẫn, chịu đựng, không lên tiếng. Người bị chửi “ngậm tăm”.

Một trong ba nguyên tắc để đạt được quyền lực mềm theo Joseph Nye là phải có văn hóa. Những người làm báo chửi cho thấy họ thiếu văn hóa hay cùng lắm họ chỉ đạt được thứ văn hóa chửi của một xã hội còn bán khai.

Văn hóa chửi phá hủy mọi mối tương giao con người trong xã hội và ở bình diện đức lý, nó thiếu đạo đức vì không tôn trọng nhân phẩm người khác… Vì thế nó là thứ văn hóa phi văn hóa, thiếu “tính người”. Con người trở thành chó sói của người, cô đơn và cô độc.

Tôi có một thách thức nhỏ với ông Tú Gàn là ông tập họp được một bữa ăn độ 20 người. Xem ra không dễ với ông.

Chỉ xin vắn tắt được trích dẫn một vài công đoạn chửi của người có tay nghề, chửi tắt tiếng như sau của ông Tú Gàn.

Chửi cả làng, cả xóm: Chửi những người chống cộng

Riêng người Việt lưu vong chỉ có một chiêu duy nhất là “đánh phèng la”. Nhưng tiếng phèng la của người Việt chống cộng lại quá nhỏ nên lúc nào cũng phải nhờ anh Hai (ám chỉ Mỹ) tiếp ứng.. Nhưng anh Hai thuộc loại “siêu cộng sản” nên thỉnh thoảng chơi đá giò lái những đòn rất đau khiến phong trào chống cộng của người Việt lưu vong cứ bị đẩy lui dần.

Đánh phá miệt thị cộng đồng

Giới dân gian ở Bolsa, nơi thủ đô của VNCH nối dài, thường gọi các chương trình nói chuyện về Việt Nam của các “bình luận gia ta” trên các đài truyền hình là “Chương trình Chúng nó sắp sụp đổ rồi”. Mỗi khi thấy chương trình đó, họ thường tắt máy. Được hỏi tại sao, họ cho biết không cần nghe cũng biết họ sắp nói gì rồi. Các ông ấy cứ lượm một số chuyện tiêu cực trên các báo Công An Nhân Dân, Lao Động, Tuổi Trẻ… ở trong nước đem ra đọc hay kể lại rồi nguyền rủa Cộng Sản và đi đến kết luận: “Chúng nó gian ác, chúng nó ngu dốt, chúng nó sai lầm, chúng nó tham nhũng, chúng nó bán nước, chúng nó thất bại, chúng nói sắp sụp đổ rồi!” Mấy ông ấy cứ nói và viết như thế đã 37 năm rồi mà có thấy gì đâu? Nếu Cộng Sản mà chỉ như thế, làm sao nó đã cai trị được 54 năm? (2)

Chửi cả nhóm, nhất là công giáo mà ông Tú gàn gọi xách mé là Giao Điểm công giáo.

Nhất là nhóm Giao điểm công giáo, nhất định bắt người khác phải làm theo họ và cho rằng ai không làm theo là “đồng lõa với tội ác” hay hèn nhát. Sau vụ cha Lý bị bịt miệng, số thầy giảng kinh Koran cho Hội đồng giám mục Việt Nam càng gia tăng.

Chưa đủ, còn hài tên từng người

Đó là các Thầy Trần Phong Vũ, thầy nguyễn Xuân Tùng, thầy Duyên Lãng Hà Tiến Nhất, thầy Trần Văn Cảo, thầy Nguyễn Tiến Cảnh vv..Tóm lại, nhóm Thầy giảng và nhóm Giao Điểm Công Giáo ở hải ngoại thiển cận, ngạo mạn và thích tác oai tác quái, đám này đã quậy phá giáo hội ở trong nước gấp trăm lần đám quốc doanh.” (3)

Bôi bẩn cá nhân linh mục Nguyễn văn Lý

Trong hồ sơ các giáo sĩ làm mật vụ cho Công An Cộng Sản ở Ba Lan, người ta khám phá ra Linh mục Hejmo Konrad Starslan có “hồ sơ hợp tác với mật vụ” dày đến 700 trang. Tôi tin rằng sau khi chế độ cộng sản Việt Nam sụp đổ, người ta sẽ khám phá ra “hồ sơ hợp tác” của Linh mục Lý cũng dày không thua gì Linh mục Starslan.Đừng vội tranh luận. Khi nào Cha Lý được nói chuyện bằng điện thoại trở lại, cứ hỏi ông ta tôi nói như vậy có đúng không. Tôi tin rằng ông ta không chối đâu.

