Thư Ngỏ

Blog Chúng Tôi Muốn Tự Do đã được lưu trữ.

Đây là blog thứ hai với tên Chúng Tôi Muốn Tự Do số 2.

Hoàng Ngọc An

Advertisements
Posted in Linh Tinh

Links bài viết vụ thùng xin tiền dán cờ vàng ở PA vào 15-4-2018- May 5, 2018

Links các bài viết về vụ thùng phiếu dán cờ vàng ở Philadelphia

(Thùng này được dùng làm thùng xin tiền để dưới đất trên sân khấu khi DS Nguyễn Đức Nhiệm mời VK về Philadelphia vào April 15, 2018)

§

§ PV Chủ tịch Lê Thành Quang vụ thùng phiếu có cờ vàng bị dùng làm thùng xin tiền và để ở dưới đất- ( Việt Khang-Philadelphia) Apr il 17, 2018

§ Nguyên Lương-Thư Ngỏ của Ban Tổ Chức Đêm Hạnh N gộ VK ở Philadelphia- April 15, 2018

§ Lê Thanh-Hạnh Ngộ Việt Khang- April 12, 2018

§ Trần Quán Niệm nhận định sách của Nguyên Lư ơng-vào 1998- April 17, 2018

§ Bài Trần Đông Đức láo lếu, vụ thùng phiếu cờ vàng để dưới đất để mọi người bỏ tiền cho VK ở Philadelphia- April 15, 2018

§ Gửi Lý Ngọc Cương khi ông binh vực Trần Đông Đức ( vụ thùng dán cờ vàng để dưới đât) April

§

Tại Facebook có quá nhiều, chúng tôi không copy xuể

Posted in Thời Sự

Nguyễn Ngọc Ngạn -Thư Cảm Ơn ( bể mạch máu mũi nhưng vẫn làm MC cho CT Nguyễn Văn Đông ) – May 12, 2018

LanChi Hoang is with Marie To and 12 others.

8 mins ·

LGT: ô Nguyễn Ngọc Ngạn cám ơn và tự kể về vụ huyết áp cao, chảy máu mũi trước và sau show của Thúy Nga. Tuy theo Công Giáo, ông đã cầu hương hồn Nguyễn Văn Đông phù hộ cho ông đứng được vì script chỉ do ông giữ không ai biết. Cảm ơn ô Ngạn đã cố gắng làm MC dù ở tình trạng huyết áp cao, bể mạch máu mũi và Bs Miachael Dao phải túc trực suốt 2 shows. Cứ nói xong là xuống thở oxy.
Một ông cựu quân nhận cự tôi và tôi chửi thẳng vào mặt con người quá khích này. Tôi chửi vầy " Năm xưa, ô Ngạn có thái độ ngạo mạn khi trả lời phỏng vấn trong vụ cộng đồng chỉ trích Ngạn làm MC cho show ở Châu Âu trong tháng Tư đen. Chuyện đó đúng. Còn chuyện này là khác. Ông ta đã cố gắng làm MC trong tình trạng như thế thì chúng ta nên cảm ơn. Người quốc gia, người cựu quân nhân VNCH phải có sự rạch ròi và hiểu biết." ( tôi rất muốn chửi ông này là người lính quốc gia mà khốn nạn quá")
Sau vụ này, tôi nghĩ TT Thúy Nga rút kinh nghiệm. Đó là ô Ngạn phải fax cho bà Marie Tô script và bà phải có người dự bị. Đó là nguyên tắc làm việc mà tôi nghĩ ai cũng phải biết.

Cuối cùng, tôi đã hỏi bà Marie Tô và bạn tôi có đi dự thì toàn bộ audio nói về Phiên Gác Đêm Xuân, nói về Thanh Tuyền, về Giao Linh, về Hà Thanh, lời dẫn giải về Chiều Mưa Biên Giới hay Mấy Dặm Sơn Khê …: đều là tài liệu từ tôi.
Bà Marie Tô cho số nhưng tôi gọi ô Ngạn hai lần không được vì tôi muốn biết, tài liệu nào từ Trương Chi, một người trẻ, lạ hoắc không ai biết, mới từ VN ( du lịch??) qua Mỹ mà ông Ngạn nói là ông có sử dụng? Trong khi, script mà tôi viết và gửi cho bà Marie Tô rồi bà fax cho ô Ngạn: tôi đã viết đầy đủ tiểu sử, con đường nhạc nghiệp ( tân, nhạc sang, nhạc bolero, tân cổ giao duyên, cải lương, nhạc giáng sinh) và hẳn một bài ca tụng con đường doanh nghiệp của ông ( đầy đủ các hãng dĩa, bìa nhạc phẩm). Lý do: chính 3 bức thư chứng minh Thúy Nga mời Nguyễn Văn Đông từ 2005 là của tôi! Do Nguyễn Văn Đông gửi cho tôi từ 2006 và tôi chuyển cho bà Marie Tô khi nhóm Phan Kỳ Nhơn kết tội Thúy Nga dùng CT Nguyễn Văn Đông để "chạy tội vụ VietfaceTV "! Cũng chính Nguyễn Văn Đông gửi cho tôi một USB, trong đó ông chia category rõ ràng, các nhạc của ông. Tài liệu từ tôi là Thật vì chứng nhân là bà Nguyệt Thu. Lý do, tôi gọi về VN thu âm Nguyễn Văn Đông từ 2006, Nguyễn Văn Đông gửi mấy lần quà cho tôi, bà Thu đều biết. Nguyễn Văn Đông không hề trả lời phỏng vấn cho ai vì ông muốn bảo vệ gia đình. Trường hợp Du Tử Lê và Hoàng Lan Chi là hai trường hợp đặc biệt rồi thôi.

KL: Do đó, bất cứ người trẻ vô danh nào, trong nước, muốn viết gì về Nguyễn Văn Đông thì phải có chứng cớ là audio thu giọng nói của ông. Không có chứng cớ này: mọi bài viết sẽ được coi như là đã "put word" vào miệng ông. Nguyễn Văn Đông sẽ "vặn họng" những kẻ nào dối trá, bịp bợm, gạt gẫm. Tại hải ngoại, CTT đã viết "láo lếu" về Nguyễn Văn Đông và bị tôi lột mặt nạ rồi.

Ông Ngạn nên cẩn trọng và xin ông vui lòng cho tôi biết, tài liệu nào ông nói trên sân khấu mà ông bảo là ông lấy từ Trương Chi? Cuối cùng: chúc ông mau chóng hồi phục sức khỏe.

************

Xem tại link sau Lời Cảm Ơn:

http://thoibao.com/loi-cam-on/

LỜI CẢM ƠN

Nguyễn Ngọc Ngạn

Tôi sang Cali thu hình Paris By Night 125, chủ đề tưởng niệm nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông, tổ chức ngày chủ nhật 29 tháng 4. Trước khi lên đường, Thuý Nga cho biết vé đã bán hết cả 2 xuất nên tôi rất an lòng, chỉ cần lo sao cho chương trình thành công về mặt nội dung mà thôi.

Bất ngờ tối thứ sáu, đang ăn mì Quảng ở nhà ca sĩ Ngọc Anh thì tôi bị “sự cố” về sức khoẻ! Lúc đầu, thấy máu mũi ộc ra, ai cũng quen miệng gọi là “chảy máu cam” do trong người bị nóng! Chảy máu cam thì chả có gì đáng bận tâm, nhét chút bông gòn vào rồi ngồi nghỉ một lúc là xong. Đó là lối chữa “lang băm gia truyền” của cha ông mình. Nhưng rõ ràng không phải thế bởi máu cứ tuôn ra ào ào như dòng suối, thấm bao nhiêu giấy paper towel cũng không đủ, ướt đẫm ngực áo sơ mi của tôi và nhỏ xuống cả sofa của nhà Ngọc Anh. Trizzie Phương Trinh và Nguyễn Hồng Nhung vội mở Google, đọc lời chỉ dẫn cách làm ngưng chảy máu mũi, cũng chả ăn thua gì! Người bạn mới là Thành chở tôi chạy về khách sạn. Đây là lần thứ hai tôi gặp Thành ở nhà Ngọc Anh. Anh là người điềm đạm, kiến thức rộng, với ai cũng rất ân cần. Anh hay thuyết giảng cho Hội Tâm Linh gồm khá nhiều nghệ sĩ. Anh hỏi Trizzie số phone của bác sĩ Michael Đào, đưa cho tôi trước khi từ giã.

Về hotel, ngồi một lúc, máu vẫn túa ra. Tôi ngại ngùng gọi cho bác sĩ Michael Đào vì trời đã khuya. Tôi chỉ hỏi ý kiến là có cần vào bệnh viện không. Michael nói:
– Để em chạy lại coi cho anh. Anh vô bệnh viện, họ cũng chỉ làm như em thôi!
Tôi rất cảm động vì giờ này chắc Michael sắp đi ngủ sau một ngày dài làm việc ở clinic. Một lúc sau Michael đến và việc đầu tiên là đo huyết áp cho tôi. Bấy giờ tôi mới biết không phải là “chảy máu cam” bình thường, mà vì huyết áp cao quá làm vỡ mạch máu trong mũi. Rất nhiều trường hợp khi áp huyết tăng cao bất ngờ, người ta thường bị vỡ mạch máu trong đầu, đưa đến đột tử hoặc bại liệt. Tôi chỉ bị bể mạch máu trong mũi là đã may mắn lắm rồi. Ông Tô Văn Lai và Huỳnh Thi cũng vừa chạy tới hỏi thăm rồi Huỳnh Thi chạy đi mua thuốc cho tôi cấp tốc hạ áp huyết. Hai lỗ mũi tôi nhét đầy bông gòn, mà phải nhét chặt để mạch máu liền lại. Thật ra thì không phải là bông gòn mà là một loại vải mềm có tính thẩm thấu. Từ đó, tôi chỉ thở hoàn toàn bằng miệng suốt cả đêm.
Sáng hôm sau tôi tháo hết bông gòn trong mũi ra, vui mừng vì máu đã ngừng chảy. Thái Hà từ San Jose cũng mới bay tới chiều hôm qua để coi show Nguyễn Văn Đông và mướn chung khách sạn với vợ chồng tôi. Chúng tôi kéo nhau đi ăn sáng. Nhưng vừa bước vô tiệm, chưa kịp ngồi thì máu trong mũi tôi bất ngờ ào ào chảy ra. Tôi chạy về hotel và báo cho ông Tô Văn Lai biết. Ông và Hùng Mập chạy đến và đưa tôi vô clinic của bác sĩ Michael Đào. Không phải chỉ riêng tôi ưu tư, mà mọi người chung quanh đều hết sức lo âu vì ngày mai là ngày thu hình hai suất Paris By Night. Nếu máu cứ tuôn ra bất chợt như thế này thì làm sao lên sân khấu! Bác sĩ Michael Đào cho biết là áp huyết tôi vẫn còn cao, cho nên ông làm hai công việc là nhét đầy vải vào hai mũi tôi để cầm máu và cho uống thuốc hạ áp huyết. Tôi lại bắt đầu thở bằng miệng.

Tôi về khách sạn nằm nghỉ và gọi Kỳ Duyên đến soạn kịch bản cho chương trình thu hình ngày mai. Tôi mệt nhoài vì mất máu nhiều, lại mất cả vị giác, miệng khô, ăn uống không được bao nhiêu, nhưng vẫn cố gắng cho xong nhiệm vụ.

Sáng hôm sau thức dậy, tôi nhẹ nhàng kéo băng trong mũi ra, thấy máu đã ngừng chảy, hết sức vui mừng. Tôi hân hoan tắm gội để chuẩn bị ra rạp. Nhưng đến khoảng gần 11 giờ thì máu lại chảy. Thái Hà vội vàng chở vợ chồng tôi đến clinic của bác sĩ Michael Đào, mang theo luôn quần áo trình diễn để sau đó sẽ đi thẳng ra rạp hát vì chỉ còn 2 tiếng nữa là khai mạc chương trình. Mọi người đều cầu nguyện cho tôi. Linh mục Nam Hải vì bận công tác mục vụ ở Giáo Xứ tận New Orleans nên không tham gia được chương trình này. Nhưng khi nghe tin tôi bệnh, đã vội làm lễ cầu nguyện và yêu cầu cả nhà Dòng Mân Côi cùng cầu xin cho tôi.

Thấy tình hình không ổn, Huỳnh Thi cấp tốc bàn với Kỳ Duyên mời thêm Anh Dũng và Ngọc Hân làm MC chung nếu tôi không lên sân khấu được. Anh Dũng đã làm MC nhiều năm trước đây. Còn Ngọc Hân thì đang sáng giá trên đài VietFace. Tuy vậy cả hai đều hết sức lo âu bởi nếu chỉ là chương trình văn nghệ thuần tuý thì họ có thể làm được dễ dàng. Nhưng với chủ đề Nguyễn Văn Đông thì không đơn giản chút nào. Ngay cả Kỳ Duyên cũng vậy. Lứa tuổi của họ quá trẻ, không trải nghiệm qua thời chinh chiến của Nguyễn Văn Đông. Huống chi nhạc của ông đa số lại viết về lính, lớp trẻ không đủ thấu đáo để dẫn giải chương trình. Một thí dụ nhỏ: Mở đầu show này, chính nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông phát biểu về xuất xứ bài Phiên Gác Đêm Xuân ông viết về tiền tuyến trong chiến khu Đồng Tháp. Ca sĩ Khải Đăng mặc quân phục ôm súng ở chòi canh, để dựng lại hình ảnh của trung uý Nguyễn Văn Đông lúc đó 24 tuổi. Muốn mặc quân phục thì bắt buộc phải hớt tóc ngắn vì quân phong quân kỷ ấn định như vậy. Những đại tài tử Mỹ như Tom Cruise, Brad Pitt, hễ đóng vai lính đều phải cắt tóc. Mặc đồ lính để tóc dài là bôi bác. Nhưng những người trẻ thì không biết, phải ở trong quân đội như tôi mới nắm vững những tiểu tiết này.