Có lần báo cáo một linh mục xong, ông ta đến chỉ vào linh mục đó vào nói: “Khi nãy Cha có nói như vậy… Tôi đã báo cáo rồi!”

Linh mục Lý lại là người không bình thường, khi nắng khi mưa, sáng khác chiều khác. Với tình tình và óc phán đoán như thế mà được phong Phó Tế rồi Linh mục là một biệt lệ chưa từng có, nhưng chúng tôi chưa muốn tiết lộ. Công An thừa biết sẽ có một lúc họ không còn kiểm soát được hình thức tẩy chay và áp lực cần thiết khác. (4)

Đánh phá linh mục Nguyễn Văn Khải

Linh Mục Nguyễn Văn Khải là một Linh mục thuộc Dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà, bị triệu dụng qua Roma sau những biến động tại Hà Nội, đã đưa ra những lời tuyên bố về tình hình bi đát của Công Giáo Việt Nam như sau:

“Chính quyền sử dụng tất cả các lực lượng tùy ý họ, gồm các phương tiện truyền thông nhà nước, bộ máy chính trị, pháp luật và hệ thống giáo dục công cộng để ngăn chặn sự phát triển của Giáo Hội Công Giáo bằng mọi giá”.

“Người Công Giáo ở mọi miền của Việt Nam được xem là công dân hạng hai, bị phân biệt đối xử tồi tệ trong đối xử pháp lý”…

Hiện nay, LM Khải đang được đưa đi tố cộng tại nhiều nơi ở Mỹ, từ Boston tới Orange County. Ông được một số tổ chức chống cộng đón nhận khá nồng nhiệt.

Trước khi nói đến “sứ mạng” mà LM Nguyễn Văn Khải đang muốn thực hiện, chúng ta cần biết rõ LM Khải là ai và ông đã hành động hay tuyên bố những gì.

NHÌN LẠI CON ĐƯỜNG ĐÃ ĐI QUA

Trong bài “Rao giảng Tin Đồn” được phổ biến trên báo chí và hệ thống Internet ngày 20.7.2010, dưới tiểu đề “Vượt qua các đàn anh”, chúng tôi có viết vài hàng về LM Nguyễn Văn Khải như sau:

“Một giáo sĩ trẻ nhưng bạo mồn bạo miệng nhất ở Việt Nam hiện nay là LM Nguyễn Văn Khải thuộc Dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà (DCCTTH). Nhiều nguồn tin nói rằng ông là người chủ trương website NVCL.

“DCCT Thái Hà được thành lập từ năm 1926 nhưng tiếng tăm của Dòng được thế giới biết đến kể từ năm 2008 khi Dòng và Giáo Xứ Thái Hà phát động chiến dịch đòi nhà cầm quyền trả lại các tài sản bị cưởng chiếm. Tiếp theo là chiến dịch của nhóm Nữ Vương Công Lý (NVCL) ở Thái Hà phát động để đòi giữ Đức TGM Ngô Quang Kiệt ở lại Hà Nội. Trong cả hai chiến dịch này, LM Nguyễn Văn Khải, một linh mục trẻ, người làng Phúc Nhạc, Ninh Bình, sinh ngày 5.10.1970, được phong linh mục ngày 25.9.2001, đã giữ vai trò “xung kích” rất táo bạo.

“Về “thành tích chống cộng”, nếu so với các đàn anh trong Dòng như các linh mục Nguyễn Văn Vàng, Trần Hữu Thanh, Chân Tín, Nguyễn Ngọc Lan…. thì “thành tích” của LM Khải quá nhỏ bé. Còn nếu so với các giáo sĩ khác trong các vụ Vinh Sơn (Mặt Trận Phục Quốc), Việt Tiến, Mặt Trận Liên Tôn, Trung Tâm Đắc Lộ, Dòng Đông Công…, thành tích của LM Khải chỉ là con số không. Nhưng nếu xét về phương diện chống lại Giáo quyền thì LM Khải đứng hàng đầu!

“Trong lễ nhận chức của ĐGM Nguyễn Văn Nhơn, LM Khải là một trong những người hướng dẫn đoàn biểu tình chống Đức Cha Nhơn và ủng hộ Đức Cha Kiệt. Đoàn biểu tình có hai bà cầm sẵn hai cái khay đựng quà trải khăn đỏ, còn một đám giáo dân đi theo la inh ỏi: “Chúng con yêu mến Đức Tổng”. “Xin Đức Tổng ở lại với chúng con”. Trong khi đó LM Khải cầm máy chụp hình bấm liên tục.”(5)

Tiếp tục dựng chuyện để bôi nhọ LM Nguyễn Văn Khải

Trong năm qua, LM DCCT Nguyễn Văn Khải từ Roma qua Orange County nói về Cộng Sản. Ông là người tổ chức biểu tình chống việc Toà Thánh bổ nhiệm Đức Cha Nguyễn Văn Nhơn làm TGM Hà Nội, bị Bề Trên Tổng Quyền triệu hồi qua Roma, ông phải vượt biên qua Lào rồi qua Thái Lan, từ đó được cấp giấy tờ đi Roma. Những điều ông nói về Cộng Sản đàn áp tôn giáo quá thô thiển. Nếu Cộng Sản mà vớ vẩn như thế làm sao họ “quốc doanh hoá” được cả Phật Giáo, Phật Giáo Hoà Hảo, Cao Đài và Tin Lành? Ông nói về “Linh mục chui” nghe cũng rất vớ vẩn, nó không gióng những gì chúng tôi đã đọc và nghe các thầy đang được huấn luyện làm “linh mục chui” bị bắt giam đã kể lại khi chúng tôi ở trại Thanh Cẩm. Thế nhưng kiểu phát sóng như vậy đã đi đúng vào tần số mà một số các ông các bà muốn nghe, nên LM Khải cũng kiếm được vài chục ngàn bỏ túi trước khi trở lại Roma.(6)

Tất cả những điều ông Tú Gàn viết ở trên không hẳn là sai hết. Cộng đồng có gấu ó, có chia rẽ, cá nhân có tranh quyền lực. Nghĩa là có cả, nhưng không thể biến tất cả thành phường chèo được. Người thiện chí có thừa, người tốt việc tốt không thiếu. Điều chính yếu là ông trình bày cái đúng cái sai đan xen vào nhau, nhiều điều thực hư, không trưng dẫn bằng cớ. Sự dựng chuyện của ông thật nham hiểm.

Trong trường hợp linh mục Nguyễn Văn Khải, không có vấn đề bề trên cả dòng Chúa Cứu thế triệu hồi linh mục Nguyễn Văn Khải sang Roma. Càng không có vấn đề linh mục Nguyễn Văn Khải ẵm mấy chục ngàn đô là về Roma. Tôi đã hỏi những người trong ban tổ chức đón tiếp linh mục Nguyễn Văn Khải về hai vấn đề trên.

Ông Tú Gàn hoàn toàn đựng đứng và bịa chuyện. Và không lẽ mỗi điều ông viết lại cứ phải đi chứng minh?

Về việc đựng đứng, bịa chuyện này, tôi chỉ nhắc ông Tú Gàn là ông chắc không thể nào quên được vụ Bùi Bỉnh Bân. Đừng để tôi phải lôi chuyện này ra.