Thuý Nga đã thực hiện biết bao nhiêu chủ đề về các nhạc sĩ Miền Nam, như Phạm Duy, Lam Phương, Ngô Thuỵ Miên, Văn Phụng, Đức Huy, Hoàng Thi Thơ, Nguyễn Hiền, Lê Dinh, Phạm Mạnh Cương, Trường Sa, Song Ngọc, Huỳnh Anh, Tuấn Khanh, Từ Công Phụng, Vũ Thành An, Xuân Tiên, Thanh Sơn, Nhật Ngân, Trần Trịnh, Nguyễn Ánh 9, Châu Kỳ, Quốc Dũng, Tùng Giang v.v… Nhưng tất cả các nhạc sĩ đó, khi thực hiện chủ đề, đều còn sống để có thể trực tiếp tâm sự với khán giả, cho khán giả biết xuất xứ hoặc nguồn cảm hứng của từng bài hát họ sáng tác. Nhờ vậy, nhiệm vụ của MC tương đối nhẹ. Nguyễn Văn Đông là nhạc sĩ duy nhất khi thực hiện chủ đề của ông thì ông đã qua đời, cho nên phần vụ của MC trở nên khó khăn gấp bội. Đó cũng chính là lý do mà tôi rất muốn làm MC cho chương trình này bởi tôi đã đi lính gần 5 năm và tù cải tạo gần 3 năm, dễ dàng chia sẻ những cảm xúc, những suy tư và ước vọng của tác giả.

Năm 2006, đáng lẽ tôi đã được làm việc với nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông ở phim trường CBC Toronto. Ông Tô Văn Lai đã về Sài Gòn bàn soạn chương trình với Nguyễn Văn Đông suốt 3 năm. “Lãnh đạo văn nghệ” trong nước đã gọi ông đến, dặn dò khi lên Paris By Night, cái gì nên nói và điều gì cấm kỵ! Nhưng cuối cùng chủ đề Nguyễn Văn Đông không thành vì văn phòng Tổng Lãnh Sự Mỹ bác đơn xin visa của ông.

Năm sau, Thuý Nga lại mời lần nữa, tháng 5/2017, ông vẫn bị bác đơn mặc dầu ngoài thư mời của Thuý Nga, còn có thư mời của Đài CBC Canada và thư mời của bà thị trưởng M. Rice của thành phố Westminter. Theo nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông thì lý do là vì ông đã từ chối đi diện H.O và nhất là trước năm 1975, ông từng được tưởng thưởng huy chương cao quí của Quân Đội Hoa Kỳ. Việc ông từ khước đi Mỹ đã bị ghi vào hồ sơ nên sau này xin không được nữa. Tháng 4 năm 1975, ông đang công tác ở Bộ Tổng Tham Mưu, có thừa điều kiện để di tản như những tướng lãnh và sĩ quan cao cấp khác. Nhưng vì chữ hiếu ông ở lại. Khi ra tù, ông lại không muốn đi HO vì tuổi đã lớn lại nhiều bệnh tật. Theo lời Thanh Tuyền, ca sĩ đệ tử đầu tiên và cũng là dưỡng nữ của Nguyễn Văn Đông thì ý nguyện đích thực của ông là muốn chết tại quê nhà. Thúy Nga mời ông, ông hân hoan nhận lời ngay, vì cũng như bất cứ nhạc sĩ nào, ông mong có một cuốn băng ghi lại toàn bộ sự nghiệp sáng tác của mình. Nhưng thu xong rồi về chứ không muốn định cư ở hải ngoại. Ông chuẩn bị lên đường thì không ngờ lại trắc trở chuyện Visa.

Khi ông mất, tôi thấy biết bao nhiêu người Sài Gòn đứng đầy hai bên đường nghiêm chào tiễn biệt ông giống như lễ nghi quân cách, làm tôi vô cùng xúc động và càng mong được góp mặt trong băng chủ đề của ông, người mà tôi quí trọng cả về tài năng lẫn phong cách. Tôi hối hận vì lúc ông còn sống, tôi chỉ liên lạc với ông có một lần để hỏi về một thắc mắc trong bài Nhớ Một Chiều Xuân của ông. Bài ấy do Trần Thái Hoà hát, có câu: “Người về còn nhớ khúc hát, người yêu dấu bên bờ thành Vienne”. Tôi hỏi câu đó có ý nghĩa gì? Tại sao lại nhắc đến Vienne ở đây? Ông vui vẻ trả lời:
– Anh Ngạn định rao bán chuyện tình của tôi trên Paris By Night phải không?
Rồi ông kể: Năm 1975, lúc 25 tuổi, ông được Quân đội cho đi tu nghiệp bên Hawaii. Ông vốn giỏi Guitar Hawaii nên những chiều rảnh rỗi ông thường ngồi đàn cho thiên hạ nghe trên bãi biển. Có cô gái người Pháp gốc Áo tên là Gina đến làm quen rồi trở thành bạn thân của ông trong những ngày viễn xứ. Trở về nước ông viết bài này để nhắc kỷ niệm cũ, nên mới có câu: “Chiều nay thấy hoa cười, chợt nhớ một người”!

Tôi cứ tưởng thế nào ông cũng qua Canada, nên biết bao nhiêu điều muốn hỏi, tôi cứ giữ lại để chờ khi đứng với ông trên sân khấu Paris By Night, sẽ trực tiếp trao đổi. Nào ngờ chuyện bất thành!
Hôm nay thực hiện chương trình chủ đề của ông, bỗng dưng tôi lại bị trục trặc về sức khoẻ. Điều này chưa xảy ra bao giờ trong suốt 26 năm cộng tác với Paris By Night. Nếu không hoàn thành được chương trình này thì tôi sẽ vô cùng ân hận.