Trong trường hợp này, ông đã để lộ ra là một người thiếu lương tri, thiếu đạo đức và thiếu một tấm lòng. Ông Tú Gàn tự biến mình thành một thứ đao phủ, có cái đầu, nhưng lại thiếu một trái tim.

2. Quyền lực mềm

Theo Joseph Nye, quyền lực mềm là thứ quyền lực có khả năng tiếp cận lôi cuốn và thuyết phục người khác. Nó thể hiện trong những mối liên hệ của đời sống cá nhân với cá nhân, trong hôn nhân và cuối cùng trong thương mại, chính trị.

Với quyền lực mềm, người ta có thể đi đến hòa giải, thương lượng thay vì đối đầu.

Nhà văn, nhà xử dụng quyền lực mềm là cùng lúc xử dụng trái tim và cái đầu và tiến thêm một bước cao hơn là xử dùng quyền lực thông minh. Đây là thứ quyền lực mà Nye dành riêng trong một cuốn sách nhan đề: The Future of Power. Đó là việc định hướng chính sách đường lối, nghiên cứu đánh giá, tìm ra hướng đi mà không có tham vọng bá quyền.

Dựa trên nguyên tắc của quyền lực mềm, ông Tú Gàn có thể điện thoại, mời những người không đồng chính kiến với nhau ra quán cà phê nói chuyện, hay mời nhau một bữa ăn và tranh luận ngang ngửa.
Không ông đã không làm như thế. Ông nấp ẩn trong cái ghét tô của ông và chĩa nòng súng ra khỏi lỗ châu mai nhằm bắn những người đáng nhẽ là bạn, ngay cả là đồng chí, nay trở thành kẻ thù.

Dĩ chí có gặp nhau trong quán phở, nơi công cộng thì ông cũng tránh mặt.

Sách báo trở thành bãi chiến trường nã súng vào nhau như quân thù, quân hằn.

Đó cũng là hình ảnh có thực ngoài đời đôi khi ta bắt gặp một ông Tú gàn gương mặt xám đen, đầu hói, dáng đi lệch vai như người bị khuyết tật.

Dáng đi ấy biểu hiện một con người cô đơn thui thủi một mình đến tội nghiệp Tôi còn nhớ ông đến tòa báo trong ngày đầu tuần lặng lẽ vào phòng bà quản lý lấy tiền hoặc cầm dăm tờ báo mới, cắp nách rồi ra về.

Không chào hỏi ai. Ông như một cái bóng ma giữa mọi. người.

Cuộc đời như thế có đáng sống hay không đáng sống? Nguồn vui ở chỗ nào? Hay chỉ trừ những lúc ông lên đồng với chữ nghĩa?

Đã từ lâu, cứ kể từ năm 2006 đến nay, những bài viết của Tú Gàn có một chủ trương khá rõ rệt là:

– Miệt thị tất cả những tổ chức, những sinh hoạt, những cá nhân nào đang tranh đấu cho tự do, dân chủ ở Hải ngoại.

– Mặt khác bôi xấu những nhân vật có uy tín trong nước, đặc biệt là các linh mục như LM Nguyễn Văn Lý, LM Phan Văn Lợi, LM nguyễn Văn khải.

Nhất là kể từ khi chia tay với báo Sài Gòn Nhỏ. ông không có đất để viết. Chắc hẳn là nỗi mất mát lớn, cộng thêm nỗi hận oán. Ông chỉ còn viết trên báo mạng.

Ngòi bút của ông càng cay độc hơn, phóng túng hơn. Giọng điệu, quan điểm chính trị của ông như có đổi chiều, có thỏa hiệp. Nhiều bài viết và nội dung, cách trình bày cho người ta có cảm tưởng ông là người phát ngônviên chính thức của chính quyền Hà Nội.

Một Tú Gàn không phải là một Tú Gàn như người nghĩ nữa.

Trước đây ông viết báo như người có cái đầu và không có trái tim. Nay cả tim lẫn đầu đều không có. Tội nghiệp cho môt kiếp người làm báo vào lúc cuối đời.

Nguyễn Văn Lục

Posted in Thời Sự