Khoảng 12 giờ trưa tới rạp. Bác sĩ Michael Đào đồng ý đi với tôi. Ông sẽ ngồi trong hậu trường để sẵn sàng tiếp cứu cho tôi. Nghĩa là ông sẽ phải ở đó chừng 12 tiếng đồng hồ, từ 1 giờ trưa đến quá 12 giờ đêm mới xong xuất thứ hai! Thật là một hy sinh lớn lao, bởi ông mất cả nguyên ngày chủ nhật! Ý Lan bảo tôi:
– Mình là nghệ sĩ, đã quen với những buổi trình diễn dài lê thê. Nhưng Michael Đào chỉ vì anh mà phải chịu đựng mười mấy tiếng đồng hồ trong hậu trường thì… tội nghiệp quá!
Ông mang luôn theo cả cái máy bơm Oxy vì biết tôi đang đuối sức. Tôi vô phòng họp, nói với Huỳnh Thi:
– Hiện giờ thì chú không sao! Nhưng nếu bất chợt chú phải ngưng vì chảy máu mũi, thì chú sẽ ngồi lại trong hậu trường vì có bác sĩ Michael Đào ở bên cạnh chú. Chú sẽ chỉ cho Anh Dũng hoặc Ngọc Hân những gì cần nói trước mỗi bài hát!

Cả Ngọc Hân và Anh Dũng đều cầu mong tôi khoẻ mạnh vì không ai muốn làm MC chương trình này!
Khi người điều hợp chương trình là John thông báo sắp khai mạc, tôi hết sức hồi hộp và mừng rỡ vì không có chuyện gì xảy ra. Tôi đặt tay lên mũi, không có giọt máu nào. Tôi là người Công Giáo nên chỉ cầu xin Chúa. Tôi xin Chúa ít nhất cũng cho tôi được mở đầu chương trình suôn sẻ, rồi sau đó nếu có phải ngưng thì đành chấp nhận. Đặc biệt hơn, riêng trường hợp hôm nay, dù không tin lắm, tôi cũng phá lệ thầm khấn vái “hương hồn cố đại tá Nguyễn Văn Đông, có linh thiêng thì xin phù trợ cho tôi hoàn thành chương trình tưởng niệm ông”!

Khán giả đầy rạp hôm đó, cả hai suất, chắc chả mấy ai biết được nỗi lo lắng của tôi cũng như của ban tổ chức, bởi mọi chuyện đều diễn ra êm đềm cho đến khi kết thúc lúc nửa đêm! Cá nhân tôi rất mệt mỏi đến nỗi bác sĩ phải cho thở bằng máy bơm Oxy. Nhưng tôi ra sân khấu rất tỉnh táo, cả cơ thể lẫn trí óc, chẳng ai biết rằng tôi đau nặng!

Sáng hôm sau, máu trong mũi tôi lại ộc ra và bác sĩ Michael Đào phải gửi tôi đi bác sĩ chuyên khoa.
Tôi suy nghĩ mãi mà chẳng biết nói sao về sự sắp đặt kỳ diệu vừa qua: Thứ sáu, thứ bảy và ngay cả sáng Chủ nhật, máu mũi tôi cứ chảy ra chan hoà. Trưa Chủ nhật bắt đầu show cho đến nửa đêm khi hoàn tất chương trình, mọi chuyện hoàn toàn bình thường. Rồi thứ hai, thứ ba, máu lại chảy! Tôi tin là Chúa xếp đặt cho Thuý Nga và tôi. Nhưng nhiều nghệ sĩ lại bảo tôi một cách chắc chắn rằng: Anh lính nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông hiện về đứng bên chú suốt 10 tiếng đồng hồ trên sân khấu nên chú mới khoẻ mạnh và sáng suốt như vậy! Cũng có thể! Bởi bà Nguyệt Thu, tức bà quả phụ Nguyễn Văn Đông, khi trao chương trình này cho Thuý Nga thực hiện, đã xác định: Tất cả tiền tác quyền Thuý Nga trả cho chồng bà, sẽ được tặng hết cho viện mồ côi! Biết đâu vì cái hảo ý đó mà Ơn Trên gìn giữ tôi suốt hơn 10 tiếng đồng hồ để tôi hoàn thành ước nguyện của người đã khuất.

Tôi đổi vé máy bay ở lại Cali thêm 3 ngày để chữa bệnh, đồng thời cho bầu show bên Âu Châu biết tôi huỷ bỏ 3 show ở Pháp, Đức và Anh vào cuối tuần.

Hôm nay, về tới Canada, tôi viết ngay những dòng này với mục đích duy nhất chỉ để bày tỏ lòng biết ơn. Giữa show, chiều chủ nhật, Kỳ Duyên đưa hình tôi và bác sĩ Michael Đào lên Facebook kèm theo 1 bản tin ngắn. Hôm sau, thứ hai, Kỳ Duyên viết:
“Hôm qua, Kỳ Duyên đăng tin anh Ngạn bị áp huyết cao, đứt gân máu mũi, có quá nhiều người vào thăm hỏi. Chưa bao giờ có lượt like, share khủng và nhanh đến thế, làm nổ tung cả cái Facebook của Kỳ Duyên.”
Trên Facebook của Thái Hà cũng vậy, bởi Thái Hà là người sát bên vợ chồng tôi suốt mấy ngày tôi bị bệnh, chia sẻ tất cả những nỗi lo âu của vợ chồng tôi.
Lời cảm ơn đầu tiên xin được được gửi đến bác sĩ Michael Đào về sự tận tuỵ vượt bực của ông. Cảm ơn đại gia đình Thuý Nga cùng các em, các cháu nghệ sĩ đã lo lắng thăm hỏi và cầu nguyện cho tôi. Cảm ơn các thân hữu xa gần và khán thính giả bốn phương đã quan tâm đến sức khoẻ của tôi. Sau cùng, xin lặp lại lời cảm ơn bà Hoàng Lan Chi và cháu Trương Chi đã cung cấp tài liệu về nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông cho tôi sử dụng trong chương trình đầy ý nghĩa này.

Nay mai khi Paris By Night 125 phát hành, quí vị nào tình cờ coi được, xin hãy xem đấy là một kỷ niệm đáng nhớ nhất trong cuộc đời văn nghệ của tôi đối với một người khả kính vừa nằm xuống!
Nguyễn Ngọc Ngạn
06/05/2018

Kính mời quí vị tham dự chương trình Đại Nhạc Hội Thời Báo 2018 chủ đề “25 Năm Sân Khấu Nguyễn Ngọc Ngạn và Kỳ Duyên” vào ngày thứ Bảy 30 tháng 6 năm 2018, tại Living Arts Center – Hammeron Hall, 4141 Living Arts Drive, Mississauga. Mọi chi tiết xin liên lạc VP Thời Báo: (416) 925-8607

Posted in Thời Sự

Trần Nhật Phong- bọn ca nhạc sĩ miền Bắc đã mạ lị nhạc bolero VNCH thật trơ trẽn-May 11, 2018

LGT: Xin mời nghe Ký giả Trần Nhật Phong nói về vụ ca sĩ miền Bắc mạ lị nhạc bolero VNCH. TNP nói rất đúng. Khoảng phút thứ 33. Chỉ 30 phút. Phù hợp cho chúng ta nghe cho biết chuyện gì xảy ra, vừa làm chuyện khác được. Tôi thích live stream thế này: chỉ khoảng 30 phút, nói cho biết ngay lý do mục đích ở topic sentence ( what, whetre, when, who, how). Thân bài mới nói từng ý và chỉ nên 1-2 ý chính. Cuối cùng, Kết luận phải restate lại tức là tóm lại ý chính đã nói. Đó là format của Mỹ. Giúp khán/thính/độc giả HIỂU ĐƯỢC NHANH. Không viết theo kiểu lung khởi của vài cụ cao niên: dài, dai, dại, dở, dố, khiến người xem/người nghe không hiểu tác giả muốn nói gì vì họ thích lan man!

Qua phần live stream của TNP, vài cụ cao niên, làm ơn mở mắt ra dùm ( tôi đã nói, tôi sẽ dùng ngôn ngữ mạnh bạo kể từ April 2018, nhưng không dung tục hay hồ đồ.):

1) Bọn miền Bắc triền miên chèn ép miền Nam kể từ 1975. Khi chúng mua lại chương trình giải trí, game ngoại quốc như “ Đường lên đỉnh Olumpya, Chiếc nón kỳ diệu..”, chúng ưu tiên áp dụng cho Hà Nội.

2) Chúng chèn ép Sài Gòn về nhiều thứ khác

3) Xét riêng mặt trận âm nhạc: nhạc bolero VNCH được mọi giới, mọi lứa tuổi Sài Gòn ưa thích và đã lan sang đến cả Hà Nội. Dòng nhạc này được lên ngôi vì nó không là nhạc đỏ, không là nhạc gượng ép từ chỉ thị. Nó được sáng tác từ trái tim, từ sự tư do của người Sài Gòn. Từ TV Vĩnh Long, được “rate là number one ở VN, với dàn giám khảo hay game từ ngoại quốc, đã thu hút dân chúng toàn quốc. Vì thế bọn Hà Nội được lịnh đánh TV Vĩnh Long, đánh VietfaceTV và đánh Thúy Nga vì đó là những thủ phạm, góp phần làm nhạc bolero sống mạnh mẽ, lan rộng cá giới trẻ, dân chúng Hà Nội và cả các vùng quê miền Bắc! Bây giờ, TNP cho biết: bọn nhạc sĩ, ca sĩ “ có lý luận” của vc, đang được lịnh từ cấp trên, đã ào ra chỉ trích, mạ lị nhạc bolero VNCH. Vì thế vài cụ cao niên đã ngớ ngẩn khi đi theo Phan Kỳ Nhơn để giết chết VietfaceTV và Thúy Nga ( sorry, bạn tôi chửi: đúng là lũ già mà ngu. Chết đi cho rảnh nợ!)

Lan Chi

**************************************

Trần Nhật Phong was live.

May 9 at 5:01pm ·

Live stream hôm nay, ngày 9 tháng 5 trên cả Facebook và Youtube:

1 – Nhà máy giấy Lee Man và trung tâm nhiệt điện Duyên Hải ở Hậu Giang của Trung Quốc đủ để tàn phá toàn bộ lưu vực sông Cữu Long chưa?

2 – Sự ganh tị của đám "ca" sĩ lố lăng miền bắc đối với dòng sáng tác của miền Nam Việt Nam.

Chương trình còn được phát trên:

– Radio 98.7 FM tại Houston TX
– KDOC 56.6 TV tại Nam California
– KSCZ 16.1 TV tại San Jose Bắc California
– KMPX 30.6 TV Dallas TX
– GALAXY 19 trên vệ tinh toàn cầu

https://www.facebook.com/phong.tran.98031506/videos/1631846796930679/

Lan Chi

Posted in Thời Sự

Chuyện VN: đền đất Thủ Thiêm chỉ bằng 3 tô phở- May 9, 2018

Chuyện VN: copy từ Facebook.

LanChi Hoang shared a post.

Just now ·

Nguyễn Thị Bích HậuFollow

23 hrs

Tấm ảnh này của PV Tùng Tin , báo Zing có thể nói là một tấm ảnh xuất sắc của thể loại ảnh thông tấn và nên được trao giải ảnh báo chí. Người trong hình là bà Nguyễn Thị Bạch Tuyết, cử tri quận 2 trong cuộc tiếp xúc với Đoàn đại biểu QH TPHCM hôm nay. Bà đã khóc nghẹn trong nỗi đau đớn và uất ức vì hơn 3000m2 đất của gia đình chỉ được đền bù 150.000 đồng/m2, bằng tiền mua ba tô phở. Trong khi nay ở khu trung tâm đô thị mới, giá đất là 350 tr đồng một m2.

Mong lò của cụ Tổng tới nơi nhanh nhanh giúp dân .

Posted in Thời Sự

Facebook -Cù Mai Công-BÍ MẬT LỚN NHẤT: THỦ THIÊM BỊ PHẾ TRUẤT NG ÔI THÁI TỬ, NƯỚC MẮT OAN KHUẤT DÂN NGHÈO KHÔNG NGỪNG RƠI! May 9, 2018

Chuyện trong nước của tác giả trong nước

Cù Mai Công

4 hrs ·

BÍ MẬT LỚN NHẤT: THỦ THIÊM BỊ PHẾ TRUẤT NGÔI THÁI TỬ, NƯỚC MẮT OAN KHUẤT DÂN NGHÈO KHÔNG NGỪNG RƠI!

Những giọt nước mắt, ánh mắt đau buồn, oan khuất của bà con Thủ Thiêm trong buổi đối thoại với đại biểu Quốc hội từ chiều đến tối 9-5 khiến báo chí không đủ sức chứa, tràn ra FB nhiều nhà báo coi nỗi xót xa của bà con mình là nỗi đau của chính mình.

Những giọt nước mắt đẫm đất Thủ Thiêm này chắc chắn đã thấu tới Trung ương, tới Bộ Chính trị và Chính phủ – với quyết tâm đốt lò không chừa ai!

Trong cuộc đại thanh tra này, cần phải chú ý một thay đổi cực kỳ quan trọng trong Quy hoạch Thủ Thiêm 2005 và hôm nay so với phê duyệt ban đầu của vị Thủ tướng được dân thương yêu, quý trọng Võ Văn Kiệt: giáng cấp Thành phố mới Thủ Thiêm xuống Khu đô thị mới Thủ Thiêm.

Thủ Thiêm theo quyết định phê duyệt năm 1996 của Thủ tướng Võ Văn Kiệt sẽ là một thành phố mới bên cạnh một thành phố cũ, như hai anh em sinh đôi để giải quyết tình trạng quá tải của khu vực trung tâm TP.HCM hiện nay. Một thành phố tức phải có trung tâm hành chính.

Có nghĩa là thành phố mới này như một thái tử, có thể thay thế khu vực trung tâm TP.HCM lâu nay – như phố Đông của Thượng Hải, như thành phố Huế hiện nay với khu kinh thành Huế xưa…, cách làm của mọi thành phố trên thế giới khi cần phát triển. Người dân TP.HCM được nghe nhiều về điều này trên báo đài lúc đó.

Nhưng từ năm 2005, người ta bí mật một cách ngang nhiên phế truất Thành phố mới Thủ Thiêm xuống Đô thị mới Thủ Thiêm. Nghĩa là trung tâm hành chính không còn, chỉ còn là trung tâm thương mại – tài chính.

Và trước khi cái trung tâm thương mại – tài chính này ra đời, người ta đã thương mại nó, tính toán tài chính nó ngay khi nó đang được tạo dựng: bồi thường cho dân rẻ mạt – chỉ bằng 1/10, 1/20, 1/30… giá trị thật.

Những bà con khiếu tố khiếu nại dai dẳng cả chục năm nay thật ra chỉ là một phần rất nhỏ của hàng vạn hộ dân Thủ Thiêm đã bị đẩy đuổi, bị cưỡng chế, cưỡng bức khỏi nơi chôn nhau cắt rốn, khẩn hoang bao đời của mình.

Tối 9-5, anh Phan Minh H. , một cư dân mà dòng họ, gia đình tìm đến An Khánh cả trăm năm trước khẩn hoang được 160m2 đất ngậm ngùi chia sẻ với tôi: "Gia đình được bồi thường một căn hộ 60m2 ở chung cư Thạnh Mỹ Lợi (ngoài Khu đô thị Thủ Thiêm, gần Cát Lái), giá hiện nay khoảng 700 triệu và mấy trăm triệu đồng". Theo chúng tôi đươc biết, giá đất ở khu vực phương An Khánh hiện đã 100-130 triệu đồng/m2.

Và gia đình anh H. chỉ là một trong hơn 15.000 hộ dân Thủ Thiêm bị buộc rời nơi mình sống cả trăm năm với giá bồi thường giờ ai cũng biết nó tàn nhẫn như thế nào. Vậy bà con cùng xóm cũ giờ ở đâu rồi? Anh H. bảo: Một số ít về chung cư, còn lại tứ tán khắp nơi: Cát Lái, Nhơn Trạch, thậm chí dạt về Bình Dương, Đồng Nai…

Trong buổi gặp đại biểu Quốc hội chiều tối 9-5, có người xổ thẳng: "Không còn tin cán bộ TP.HCM, cán bộ quận 2 nữa!". Có lẽ trong cơn phẫn uất niềm tin, bà con Thủ Thiêm đã không kềm được lòng mình.

Chúng ta hoàn toàn ứa nước mắt đồng cảm chia sẻ điều này, nhưng không thể nói cán bộ chung chung, địa chỉ chung chung mà địa chỉ cụ thể, cán bộ cụ thể: Ai đã ký phê duyệt cuộc phế truất ngôi vị thái tử của Thủ Thiêm? Ai đã ký giá bồi thường rẻ mạt? Ai đã ký giao đất cho các doanh nghiệp cũng với giá rẻ mạt?…

Do trình độ thẩm định hay do ý đồ? Do gì thì rõ ràng đã gây thiệt hại mà theo tôi lớn hơn gấp bội những gì ông Đinh La Thăng đã gây ra và đã trả giá (ngồi tù, khai trừ đảng): ông Đinh La Thăng chỉ phá một bộ, ngành… còn ở đây, người ta phá cả một thành phố mới ngay từ thuở nó chưa thành hình.

Mất mát bao nhiêu niềm tin, ngập tràn bao nhiêu nước mắt trên đồng Thủ Thiêm hàng chục năm qua!

Và bà con nghèo Thủ Thiêm, với tư chất vốn có của người khẩn hoang, với tư chất tuyến đầu bảo vệ thành Gia Định khi Pháp đánh chiếm 1859 (đồn Cá Trê) đã không cam chịu. Họ cơm đùm cơm nắm ra tới trung ương kiện tới cùng cả chục năm nay, trong nước mắt bao người dân bị lấy đất oan ức.

"Bắp non mà nướng lửa lò – Đố ai ve được con đò Thủ Thiêm" (Ca dao)!

Posted in Thời Sự

Thái độ của tôi với bọn vu cáo-May 9,2018

Một cao niên ở Úc, Lý Ngọc Cương, thích những bài tôi viết về vụ LS Trần Kiều Ngọc đã gửi mail ca ngợi. Nhưng sau này, lại dùng những lời lẽ vu cáo cho tôi khi ông ta không đồng ý với tôi về vụ Việt Khang qua Úc, hay Trúc Hồ. Ông ta vu cáo tôi trước rồi sau đó lại đòi hỏi tôi phải lịch sự!

NO WAY. Hoàng Lan Chi được giáo dục Gia Long dạy là lịch sự, tử tế NHƯNG khi người khác dùng ngôn ngữ không đúng, hoặc bỗng dưng vu cáo, chụp mũ thì chúng tôi sẽ chỉ thẳng “Đồ vu cáo. Cút ra khỏi đây ngay”.

Tôi đã viết, từ tháng Ba 2018, tôi sẽ “bắt chước” TS Đỗ Vinh: dùng ngôn ngữ khá mạnh bạo nhưng không dung tục cho các đối tượng sau đây: VC, Việt Gian, fans VT-Định.

Hoàng Lan Chi

Posted in Thời Sự

Một Trung Đội Trưởng Nghĩa Quân- May 9, 2018

Nhặt net không thấy người gửi có tên tác giả. Ngắn, gọn, hay.

MỘT TRUNG ĐỘI TRƯỞNG NGHĨA QUÂN

Rất vui được nói chuyện với chú. Chú có thể cho biết tên tuổi, cấp bậc, đơn vị
– À , tôi tên Nguyễn Văn Ba, Trung Đội trưởng Nghĩa Quân, sáu mươi sáu tuổi
– Ngày 30/4/75 chú còn ở trong quân đội ?
– Tới ngày 6/5/75…
– Nghĩa là chú vẫn cầm súng sau 30/4/75 ?
– Tụi tôi vẫn chiến đấu mặc dù đã biết có lệnh đầu hàng
– Chú nghĩ gì về cuộc chiến tranh VN ?
– Rất đơn giản : bên mình (VNCH) phải tự vệ vì bị bên kia (VC) tấn công. Hễ buông súng là chết….
– Chú có thể giải thích rõ hơn một chút
– Tụi nó đánh mình, phá hoại nhà cửa đất nước mình, bổn phận mình là phải chống trả để tự vệ. Cũng giống như bị cướp vào nhà, mình không muốn vợ con bị hại thì mình phải chống lại.
– Nhiều người cho rằng chiến tranh VN là chiến tranh ý thức hệ, chú nghĩ sao ?
– Ý thức hệ cái con mẹ gì. Lính VNCH chiến đấu để tự vệ, chiến tranh ý thức hệ là sản phẩm của mấy cha mấy mẹ trí thức chồn lùi, sa lông. Mấy cha mấy mẹ muốn chứng tỏ mình học giỏi , thông minh hơn người khác nên chế ra vụ ý thức hệ để hù con nít…
– Vậy đánh nhau giữa Bắc Việt và Nam Việt không phải do ý thức hệ ?
– Để tôi cho em một thí dụ dễ hiểu: nếu Cộng sản miền Bắc (CSMB) không xúi dục đám Giải phóng miền Nam (GPMN) và không đưa lính vào phá miền Nam liệu chiến tranh có xảy ra hay không ? Nếu tụi nó cứ ở yên ngoài đó mà xây dựng chủ nghĩa Cộng Sản, dân miền Nam có đi lính không ? Trả lời được câu này em sẽ thấy chẳng ý thức hệ con mẹ gì hết !
– Có người lại cho rằng chiến tranh VN là nội chiến, chú đồng ý không ?
– Theo suy nghĩ của tôi nội chiến là người cùng một nước đánh nhau vì tranh dành hay bất đồng gì đó. VNCH và VNDCCH (CSMB) là hai nước độc lập đâu phải anh em trong nhà .
– Nói về anh em trong nhà lại có người cho rằng miền Nam và miền Bắc đánh nhau theo kiểu huynh đệ tương tàn. Chú nhận xét thế nào ?
– Đó là ý nghĩ của đám trốn lính . Tụi nó là thứ hèn nhát sợ chết nên phải chế ra vụ huynh đệ tương tàn để từ chối đi lính . Tụi nó nại cớ không muốn bắn vào anh em.
– Một người viết cho rằng VNCH điên cuồng chống Cộng. Tác giả này còn đưa ra hình ảnh của hai nhân vật mà tác giả gọi là đại diện của hai quân đội. Một anh tên Lưu Quang Vũ lính miền Bắc , và Nguyễn Bắc Sơn của VNCH. Tôi xin phép đọc thơ của cả hai cho chú nghe (đọc thơ)…
– ĐM thằng nào viết ngu vậy ?
– Chú có vẻ tức giận… xin cho biết lý do…
– VNCH mà điên cuồng chống Cộng thì đâu có chính sách chiêu hồi, đâu có bắt tù binh cả trăm ngàn nuôi ăn cho mập rồi trao trả ? thằng cha này chắc chưa bao giờ cầm súng ! Cũng chưa bao giờ biết rõ về VC. Chú em về biểu chả đọc bài của Trần Đức Thạch, cựu lính trinh sát VC về vụ thảm sát ở miền Đông. Hèn gì VNCH mất sớm chỉ vì còn có nhiều người quá khờ khạo và ngu xuẩn. Cha tác giả này chắc không biết vụ tết Mậu Thân, Đại Lộ Kinh Hoàng… Tui nói cho chú biết VC được chính huấn là đằng trước mũi súng của tụi nó kể cả con gà con chó đều là kẻ thù. Cho nên chúng giết dân vô tội không gớm tay. Được bao nhiêu người trong lính VC giống như ông Lưu Quang Vũ nào đó ? còn cha Nguyễn Bắc Sơn làm thơ để giải sầu chứ đâu có sĩ quan nào đem bi đông rượu đi hành quân. Lính khát nước cần nước chứ đâu cần rượu, hơn nữa giữa trận tiền mà say rượu thì chỉ huy sao được ? Mạng sống của lính nằm trong tay mình, đâu có giỡn được ?
– Xin phép hỏi chú câu khác : chú có thể kể lại diễn biến những ngày cuối cùng tại sao chú vẫn còn cầm súng cho tới sau 30/4 ?
– Tôi là Trung đội Trưởng Nghĩa Quân. Nhiệm vụ của tôi là đóng đồn ở địa phương. Có mười tám anh em dưới quyền tôi.. Ngày đầu hàng tôi biết tụi du kích sẽ không tha mạng nếu bị bắt sống , do đó tôi ra lệnh anh em giải tán về nhà. Còn tôi thì xách cây M16 vô rừng . Tôi tính thí mạng cùi nếu bị phát giác trước sau gì cũng chết vậy nên chọn cái chết cho đáng. Trong số mười tám anh em có sáu thằng tình nguyện theo tôi
– Rồi sau đó thì sao ?
– Khi thấy êm êm tôi nói tụi nhỏ giải tán , trốn đi xứ khác đừng trở về nhà…
– Vậy là chú không trở về nhà ? Chú có ân oán gì với du kích địa phương không ?
– Thì chiến tranh mà, tránh sao được….
– Vậy có lần nào chú bắn tù binh khi bắt sống không ?
– Để tôi kể cho em nghe vụ này : một lần lính đi phục tóm được du kích dẫn về trình diện tôi. Thằng du kích cỡ khoảng mười bốn mươi lăm tuổi, nhìn đã thấy ngờ ngợ. Tới chừng hỏi ra mới biết là con trai của thằng Ba Cội…
– Ba Cội là ai vậy ?
– Bạn cùng quê, lớn lên nó theo VC… Nó là Đội Trưởng du kích, tụi tôi thỉnh thoảng cũng chạm nhau..
– Rồi chú xử con Ba Cội ra sao ?
– Xử gì, con nít mà… tôi đá đít , bạt tai nó mấy cái rồi đuổi về . Tôi biểu nó : nói với tía mày có ngu thì ngu một mình đừng xúi dại con mình đi theo… Vụ này ban Hai Chi Khu làm hồ sơ chuyển tôi lên Quận. Cũng may ông Quận biết tánh khí tôi nên vỗ vai cười rồi cho tôi về. Ổng biếu tôi chai rượu nói : Tôi biết anh mà anh Ba….
– Sau này chú gặp lại Ba Cội không?
– Không, Ba Cội chết rồi. Bị Thám Sát Tỉnh dứt…
– Còn con Ba Cội ?
– Nghe nói nó qua Công An bây giờ làm lớn lắm. Thời gian tôi trốn, nó có ghé nhà vợ tôi hỏi thăm . Có cho mấy chục kí gạo. Nghe nói nó có cám ơn tôi ….
– Rồi chú ra trình diện hay bị bắt ?
– Bị bắt. Trốn hoài mệt quá, cũng mấy năm sau nhớ vợ con mò về thăm …
– Chú bị bao lâu ?
– Sáu năm tám tháng mười bốn ngày !
– Vậy sao chú không xin đi HO ?
– HO gì tôi, mình đâu phải sĩ quan, mà chữ Anh chữ U mình đâu có biết gì…
– Sau khi trở về nhà chú có bị khó dễ gì không ?
– Nói thiệt chú nghe, VC nó ghét lính Tổng Trừ Bị (ND, TQLC, BDQ…) một , nó ghét tụi tôi mười. Lính đánh giặc xong rồi rút còn tụi tôi, đây là tài sản vợ con xóm giềng, địa phương mình nên tụi tôi sống chết cũng cố thủ, tụi nó đánh hoài mà không chiếm được. Nó đì tôi sói trán, nhưng mình thua rồi thì cứ làm câm làm điếc mà sống
– Chú có cơ hội nào gặp lại mấy anh em dưới quyền ?
– Có, hai thằng em giờ nghèo lắm, còn ba thằng đi vượt biên. Tội nghiệp, huynh đệ chi binh thỉnh thoảng hùn tiền gởi về cho mấy đứa nghèo.
– Họ có giúp chú không ?
– Có, mà tôi không nhận. Vợ con buôn bán cũng sống được, để dành cho mấy đứa em khổ hơn mình
– Xin phép chú được hỏi một câu về chính trị: Có vài người đang hô hào hòa hợp hòa giải với VC chú nghĩ sao ?
– Tôi cảm ơn chú em đã tôn trọng mà hỏi tôi , cỡ TĐT Nghĩa Quân học hành bao nhiêu . Nhưng như tôi đã nói hòa hợp hòa giải là anh em trong nhà có chuyện xích mích mới ngồi xuống mà nói chuyện. Còn đàng nầy nước mình (VNCH) bị nước khác (VNDCCH, CSMB) đánh chiếm thì làm sao mà có chuyện đó. Tôi hỏi chú em : Tàu lục địa đánh chiếm Tây Tạng, Duy Ngô Nhĩ… liệu dân mấy nước đó có chịu hòa hợp hòa giải với Tàu không ?
– Bây giờ nói chơi cho vui một chút, chú biết Nguyễn Tấn Dũng chớ?
– Biết…
– Thí dụ nếu ngày xưa chú đi kích bắt được NTD thì chú làm sao, cha này nghe nói trước đây cũng là du kích mà..
– NTD cũng cỡ tuổi tôi . Hồi đó có bắt được chắc cũng bớp tai đá đít vài cái rồi gởi về cho ban Hai.
– Nếu chú biết trước NTD sẽ là TT sau nầy chú tính sao ?
– Làm sao biết được ? Nhưng như chú em nói nếu có thiên lý nhãn thấy được vị lai tôi sẽ tính cách khác !
– Cách nào chú có thể cho biết…
– Bị mật quân sự mà chú em, làm sao cho biết được …thì cũng cỡ như người nhái Mỹ với Osama Bin Laden vậy thôi
(cười…)
– Vậy chớ bây giờ hỏi vui chú em điều này: đố chú em biết đám mới về hưu kỳ rồi (NTD, TTS, NSH…) đang làm gì ? Bí hả ? Tụi nó đang viết kiến nghị ! Thằng CS nào về hưu cũng giỏi viết kiến nghị hết.
(cười…)
– Cụng ly cái chú Ba..
– Tôi thấy chú lớn tuổi rồi và cũng đã cống hiến phần vụ của mình cho Tổ Quốc . Giả sử bây giờ nếu đất nước (VNCH) cần, chú dám cầm súng trở lại không?
– Già rồi , giờ chỉ nghỉ ngơi vui với con cháu. Nhưng nếu phải chiến đấu để lấy lại đất nước VNCH từ bất cứ ai chết tôi cũng chịu chú à. Súng không nỗi thì cầm dao, bất cứ cái gì….
– Chiến tranh qua rồi giờ nghĩ lại chú có thấy căm thù lính bên kia không ?
– Không, lính chỉ biết theo lệnh. Căm thù là căm thù đám lãnh đạo. Đám này đã lừa gạt lính của nó vào trong nầy chết cả triệu. Cả triệu gia đình ngoài kia mất người thân đến nỗi không có cái xác mà chôn. Hồi đó thiếu gì dịp bắn chết tù binh rồi quẳng xuống sông phi tang mà mình làm không được, ngoài chiến trường bắn nhau thì OK nhưng bắt tù binh rồi tôi chuyển qua cho ban Hai thẩm vấn coi như mình xong nhiệm vụ. Cũng là con người với nhau cũng có gia đình, cha mẹ, vợ con sung sướng gì bắn người đã ngã ngựa ?
– Theo chú những người CS có nghĩ như vậy không ?
– Tôi đã nói rồi, tụi nó được chính huấn coi mỗi thứ trước đầu súng là kẻ thù cần phải giết hết. Thương binh của nó nó còn giết phi tang huống hồ gì lính mình. Bởi vậy mình thua nó vì phía bên mình còn nhân đạo quá !
– Dạo này có nhiều cuộc biểu tình về môi trường mà lượng người tham gia không đông. Có vẻ như dân Saigon rất thờ ơ cho chính tương lai của đất nước và của gia đình họ. Chú có ý nghĩ gì không ?
– Giỡn hoài chú em mày ! Để tôi nói cho chú em mày rõ : dân Saigon thứ thiệt thì hoặc là ở nước ngoài hoặc là chết tù chết biển hết. Còn dân “Saigon“ bây giờ đa số toàn tụi Ba Ke 75. Tụi nầy thừa hưởng biết bao quyền lợi từ “bác" và “đảng“ đâu có ngu gì chống ! Cỡ phân nữa Saigon bây giờ là dân nguyên thủy VNCH thì VC hết nước sống !
– Chắc chú biết chuyến thăm của Obama. Ổng còn ghé ăn bún chả rồi thăm chùa Tàu gì đó ở Saigon…
– Biết chớ, có điều Tổng Thống của chú em đi lộn chỗ ! Đáng lẽ ổng phải ghé mấy cái quán “phở chửi” “cháo mắng” để biết văn hóa của Xã Hội Chủ Nghĩa. Thay vì viếng chùa Tàu ổng nên đi thăm Nguyễn Trường Tô và Sầm Đức Xương (mấy thằng cô hồn các đãng môi giới và mua trinh nữ sinh) để học thêm về “đỉnh cao trí tuệ của loài người”…
– Chú Ba vui quá ! cảm ơn chú về cuộc nói chuyện này. Chú có muốn nhắn gì với anh em không ?
– Ai ?
– Những người lính cùng chung chiến tuyến ngày xưa
– À, vậy thì tôi xin có chút lời : Thưa anh em tôi Nguyễn Văn Ba, TĐT Nghĩa Quân xin có lời chào hỏi anh em mình : Tôi chỉ muốn nói là tôi hãnh diện từng chiến đấu dưới cờ của VNCH như anh em. Tuổi trai trẻ của tụi mình đã không phí phạm. Tôi cũng có nhiều dịp gặp anh em thương binh thỉnh thoảng ngồi uống cà phê, hút điếu thuốc. Anh em coi vậy chớ hãnh diện lắm vì đã cống hiến phần thân thể mình cho đất nước. Khổ thì có khổ, nhưng tới ngày chết tụi tôi còn ở trên quê hương không bao giờ mất đi niềm hãnh diện từng là người lính VNCH. Đi dân nhớ ở dân thương phải không các chiến hữu ?

Posted in Thời Sự